Chương 183: Tranh Hùng Chốn Hành Quán (2)
Lý Viên đương nhiên không biết tình cảm của nàng đối với Hạng Thiếu Long, vẫn tưởng rằng nàng chỉ là e lệ, vỗ bàn tay lên đùi nàng rồi ngồi thẳng không thèm để ý đến Hạng Thiếu Long nữa, tiếp tục theo dõi cuộc đấu.
Hạng Thiếu Long giận đến xanh mặt, chú ý đến cuộc chiến, trong lòng giận dữ, lần đầu tiên nảy ra ý khiêu chiến với Lý Viên.
Kỷ Yên Nhiên đã thấy tất cả, thì thầm bên tai,Ðừng để hư chuyện, nếu chàng bị Lý Viên đánh bại thì sẽ vì chuyện nhỏ mà hư chuyện lớn."
Câu nói ấy như đổ dầu vào lửa, Hạng Thiếu Long miễn cưỡng nuốt giận, trầm ngâm một hồi rồi quay sang Triệu Mục nói,Có thể sai người cho gọi gia tướng của bỉ nhân đến đây không?"
Triệu Mục vừa nghe đã hiểu, hỏi gia tướng ấy là ai rồi mới sai người đi.
Lúc này Ðới Phụng đã đánh ra hơn bốn mươi kiếm mà vẫn không làm gì được Ðông Lữ Tử, tiếng hô trợ oai cũng đã giảm xuống.
Ðông Lữ Tử đã biết thời cơ đã đến, ngửa mặt cười lớn, từ thủ chuyển thành công, đâm thẳng cây mộc kiếm vào vòng kiếm của đối phương, sử ra một loại kiếm pháp tinh diệu, thấy chiêu là phá chiêu, vòng kiếm ấy thu nhỏ lại, khiến cho Ðới Phụng không thể nào thi triển được nữa.
Bọn Triệu Mục thấy thế thở dài, ngay cả Triệu Bá, người có lòng tin với Ðới Phụng cũng không khỏi nhíu mày.
Triệu Chi ngồi bên cạnh Lý Viên thấy bên mình lâm nguy thì hoàn toàn tỉnh hẳn, thầm trách mình không biết phân biệt địch ta, lại để cho Lý Viên chiếm phần tiện nghi, thật là hổ thẹn với sư môn. Nhưng nếu lúc ấy bỏ sang nơi khác thì thật lộ liễu, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Trên sân hai người đấu thêm mấy chiêu nữa, uy phong lúc đầu của Ðới Phụng đã mất, từng bước thoái lùi.
Ðông Lữ Tử quát lớn một tiếng, kiếm ảnh chớp lên, nhắm đúng vào sơ hở của đối phương, đâm thẳng vào màn kiếm của đối phương, nhằm thẳng vào ngực Ðới Phụng.
Ðới Phụng thất kinh, thu kiếm về không kịp nữa, ngả người ra sau, miễn cưỡng tránh được chiêu kiếm lợi hại ấy.
Nào ngờ Ðông Lữ Tử đắc thế chẳng tha, tung ra một cước trúng ngay vào bụng dưới của đối phương, nếu không có áo giáp thì cước ấy khiến cho Ðới Phụng chẳng thể làm nam nhân nữa, nhưng cũng đủ khiến y đau đớn kêu thảm một tiếng, trường kiếm rời tay, loạng choạng ngã xuống đất, hai tay ôm lấy chỗ hiểm.
Mọi người đều không ngờ Ðông Lữ Tử xem ra nho nhã mà khi chiếm thượng phong thì hạ thủ lại ác độc đến thế, đều chưng hửng, nhất thời toàn trường im lặng đến nỗi có thể nghe được tiếng kim rơi, chỉ có tiếng thở dốc của Ðới Phụng.
Triệu Bá biến sắc đứng dậy, quát bọn tả hữu,Còn chưa đỡ giáo tịch vào xem thương thế?"
Phía dưới có người vội vàng chạy ra đỡ Ðới Phụng.
Ðông Lữ Tử không hề hổ thẹn, dương dương đắc ý thi lễ với hai bên rồi quay về chỗ ngồi.
Triệu Chi trước nay vẫn thân thiết với Ðới Phụng, lúc này không thèm ngồi với Lý Viên nữa, trừng mắt nhìn gã rồi chạy sang chỗ Ðới Phụng.
Lý Viên không hề để ý đến Triệu Chi, thản nhiên cười,Tỷ võ giao đấu, khó tránh tổn thương nhau, nếu quán chủ e có điều ngoài ý muốn xảy ra, vậy hãy dừng ở đây, đêm nay tại hạ bày tiệc để bồi thường, quán chủ thấy thế nào?"
Lúc này Kỷ Yên Nhiên cũng thấy khó chịu, hạ giọng nói,Lý Viên quá ngông cuồng!"
Triệu Bá quắc mắt lên, rõ ràng đã nổi giận, Hạng Thiếu Long sợ y nguy hiểm nên thúc Hàn Sấm một cái.
Hàn Sấm hiểu ý, phất tay cho thủ hạ của mình.
Tay kiếm thủ Phục Kiện Dần nhảy xuống đài, cao giọng khiêu chiến,Phục Kiện Dần xin mời Lý tiên sinh chỉ điểm!
Toàn trường im lặng, xem thử Lý Viên có tự mình ra tay hay không. Phục Kiện Dần người không cao nhưng rất rắn chắc, mặt đầy vết kiếm ngang dọc, dáng vẻ hơi đáng sợ, nhưng cũng là bằng chứng cho thấy đã có kinh nghiệm chiến đấu phong phú.
Lý Viên làm ra vẻ không thèm để người trong thiên hạ vào con mắt, người dựa ngửa vào chiếc ghế, chậm rãi nói,Vô Tâm! Ð ấn lượt ngươi rồi đấy!“
Mọi người đã sớm đoán được y không ra tay nên không lấy làm lạ.
Tên Lâu Vô Tâm chậm rãi bước xuống đài, thi lễ rồi đứng yên, nhận thanh mộc kiếm rồi phất tay cho người định mặc áo giáp cho y, nói,Ra chốn sa trường, cần gì những thứ quái quỷ này?"
"Lâu huynh không cần mặc giáp, Phục mỗ cũng khỏi cần!" Phục Kiện Dần thấy thế quát lớn.
Long Dương quân lúc này đến sau lưng Kỷ Yên Nhiên và Hạng Thiếu Long, rít qua kẽ răng,Trong thiên hạ còn ai ngông cuồng hơn người Sở, không biết khi đối mặt với người Tần, chúng có còn ngạo nghễ thế này nữa chăng? Yên Nhiên muội có muốn ra không?"
Kỷ Yên Nhiên thở dài,Yên Nhiên cũng rất không phục, nhưng tự biết không thể nào thắng được Lý Viên, đành chịu vậy."
Long Dương quân hừ một tiếng, không nói thêm nữa mà quay về chỗ ngồi. Y tự thấy kiếm thuật tương đương với Kỷ Yên Nhiên, nếu giai nhân này không bằng Lý Viên thì y khó mà thủ thắng. Ðồng thời cũng hạ quyết tâm không cho Tiêu Uổng ra để tránh cái nhục bị đánh bại.
Triệu Mục thở dài nói với Quách Khai và Nhạc Thừa sau lưng rằng,Nếu Phục Kiện Dần cũng bại, chỉ đành nhờ vào Lạc Tường của chúng ta mà thôi. Nếu không chỉ có để quán chủ ra tay, nhưng bổn hầu không muốn tình huống này xuất hiện tí nào."
Quách Khai nói,Lý Viên là đệ nhất kiếm thủ ở nước Sở, bọn thủ hạ của y lại lợi hại như thế, đủ biết kiếm pháp của y đến mức nào."
Mọi người đều than thở.
Triệu Mục tuy là kiếm thủ thuộc hàng nhất lưu, nhưng thân phận của y lại không tiện xuống sân, bởi vì rất dễ để cho hai nước bất hòa. Lý Viên thì không có quan tước, nếu không sẽ không tùy tiện ra đấu mà không có lệnh vua.
Hai người trên sân đồng thời quát lớn một tiếng, tấn công về phía đối phương, chỉ thấy Lâu Vô Tâm vận kiếm như gió, mở rộng kiếm thế, khí thế như núi, uy mãnh vô cùng, hầu như mỗi lần giao kiếm, Phục Kiện Dần đều lâm vào tình thế nguy hiểm.
Hạng Thiếu Long lúc này đã thấy Ðằng Dực ở ngoài cổng, đưa tay đẩy Hàn Sấm nói,Mau dừng lại cuộc tỷ võ!"
Hàn Sấm vẻ mặt khó coi, bởi vì Phục Kiện Dần lấy thân phận của người Triệu mà ra sân, nếu y lên tiếng thì có nghĩa là Phục Kiện Dần là người của y.
Người của hai bên đều im lặng ngồi xem, không reo hò như ban nãy nữa, không khí rất căng thẳng.
Khi Hàn Sấm còn do dự thì thắng thua đã rõ.
Phục Kiện Dần đang lùi về sau, khi đang chần chừ thì đã bị Lâu Vô Tâm một kiếm chém vào vai, tiếng xương gãy vang lên, kêu thảm một tiếng, té bật sang ngang, khi ngồi dậy thì đau đến nỗi mồ hôi chảy ròng ròng.
"Nhận thua rồi!" Lâu Vô Tâm cười lớn nói.
Hạng Thiếu Long ra hiệu cho Ðằng Dực xuống ngựa, Ðằng Dực hiểu ý, từ xa đã kêu lớn,Tiểu nhẨn Long Thiện, là gia tướng dưới trướng Ðổng Khuông, vị nhân huynh này rất quen mắt, không biết có chấp nhận chỉ giáo hay không?"
Mọi người nghe lúc này không thèm để ý đến Phục Kiện Dần nữa, cũng không để ý đến Triệu Chi đã quay về chỗ ngồi của sư môn, đều nhìn chằm chằm vào gã hảo hán không mời mà đến ấy.
Lâu Vô Tâm không thèm để ý đến Ðằng Dực, lạnh lùng nói,Nếu muốn động thủ, phải dùng đến kiếm thật mới có thể thấy được bản lĩnh thật."
Ðằng Dực cười lớn nói,Có gì mà không được, nhưng Lý tiên sinh hãy gọi một kẻ khác ra thì hơn, chờ bổn nhân sức lực đã giảm, đấu với vị nhân huynh này mới công bằng."
Triệu Mục than,Tên gia tướng của ngươi thật là kẻ ngốc, có phần tiện nghi như thế mà không biết chiếm?"
Kỷ Yên Nhiên cười nói,Chủ thế nào thì tớ thế ấy, như thế mới gọi là anh hùng thật sự."
Triệu Mục lúng túng cười, thầm trách mình đã lộ ra bộ mặt không phải anh hùng.
Lý Viên sợ Lâu Vô Tâm chưa hồi phục được sức lực, thấy Hạng Thiếu Long không có phản ứng gì thì vui mừng nói,Quả thật là hảo hán!" rồi phất tay.
Một đại hán phía sau lưng y hiểu ý bước ra.
Hạng Thiếu Long hỏi Kỷ Yên Nhiên,Kẻ ấy là ai?"
Khi mọi người đang chờ đợi, Kỷ Yên Nhiên hoang mang lắc đầu.
Người ấy đến trước Ðằng Dực, bình tĩnh nói,Bổn nhân không thích dùng kiếm giả, ý các hạ thế nào?"
Ðằng Dực lạnh lùng nói,Huynh đài cao danh quý tính?"
Kẻ ấy đáp ngay,Bổn nhân Ngôn Phục, chỉ là một tên vô danh tiểu tốt mà thôi!“
Mọi người vừa nghe đã biến sắc.
Hạng Thiếu Long đương nhiên không biết y là ai, nhìn Kỷ Yên Nhiên với ánh mắt dò hỏi.
Kỷ Yên Nhiên sầm mặt nói,Y vốn là kiếm thủ nổi danh ở nước Tần, vì giết người nên tránh sang nước Sở, không ngờ lại nhập bọn với Lý Viên, có thể thấy thế lực của Lý Viên ở nước Sở đang bành trướng lợi hại đến mức nào. Chả trách gì y kiêu căng đến thế."
Bọn Hàn Sấm lại lo cho Ðằng Dực.
"Keng."
Ngôn Phục rút thanh kiếm sáng loáng ra, lùi hai bước, chĩa thẳng vào Ðằng Dực quát,Còn chưa rút kiếm?"
Ðằng Dực lạnh lùng nhìn y, chậm rãi nói,Ðến lúc, kiếm sẽ tự ra khỏi bao!"
Ngôn Phục giận lắm, quát lớn một tiếng, xông thẳng đến.
Nhất thời ánh sáng lóe lên, chói mắt mọi người.
Không ngờ rằng cuộc tỷ võ đã trở thành một cuộc quyết đấu sinh tử.
Đề xuất Huyền Huyễn: Vô Tận Hàn Đông: Doanh Địa Của Ta Thăng Cấp Vô Hạn