Chương 180: Triệu Thị Hành Quán (2)

Ðang lúc tắm rửa thì Hàn Sấm đến tìm, Hạng Thiếu Long tiếp gã ở ngoại sảnh. Ngồi vừa yên chỗ, Hàn Sấm đã vỗ án mà cười,Biểu hiện của Ðổng huynh đêm qua rất tuyệt, nói không chừng không cần xuân dược mà vẫn có thể giành được Kỷ tài nữ, nếu sự đã thành, có thể cho bổn hầu cùng hưởng để bổn hầu được thỏa mãn tâm nguyện không?"

Hạng Thiếu Long suýt tí nữa đã đấm chết tên háo sắc vô sỉ này, bề ngoài giả vờ nói,Hầu gia xin đừng cười, Kỷ tài nữ chỉ là hơi có cảm tình với bỉ nhân mà thôi, đâu có cơ hội gì."

Không đợi đối phương có cơ hội lên tiếng liền hỏi,Sau khi bỉ nhân đi Lý Viên có phản ứng gì?"

Hàn Sấm vui vẻ nói,Vẻ mặt của tên tiểu tử ấy mới tuyệt vời làm sao, mắt cứ long lên sòng sọc, xem ra là hận Ðổng huynh đến tận xương tủy. Ðổng huynh vừa rời khỏi, ả Triệu Chi cũng vội vàng cáo từ, phải chăng ả đuổi theo Ðổng huynh?"

Hạng Thiếu Long thầm trách Triệu Chi, nhớ lại đã từng gặp mấy tên Triệu binh, không thừa nhận cũng không được, giả vờ khổ não nói,Ðừng tưởng có diễm phúc gì đối với bỉ nhân, quả thật ả có đuổi theo nhưng là mắng bỉ nhân một trận, suýt tí nữa là rút kiếm động thủ, may mà bỉ nhân rất chán ghét bị bọn nữ nhân bám riết nên mới miễn cưỡng nín nhịn. Thôi đừng nhắc nữa."

Hàn Sấm nghe xong thở phào, nói,Không ngờ ở Hàm Ðan lại có nhiều mỹ nữ nổi bật như thế, ả Quách Tú Nhi ấy cũng khá lắm, để Lý Viên chiếm phần tiện nghi thật là đáng tiếc."

Hạng Thiếu long thầm nghĩ chả trách nước Hàn yếu ớt đến thế này, toàn là bởi triều chính rơi vào hạng người chỉ biết chìm đắm trong tửu sắc, nói,Ðã sắp đến buổi luận kiếm, hầu gia đã có bố trí như thế nào để giáo huấn Lý Viên?"

Hàn Sấm vui vẻ nói,Nói ra thật đáng cười, lần này có thể nói là tam Tấn liên hợp để đối phó với người Sở vô tình vô nghĩa, té ra Triệu Mục, Long Dương quân và bổn hầu đều phái ra những cao thủ giỏi nhất, trà trộn vào trong bọn người của Triệu Bá để dạy dỗ Lý Viên, xem ra tên tiểu tử này khó mà thoát khỏi cái nhục trước mặt mọi người."

Hạng Thiếu Long nhớ lại lời của Kỷ Yên Nhiên đêm qua, thầm nghĩ kết quả sẽ khó như ước nguyện của Hàn Sấm.

ô Quả vào báo Triệu Nhã đến tìm gã.

Hạng Thiếu Long cảm thấy lúng túng lắm, bộ mặt Hàn Sấm trở nên không tự nhiên, nói,Hẳn Triệu Nhã cũng có ý với Ðổng huynh. ô! Xem ra bổn hầu phải đi trước một bước."

Hạng Thiếu Long đương nhiên mong y lập tức xéo ngay, nhưng biết làm như thế Hàn Sấm sẽ phật lòng, cười nói,Hầu gia, xin ngồi lại, để cho phu nhân bất ngờ."

Rồi sai Ô Quả mời Triệu Nhã vào.

Hàn Sấm nào có ý rời khỏi, bề ngoài thì giả vờ áy náy. Có thể thấy y say mê Triệu Nhã đến mức nào.

Triệu Nhã được Ô Quả dẫn vào, miệng thì đang tươi cười hớn hở, khiến Hạng Thiếu Long lấy làm lạ, chả lẽ vì đêm qua bị mình lạnh lùng mà ngược lại càng say mê mình hơn hay sao?

Hai người đứng dậy đón chào.

Triệu Nhã thấy Hàn Sấm thì hơi ngạc nhiên, vẻ không vui thoáng hiện lên rồi biến mất, miệng vẫn cười, nói,Té ra hầu gia cũng đến đây."

Hàn Sấm cười nói,Sớm biết phu nhân cũng đến đây, thì đã đi cùng, để thời gian được gần gũi nhau nhiều hơn."

Hạng Thiếu Long vừa nghe đã biết hai người đêm qua lại quấn lấy nhau, giận đến nỗi muốn cho Triệu Nhã hai bạt tai, chỉ hận là chỉ có thể nghĩ trong lòng chứ không thể nào làm được gì.

Triệu Nhã không ngờ Hàn Sấm lại tiết lộ mối tư tình này trước mặt Ðổng mã si, lúng túng e thẹn, trong lòng giận lắm. Ðêm qua ả chấp nhận để Hàn Sấm ở lại thực ra cũng có ý báo thù Ðổng Khuông. Sáng nay thức dậy đã rất hối hận, giờ đây lại bị Hàn Sấm tiết lộ trước mặt Hạng Thiếu Long, quả thật khó chịu vô cùng, cúi đầu nghĩ ngợi.

Hạng Thiếu Long miễn cưỡng nở nụ cười nói,Ðã là như thế, bỉ nhân để phu nhân và hầu gia mượn hành quán này để gần gũi thêm nữa."

Hàn Sấm thấy gã tỏ ý như thế, nên cảm kích lắm, cười nói,Ðổng huynh đừng làm thế, phu nhân lần này có ý đến thăm, bổn hầu chỉ là bồi khách mà thôi!"

Triệu Nhã lấy lại bình tĩnh, nhìn trộm Hạng Thiếu Long rồi nói,Ta chẳng có gì đặc biệt cả, chẳng qua là đi ngang đây, sợ Ðổng tiên sinh không biết đường đến Triệu thị hành quán nên mới đến đưa tiên sinh đi mà thôi."

Rồi quắc mắt nhìn Hàn Sấm, giọng nói trở nên lạnh lùng,Hầu gia nếu có chuyện gì khác thì cứ tự nhiên! Triệu Nhã còn có một số vấn đề về chuyện nuôi ngựa muốn thỉnh giáo Ðổng tiên sinh."

Hàn Sấm không ngờ đêm qua ân ái như phu thê, trong chớp mắt người đàn bà này đã trở mặt vô tình, không để chỗ lùi Trong lòng giận lắm, mới trả đũa lại,Té ra phu nhân ban ngày lại biến thành kẻ khác, đã là như thế bổn bầu chỉ còn cách đến tìm phu nhân vào ban đêm mà thôi."

Rồi không màng đến lời chèo kéo của Hạng Thiếu Long, phất tay áo mà ra đi.

Chỉ còn lại hai người, không khí chùng xuống.

Triệu Nhã giận đến nỗi mặt trắng bệch, ngồi xuống nhấp một ngụm trà nóng nhưng vẫn chưa nói ra lời.

Hạng Thiếu Long thì cố ý không lên tiếng thảnh thơi nhấp trà.

Lát sau Triệu Nhã nén không được nói,Ðổng tiên sinh phải chăng giận Triệu Nhã vì không biết tự kiểm?"

Hạng Thiếu Long chậm rãi nhấp một ngụm trà nữa, tia mắt trở nên sắc bén, ngưng thần nhìn ả, từ tốn nói,Phu nhân đã quá đa nghi, đêm qua phu nhân thích tiếp ai là chuyện riêng của phu nhân, bỉ nhân nào có tư cách hỏi han, càng chẳng có tư cách trách cứ phu nhân."

Triệu Nhã nói với vẻ rầu rĩ,Ðều là do ngài không tốt, đêm qua người ta quả thật muốn ở bên ngài, nhưng bị ngài đối đãi vô tình, trong lòng người ta đau khổ lắm nên...“

Hạng Thiếu Long nổi giận, chặn lại,Lời phu nhân thật lạ, sớm tối quấn quít cùng Lý Viên, đó gọi là một lòng bên nhau hay sao? Ðổng mỗ tuy không phải là kẻ thanh cao nhưng cũng sẽ không làm thế."

Mấy câu đó đối với Triệu Nhã quả là một sự nhục nhã, nhưng ả không hề nổi giận, đôi mắt hơi đỏ, nói,Triệu Nhã đã biết sai rồi, nếu Ðổng tiên sinh không chê người ta, Triệu Nhã sau này sẽ giữ phụ đạo, tiên sinh có hiểu cho tâm ý Triệu Nhã hay không?"

Hạng Thiếu Long không ngờ ả hạ mình đầu hàng, trong lòng thoáng qua niềm khoái trá, cười nhạt nói,Phu nhân đã nặng lời, bỉ nhân làm gì có tư cách chê phu nhân, dù có tư cách này thì làm sao tin lời ấy là thật?"

Rồi đột nhiên đứng dậy nói tiếp,Phu nhân biết rõ Lý Viên mượn phu nhân để đả kích Ðổng mỗ mà vẫn cứ nhào vào lòng y, ai có thể đám bảo được chuyện này không xảy ra nữa? Ðổng mỗ nếu ưa thích một người thì tuyệt nhiên không sớm Lý tối Hàn, hai lòng ba ý, mời phu nhân hãy quay về! Ðổng Khuông có nhiều chuyện cần phải làm."

Triệu Nhã bị gã mỉa mai đến thế, câu nào cũng móc trúng tim đen, không thể nhịn nổi nữa, nổi giận nói,Ðổng Khuông, ngài giỏi lắm! Nhục mạ Triệu Nhã đủ rồi chứ? Thiên hạ này chỉ có mình ngài là nam nhân hay sao? Ta phải xem thử ngài có kết cuộc như thế nào." Nói rồi quay ngoắt đi mà không thèm ngó lại.

Hạng Thiếu Long thống khoái lắm, song cũng tự trách mình đã để cho tình cảm níu kéo, trong tình huống này, mắc tội với một người đàn bà phóng đãng rất có sức ảnh hưởng đến Hàm Ðan quả thật có hại mà không có lợi, nhưng đến lúc này thì không cần nghĩ ngợi nhiều gì nữa.

Tìm Ðằng Dực nói vài câu rồi mới đến Triệu thị hành quán.

Triệu thị hành quán nằm ở phía đông thành Hàm Ðan, chiếm một khoảng đất rất rộng, ngoài khu nhà chính, còn có luyện võ trường, ky xạ trường dùng cho võ sĩ huấn luyện, sau đó dựa vào tài năng mà hành quán sẽ tiến cử cho quân đội nước Triệu, cho nên Triệu Bá chính là tổng huấn luyện viên của nước Triệu, có địa vị và thực quyền rất cao.

Buổi luận kiếm hôm nay được cử hành ở đại giáo trường trước căn nhà chính.

Khi Hạng Thiếu Long đến nơi, võ sĩ của hành quán có ba cặp dùng kiếm gỗ bọc lại mũi nhọn biểu diễn, một bên là hai trăm võ sĩ đang ngồi còn một bên là khán đài lớn, phía trên có sắp xếp chỗ ngồi.

Hạng Thiếu Long đến hơi muộn, Long Dương quân, Triệu Mục, Nhạc Thừa, Quách Khai, Quách Tùng, Quách Tú Nhi đều đã đến sớm nhưng vẫn chưa thấy Triệu Nhã, Lý Viên và Kỷ Yên Nhiên cũng chưa xuất hiện.

Ngoài ra còn có mấy tướng lĩnh và hơn mười võ sĩ gia tướng đang ngồi nói chuyện chẳng ai để ý đến cuộc biểu diễn ở ngoài sân.

Triệu Bá đang nói chuyện với Quách Tùng và Triệu Mục, nhìn thấy Hạng Thiếu Long thì vui vẻ chào,Nơi nào có Ðổng tiên sinh chắc chắn sẽ không lạnh lẽo. Nào, để ta dẫn kiến cho tiên sinh bốn vị giáo tịch của bổn quán."

Đề xuất Tiên Hiệp: Hồi Quy Tu Tiên Giả
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN