Chương 177: Không Thể Nhận Lời (1)
T
rong gian tiểu trúc trang nhã của Triệu Chi, Hạng Thiếu Long ngồi dựa thoải mái trên chiếc ghế, hai chị em Thiện Nhu và Triệu Chi đang ngồi trước mặt gã. Thiện Nhu thì gườm gườm nhìn gã, còn Triệu Chi thì mặt lạnh như băng, cúi đầu không biết có tâm sự gì.
Thiện Nhu gằn giọng nói,Ta sai muội tử đến mời các hạ, hy vọng có thể cùng các hạ hợp tác, đối phó Ðiền Ðan!"
Hạng Thiếu Long sớm biết sẽ gặp phải vấn đề này, ôm đầu nói,Các ngươi định ám sát y ở Hàm Ðan, đừng hòng lão tử giúp ngươi làm chuyện ngu ngốc ấy, dù cho đắc thủ cũng khó mà trốn thoát."
Thiện Nhu lạnh lùng nói,Ngươi mới là kẻ ngốc, bọn ta đã thăm dò, biết được Ðiền Ðan đã đến ngoài thành vào hoàng hôn hôm nay, chỉ là chưa vào thành. Kẻ hộ tống y là danh tướng nước Tề tên Ðản Sở, số quân đến một vạn tên.
Cho nên cơ hội duy nhất giết y chính là lúc y ngồi xe vào thành, trong số thủ hạ của tên đại gian tặc ấy, có hai huynh đệ tên gọi Lưu Trung Hạ và Lưu Trung Thạch, không những thân thủ cao cường mà sức lực có thể xé xác mãnh hổ.
Ngươi xem!"
Rồi kéo áo xuống, lộ ra nửa bộ ngực trắng trẻo, chỉ thấy trên ấy có một vết kiếm khiến người ta kinh sợ. Hạng Thiếu Long không ngờ nàng gan dạ đến thế, nhìn chằm chằm vào nơi ấy rồi gật đầu nói,Cô nương có thể trốn thoát thật là may mắn."
Thiện Nhu kéo áo lại, nhìn gã gườm gườm,Ðiền Ðan chẳng phải là đại thù nhân của ngươi hay sao? Không ai rõ chuyện của Ðiền Ðan hơn ta, ta đã từng làm nô tỳ trong phủ của y, nói như thế, chắc ngươi đã hiểu chỗ lợi khi hợp tác với ta!"
Hạng Thiếu Long không muốn giằng co với nàng nữa, than rằng,Thực ra ta và Ðiền Ðan Chẳng có quan hệ gì cả, chỉ là đêm ấy không muốn làm tổn thương tỷ muội cô nương, nên mới thuận miệng nói theo cô nương mà thôi."
Thiện Nhu và Triệu Chi đồng thời đều ngạc nhiên.
Thiện Nhu quắc mắt lên, khi Hạng Thiếu Long trong lòng kêu không hay thì nàng đã nhanh chóng rút cây trủy thủ trong người ra, lao vào gã như con hổ cái, ngọn trủy thủ đâm thẳng vào ngực gã.
Hạng Thiếu Long nhanh chóng lách người qua, chụp bàn tay đang cầm cây trủy thủ của nàng, ôm nàng vật xuống đất rồi đè lên người nàng thật chặt.
Thiện Nhu không ngừng vùng vẫy, lại định cắn gã nữa.
Hạng Thiếu Long ngẩng đầu dậy, đè hai tay nàng xuống, hai chân áp sát đùi nàng, đồng thời cảnh giác nhìn sang Triệu Chi, chỉ thấy nàng hoang mang, lặng người nhìn tỷ tỷ đang nằm dưới thân Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long yên tâm, nhưng không biết làm thế nào để xuống thang.
Vấn đề lớn nhất là gã có thể phớt lờ tỷ muội họ, bởi vì chứng thực được hai thiếu nữ này chính là tỷ muội của Thiện Lan.
Thiện Nhu tuy là có sức khỏe, nhưng làm sao bì được với Hạng Thiếu Long, sau một hồi vùng vẫy thì mềm nhũn cả người, chỉ thấy ngực đang phập phồng thở, hai mắt gườm gườm nhìn Hạng Thiếu Long, nhưng trông vẫn quyến rũ lắm.
Triệu Chi thì ngồi yên một chỗ, không hề hành động cũng chẳng lên tiếng.
Hạng Thiếu Long cúi dầu nhìn mỹ nữ dữ dằn này, cười nói,Ta có lòng tốt, tại sao tiểu thư lại đối với ta như thế?"
Thiện Nhu mắng,Ðồ lường gạt!"
Hạng Thiếu Long hiểu ra, thì ra nàng vì bị gạt mà nổi giận đến nỗi muốn giết gã, đương nhiên là bởi vì không có sự giúp đỡ của gã mà sinh ra thất vọng, từ đó có thể thấy nàng rất coi trọng mình.
Gã nghe rõ cả nhịp đập trái tim nàng, cảm giác được dòng máu đang chảy trong người nàng, ngửi mùi thơm thoang thoảng phát ra từ người nàng, lắc đầu cười,Vẫn không chịu buông trủy thủ ra ư?"
Thiện Nhu trừng mắt nhìn gã rồi buông cây trủy thủ ra.
Hạng Thiếu Long hạ giọng nói,Chỉ cần nàng hứa không tấn công ta, ta sẽ lập tức buông nàng ra."
Thiện Nhu miễn cưỡng ừ một tiếng.
Hạng Thiếu Long cầm cây trủy thủ của nàng ném vào góc tường rồi mới chầm chậm ngồi dậy nhích qua một góc tường ngồi đó.
Thiện Nhu vẫn còn nằm đó, giống như không có sức để ngồi dậy.
Hạng Thiếu Long nhìn sang Triệu Chi, nàng quay mặt sang chỗ khác không thèm nhìn gã.
Thiện Nhu bật người dậy, không thèm nhìn Hạng Thiếu Long, rít qua kẽ răng,Cút!"
Hạng Thiếu Long vẫn tỉnh như không, cười,Nhu cô nương đuổi bỉ nhân như thế, nhất định sẽ hối hận suốt đời."
Thiện Nhu đến bên Triệu Chi ngồi xuống, trợn mắt nói,Ngươi là thứ gì, nhìn thấy bộ mặt kẻ lường gạt như ngươi thật là đáng ghét."
Triệu Chi vẫn cúi đầu, không hề phụ họa, xem ra nàng tuyệt không muốn Hạng Thiếu Long rời khỏi nơi đây.
Hạng Thiếu Long thở dài nói,Hai vị cô nương có yêu cha mẹ của mình không?"
Thiện Nhu giận dữ nói,Cần gì phải hỏi đến điều đó nữa?"
Nàng tuy không khách sáo, nhưng rốt cuộc vẫn trả lời cho nên bảo Hạng Thiếu Long cút đi chỉ là giận mà nói thế thôi Hạng Thiếu Long nói với giọng bình tĩnh,Có thể báo thù mà không đi báo thù thì gọi là bất hiếu. Nhưng biết rõ báo thù là đi chịu chết khiến cho linh hồn cha mẹ đau lòng cũng là một điều bất hiếu. Trong tình huống này tuy là nói nhẫn nhịn để sống, lại là tự khắc chế mình, báo đáp công ơn cha mẹ."
Thiện Nhu hơi ngạc nhiên, hạ giọng nói,Không cần ngươi dạy đời bọn ta, hãy quay về mà hưởng vinh hoa phú quý của ngươi đi!"
Hạng Thiếu Long hơi giật mình, biết được thiếu nữ này quả thật có tình ý với mình cho nên mới giận dữ vì bị lừa gạt, lúc này lời nói đầy vẻ oán trách.
Triệu Chi nhìn sang gã, lạnh lùng nói,Giờ đây tất cả mọi điều đã rõ, tỷ muội bọn ta không hề có liền quan gì đến ngài, mời Ðổng tiên sinh quay về! Bọn ta coi như đã chết, chẳng việc gì với ngài."
Đề xuất Voz: Duyên âm