Chương 179: Triệu Thị Hành Quán (1)

H

ạng Thiếu Long về đến hành quán thì Ðằng Dực chờ đã lâu, nói,Yên Nhiên đang đợi đệ trong phòng."

Hạng Thiếu Long nhíu mày, lo lắng nói,Lý Viên và Long Dương quân có thể sẽ sai người theo dõi động tĩnh của nàng, thế mà công nhiên đến tìm ta, sớm muộn cũng bị chúng phát giác."

Ðằng Dực cười,Ta đã hỏi nàng rồi, nàng bảo đã bị người khác theo dõi quen rồi, cho nên huấn luyện hai ả thế thân, để nàng có thể né tránh những kẻ si tình ấy mà làm việc mình thích thú. Trừ phi có kẻ dám xông vào khuê phòng, nếu không sẽ không biết đó là hàng giả, bảo chúng ta hãy yên tâm.

Rồi hạ giọng nói tiếp,Tam đệ thật giỏi, ta thấy nàng say mê ngươi, hoàn toàn không thể kiềm chế mình nữa, lòng mỹ nhân đã đổ, ngươi chẳng phải đã hưởng trọn diễm phúc của đời người hay sao?"

Hạng Thiếu Long cảm thấy sức hút kinh người của Kỷ Yên Nhiên, ngay cả thiết hán này mà cũng bị thu hút, mỉm cười rồi vào phòng.

Nhưng bị Ðằng Dực kéo lại.

Gã ngạc nhiên nhìn Ðằng Dực, Ðằng Dực mặt lộ vẻ kiên quyết nói,Ta thật muốn giết chết Ðiền Ðan."

Hạng Thiếu Long thất kinh, nhớ lại cái họa tan nhà nát cửa của Ðằng Dực thực ra là do Ðiền Ðan, chủ của Ngao Ngụy Mâu gián tiếp gây nên, giờ đây ái thê Thiện Lan của Ðằng Dực lại có mối hận diệt môn với Ðiền Ðan, về tình hay lý, Ðằng Dực cũng đều khó nuốt mối hận này, cho nên cảm thấy rất đau đầu.

Ai cũng biết Ðiền Ðan là một trong những nhân vật lợi hại nhất thời Chiến Quốc, chẳng kém Tín Lăng quân là bao, muốn giết y quả thật là chuyện khó hơn lên trời. Thêm nữa giờ đây bọn họ chưa lo nổi cho mình, không có điều kiện để làm chuyện khác nữa.

Ðằng Dực vỗ vai gã, nghiêm mặt nói,Ta biết tam đệ có chỗ khó, chuyện này phải coi cơ hội cái đã! Ta không phải là kẻ không biết nặng nhẹ."

Hạng Thiếu Long thở phào nói,Chuyện của nhị ca cũng là chuyện của đệ, dù cho cắm hai dao vào hông đệ cũng tuyệt không so đo Ðằng Dực vỗ vai gã rồi quay lưng bỏ đi.

Hạng Thiếu Long bước vội vào phòng, Kỷ Yên Nhiên lao vào lòng gã, đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi gã.

Hạng Thiếu Long định gỡ mặt nạ xuống, Kỷ Yên Nhiên đột nhiên nói,Không! Người ta muốn chàng là Ðổng Khuông, biểu hiện của chàng đêm nay khiến cho Yên Nhiên ngây ngất. Chờ đợi chàng đến bây giờ thật là khổ."

Hạng Thiếu Long ghì nàng vào lòng, cười nói,Kỷ tài nữ đầu hàng Ðổng mỗ này lúc nào thế?"

Kỷ Yên Nhiên đỏ mặt như say rượu, thỏ thẻ nói,Lúc nào cũng được, Yên Nhiên quả thật một khắc cũng chẳng muốn rời phu lang."

Hạng Thiếu Long cười,Chẳng muốn rời đối với nam nữ mà nói có hai cách giải thích, tài nữ chọn cách nào đây?"

"Cách nào cũng được, toàn là đo Ðổng gia quyết định mà thôi, Kỷ Yên Nhiên nói.

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Ðổng mỗ cho rằng Kỷ Yên Nhiên hấp dẫn hơn cả bất cứ thiếu nữ nào trên đời này."

Kỷ Yên Nhiên nói,Chàng thích trêu ghẹo người ta thế nào cũng được. Thật không ngờ chàng không cần dùng bộ mặt đẹp đẽ mà vẫn có thể trở thành khắc tinh của tất cả các nữ nhân, vừa rồi thiếp thấy Triệu Nhã, Triệu Chi và Quánh Tú Nhi đều bị chàng lay động con tim. Câu chuyện ấy thật là tuyệt vời và sinh động! Lý Viên ghen tức đến nỗi phát cuồng, Hạng Thiếu Long thầm cảm thấy hổ thẹn, nhớ lại một chuyện, nói,Nàng đã giao thủ cùng Lý Viên chưa?"

Kỷ Yên Nhiên gật đầu nói,Yên Nhiên thật hồ đồ, thấy chàng là quên hết tất cả. Hạng lang phải cẩn thận với kẻ ấy, kiếm pháp của y kỳ lạ, vừa đẹp vừa lợi hại, Yên Nhiên tuy chưa từng so tài với y, nhưng đã biết chẳng phải là đối thủ của y, thêm nữa y cố ý nhường cho thiếp, cho nên kiếm thuật của y khó mà hình dung được, thiếp thấy... ồ!“

Hạng Thiếu Long càng nghe càng hoảng, lần trước gã thắng được Kỷ Yên Nhiên, không thể nói là đã nương tay, sụ thực là phải cố gắng toàn lực cũng chẳng chiếm thượng phong về mặt kiếm thuật, so sánh như thế, kiếm thuật của Lý Viên còn lợi hại hơn mình trước kia. May mà gã có được phần cuối Mặc tử kiếm pháp nên giờ đây bản lãnh mới tiến nhanh như vậy, nếu không chỉ đành chịu thu a mà thôi.

Kỷ Yên Nhiên tuy không nói hết, nhưng vẫn có ý cho rằng Hạng Thiếu Long không bằng Lý Viên, chỉ là không nỡ nói ra mà thôi!

Lý Viên ấy dù văn tài hay võ học đều có điều kiện làm Kỷ Yên Nhiên ngã lòng. Chỉ là mình đã đi trước y một bước, nhờ những kiến thức của người thế kỷ XXI, mới đạp gã xuống được. Nếu không, trong cuộc chiến tình này, gã chỉ là tên bại tướng mà thôi.

Kỷ Yên Nhiên thấy Hạng Thiếu Long không nói, cứ tưởng rằng đã làm tổn thương lòng tự tôn của gã, nói với vẻ hối lỗi,Cao thủ so tài, chưa đến lúc cuối khó biết thắng bại, nhưng Kỷ Yên Nhiên thật không muốn chàng giao thủ cùng y, chẳng phải cho rằng Hạng lang tất sẽ bại, mà là người ta không muốn chàng mạo hiểm mà thôi. Cái dũng của lỗ phu đáng là gì? Có thể thủ thắng trên sa trường mới là anh hùng thật sự."

Ðây gọi là càng bôi càng đen, càng khiến cho Hạng Thiếu Long biết được Kỷ Yên Nhiên không cho mình là giỏi hơn y, cười gượng nói,Tình trường cũng như chiến trường, Lý Viên thấy dụng văn không xong thì dùng võ để đạt tới mục đích hạ nhục ta trước mặt nàng. Ai cũng muốn trở thành phu tế của vị Kỷ tài nữ văn võ song toàn này. Lý Viên đang chứng minh mình là một nhân tài lý tưởng."

Kỷ Yên Nhiên nhoẻn cười nói,Tình trường như chiến trường, nói thật là hay, người ta giờ đây ngoài chàng, đối với những kẻ khác đều không có hứng thú. Chàng xem Kỷ Yên Nhiên là hạng lả lơi hai lòng ba ý hay sao?"

Hạng Thiếu Long vui vẻ nói,Nàng đương nhiên sẽ không hai lòng ba ý, nhưng lại là một cô ả phóng đãng của Hạng mỗ và Ðổng mã si, không muốn lả lơi cũng chẳng được, Kỷ tài nữ có phản đối không?"

Kỷ Yên Nhiên hơi đỏ mặt, lườm gã rồi ghé sát tai nói,Vậy Yên Nhiên chỉ đành chấp nhận mà thôi, xuất giá thì phải tòng phu, phu quân đã muốn người ta một gái phụng sự cho hai chồng, chỉ đành lả lơi mà thôi, Kỷ Yên Nhiên đành chấp nhận."

Hạng Thiếu Long ha ha cười lớn.

Sau cuộc mây mưa, giai nhân nằm thiêm thiếp trên người gã lặng nghe những lời tình tự mê người.

Hạng Thiếu Long là một người ở thế kỷ XXI, không có thói quen coi phụ nữ là con ở, rất biết cách chăm sóc họ. Nên những nữ tử của gã đều được hưởng tận niềm hạnh phúc khó có được ở thời này.

Nghe những câu như nàng là linh hồn ta, nàng là cuộc sống của ta, Kỷ Yên Nhiên sung sướng đến mê người Kỷ Yên Nhiên thở dài nói,Nếu có thể mau chóng mang cốt nhục của Hạng lang, Yên Nhiên sẽ cảm thấy hoàn toàn thỏa mãn."

Hạng Thiếu Long nhất thời đổ mồ hôi, thầm nghĩ đây quả là một vấn đề lớn, chỉ có cách lấp liếm cho qua.

Kỷ Yên Nhiên đang ngất ngây trong niềm hạnh phúc nào thấy được vẻ khác thường của gã, nhớ lại một chuyện hỏi,Triệu Nhã và chàng có chuyện gì, tại sao Lý Viên cho rằng có thể đoạt được ả thì có thể đả kích được chàng?"

Hạng Thiếu Long nhớ lại mối quan hệ yêu hận khó phân, tình thù khó giải rất lờ mờ của mình đối với Triệu Nhã, cười gượng nói,Lý Viên có lẽ thấy ta hay lưu ý đến ả, tưởng rằng ta có ý với ả, thực ra là vì một chuyện khác, ta đã kể với nàng hết rồi."

Kỷ Yên Nhiên nói,Thiếp thân dĩ nhiên hiểu ý của phu lang, cũng biết phu quân là một người luôn nhớ chuyện xưa, thủy chung thì vẫn còn ba phần tình cảm với Triệu Nhã. Ả thật không biết thương tiếc lấy mình, rơi vào cảnh làm vợ khắp thiên hạ, nhưng nữ nhân ấy ngược lại rất thu hút nam nhân, thiếp thấy Lý Viên và Hàn Sấm đều say mê ả."

Rồi cấu mạnh vào vai gã, nghiêm mặt nói,Chàng phải lưu ý Triệu Chi, thiếp thấy Lý Viên và Hàn Sấm đều có dã tâm với nàng, hạng người như bọn chúng muốn giành lấy được nữ nhân thì có rất nhiều cách đê tiện."

Hạng Thiếu Long biết nàng có con mắt quan sát rất sắc bén, nghe xong thì giật mình, nếu chuyện này xảy ra thì Kinh Tuấn sẽ khó mà chịu nổi đả kích.

Hôm sau Hạng Thiếu Long tỉnh dậy thì mặt trời đã quá hai cây sào, quơ tay sang bên cạnh thì trống không, thì ra giai nhân đã ra đi.

Ngồi dậy thì thấy nét chữ của Kỷ Yên Nhiên vẫn còn đó, đại ý nói không nỡ đánh thức gã nên đi trước, trong đó không khỏi có mấy câu trách nhẹ nỗi khổ khi phải xa nhau, lại có những lời tình tự mong muốn sẽ có một ngày mãi mãi bên nhau.

Hạng Thiếu Long vặn người, nhớ lại chuyện hoang đường đêm qua, vừa mừng vừa sợ.

Mừng vì đã hoàn toàn có được mỹ nhân, sợ là vì mình mỏi mệt đến nỗi đối phương bỏ đi mà không biết.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN