Chương 178: Không Thể Nhận Lời (2)
Giọng nói của nàng cũng như tỷ tỷ, Hạng Thiếu Long cảm thấy tội nghiệp, dịu dàng nói,Các vị không muốn gặp lại Thiện Lan hay sao?"
Hai thiếu nữ đều đồng thời giật mình, nhìn gã bằng ánh mắt nghi ngờ.
Thiện Nhu kêu lên,Ngươi nói gì?"
Hạng Thiếu Long đứng dậy, đến trước mặt hai chị em quỳ xuống một chân, ngẩng đầu nhìn, nói với vẻ thành khẩn,Hãy tin ta đi! Thiện Lan đang ở một nơi rất an toàn lại còn có nơi để quay về, đang chờ hai vị cô nương đến đoàn tụ cùng nàng."
Triệu Chi lạnh lùng, run giọng nói,Ðừng gạt bọn ta nữa! Tỷ tỷ làm sao có thể thoát khỏi tai kiếp ấy?"
Hạng Thiếu Long lại dùng thân phận của Ðổng Khuông để thề độc.
Hai thiếu nữ ấy nhìn nhau, sau đó ngồi sát lại, vừa buồn bã vừa vui mừng.
Chờ hai thiếu nữ bình tĩnh lại, Hạng Thiếu Long nói,Ðổng mỗ tuyệt không xem vinh hoa phú quý là gì cả, còn chuyện Ðiền Ðan, vì bản thân ta không oán thù với y, rất khó giết y, vả lại đây cũng là hành vi ngu ngốc. Trong tình thế lúc này, có mạng giết người cũng không có mạng trốn thoát, vả lại cơ hội thành công nhỏ thế này, sao không sống cho tốt rồi sau đó tìm cách đối phó y?"
Thiện Nhu quay mặt nhìn ra cửa, tuy có vẻ không thèm nghe nhưng với tính cách của nàng, không còn mắng chửi nữa thì có nghĩa là đã động lòng.
Triệu Chi nói với vẻ van vỉ,Lan tỷ giờ đang ở đâu? Tại sao ngài gặp tỷ? Tỷ... tỷ có phải đang ở chỗ của ngài không?
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Chi cô nương nghĩ bỉ nhân đang lừa gạt hay sao?"
Triệu Chi trừng mắt nhìn gã, giận dữ nói,Ta cũng rất muốn đâm ngươi hai dao!“
Hạng Thiếu Long cười,Thôi thì hãy đấm ta hai quyền đi thôi!"
Thiện Nhu quay đầu lại, cố dằn lòng nói,Ngươi làm sao mới chịu giúp bọn ta ám sát Ðiền Ðan?"
Hạng Thiếu Long cảm thấy đau đầu lắm, lời vừa rồi tựa như đã uổng phí, vỗ trán nói,Trời ơi? Té ra lời Ðổng mỗ cô nương hoàn toàn không nghe gì hay sao?"
Triệu Chi cắn răng nói,Giả sử tỷ muội bọn ta đồng thời hiến thân cho ngài, ngài có thay đổi ý định không?"
Thiện Nhu giật mình, nhưng không lên tiếng, cắn môi cúi đầu, lần đầu tiên lộ vẻ e thẹn hiếm thấy.
Hạng Thiếu Long không ngờ nàng lại đưa ra lời đề nghị bất ngờ đến thế, chưng hửng nhìn nàng, cảm thấy cổ họng khô khốc hắng giọng rồi nói,Chi cô nương đã nói đùa, ta quả thực không phải là không chịu giúp đỡ, mà là có nỗi khổ không thể nói ra được, không thể phân tâm vào chuyện khác."
Triệu Chi dịu dàng nói,Vậy thì thế này nhé, nếu giả sử quả thật không có cơ hội, tỷ muội chúng tôi tuyệt không miễn cưỡng tiên sinh cùng chết, nhưng nếu có cơ hội thành công mà rút lui được, tiên sinh có thể hoàn thành hộ tâm nguyện bảy năm qua của chúng tôi hay không? Chúng tôi một khi đã trở thành người của tiên sinh thì đã có quan hệ với tiên sinh rồi đó."
Hạng Thiếu Long nhìn Thiện Nhu rồi quay sang Triệu Chi, lòng than thầm, nếu gã từ chối thẳng thừng thì nhất định sẽ làm tổn thương đến lòng tự tôn của họ. Thở dài rồi nói,ôi! Ta quả thật đã bị đả động bởi thành ý của hai người, nhưng không muốn diễn trò giậu đổ bìm leo, thế này nhé, trước tiên hãy xem tình hình rồi sau đó bàn kế hoạch, à này, tại sao không thấy Chính thúc của các vị?"
Thiện Nhu thấy gã đổi ý thì vẻ mặt cũng dãn ra, tên Ðổng Khuông này thân phận đặc biệt, con người lại tinh minh, thân thủ lợi hại, trong tay còn có bọn thủ hạ, có y giúp đỡ, sợ gì không thành công.
Triệu Chi nói,Sức khỏe Chính thúc không tốt lắm, cho nên ngoài chuyện dò thám tin tức, chúng tôi không muốn làm Chính thúc lo lắng."
Hạng Thiếu Long đứng dậy, ngáp một cái rõ to rồi nói,Khuya rồi! Bỉ nhân phải về thôi."
Hai thiếu nữ ấy dìu gã đứng dậy.
Ba người đều cảm thấy lúng túng vì mối quan hệ không rõ ràng này.
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ chuồn sớm thì hơn, nói,Không cần tiễn!" rồi bước ra ngoài cửa.
Hai thiếu nữ nhìn nhau, Triệu Chi đưa gã ra cổng rồi nói,Dùng ngựa của người ta nhé?"
Hạng Thiếu Long trả lời,Không cần, dù sao cũng không xa lắm."
Khi đi đến rừng trúc, thấy Triệu Chi vẫn còn đi bên cạnh, Hạng Thiếu Long nói,Mời Chi cô nương hãy quay về, không cần đưa nữa."
Triệu Chi không nói một lời, bước vào trong bóng tối rồi hạ giọng nói,Ngài có thể không cần quay về nữa."
Hạng Thiếu Long tim đập thình thịch, Triệu Chi nói như thế, rõ ràng là tỏ ý muốn hiến trinh tiết quý giá cho mình, đối với một kẻ kiêu ngạo như nàng, lời này quả thật khó nói ra.
Nhưng gã không có phước hưởng, tuy là lòng muốn lắm.
Thở dài rồi cắn răng nói,Cô nương không cần làm thế, giả sử cô nương trong lòng đã có Ðổng mỗ, ta sẽ tự tìm cách, nhưng giờ đây cô nương đã có kẻ khác trong lòng, lại không thật lòng yêu một kẻ thô lỗ không biết thư lễ như tại hạ, cần gì phải hạ mình như thế? Tại hạ giúp hai vị cô nương chẳng phải là vì muốn được báo đáp đâu!"
Triệu Chi bỗng nhiên đấm lên vai gã, rồi giận dỗi nói,Người ta hận ngài chết đi được!"
Nói xong quay đầu đi mất.
Hạng Thiếu Long lắc đầu, sau một hồi đứng lặng thì bình tĩnh trở lại, quay về.
Nghĩ tới buổi luận kiếm ngày mai, trong lòng lại hớn hở.
Con đường phía trước vẫn chưa thể biết được, nhưng gã có lòng tin vượt qua được tất cả.
Gã biết vận mệnh của người thời này, nhưng đối với tương lai bản thân còn rất mù mờ.
Dù thế nào đi nữa, trong thời đại Chiến Quốc này, cuộc sống phong phú hơn ở thế kỷ XXI nhiều.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đô Thị Cổ Tiên Y