Chương 184: Giương Oai Nơi Giáo Trường (1)

N

gôn Phục vừa sử ra kiếm ấy, mọi người đã biết y lợi hại.

Dù tốc độ hay góc độ, thủ pháp hay bộ pháp, xem ra rất đơn giản nhưng lại giống như du long xuất hải, không hổ là một kiếm thủ nổi danh.

Tuyệt diệu nhất là y mượn xoay eo và chân để phát ra, khiến cho khí lực toàn thân tụ lại, nhanh như điện chớp, không thể nào ngờ được, quả thật đến là đến, như núi lửa nổ, trong chớp mắt mũi kiếm đã cách Ðằng Dực chừng vài thốn.

Mọi người đều nghĩ giùm cho Ðằng Dực, cách duy nhất trước mắt là phải lùi ra sau rồi rút kiếm, song khí thế của đối thủ quá mạnh, xông tới đầy sát khí, chỉ còn nước chết dưới kiếm này mà thôi. Ngược lại, dù thế nào đi nữa, Ðằng Dực đã vì kiêu ngạo mà không rút kiếm ra trước nên mất tiên cơ.

Chỉ thấy khóe miệng Ðằng Dực thoáng nở nụ cười, rút kiếm ra thật nhanh nhưng không lùi về sau.

Mọi người đều than thầm, Quách Tú Nhi và Triệu Nhã sợ đến nỗi nhắm mắt, không dám nhìn cảnh thiết đại hán ấy máu đổ đầy đất.

"Keng."

Khi mọi người đang trố mắt, đốc kiếm Ðằng Dực rút ra khỏi bao chỉ được hai thốn, chạm phải mũi kiếm của Phục Ngôn.

Dù sức của Phục Ngôn mạnh hơn Ðằng Dực, nhưng mũi kiếm làm sao so được với lực đạo của đốc kiếm, huống chi Ngôn Phục vốn chẳng phải là đối thủ của Ðằng Dực.

Ngôn Phục từ khi xuất đạo đến nay, chưa bao giờ gặp người dùng đốc kiếm để chế địch, mũi kiếm bị hất lên cao, nhưng thế vẫn còn, không cách nào dừng lại được, lao tới Ðằng Dực.

Ðang lúc kêu hỏng bét thì nắm thiết quyền của Ðằng Dực đấm thẳng vào mặt.

"Binh."

Ngôn Phục máu me chảy đầy, ngã ngửa ra sau, thì ra đã bị quyền trái của Ðằng Dực đấm đến chết giấc, còn kiếm của Ð ằng Dực vẫn chưa rút ra được một nửa.

"Keng" một tiếng, thanh kiếm lại trượt vào bao.

Toàn trường im lặng, trong chốc lát bọn võ sĩ của hành quán mới reo hò vang trời vì Ðằng Dực đã dùng tuyệt nghệ của mình để giúp họ hả giận.

Lý Viên không ngờ Ðằng Dực lợi hại đến thế, mặt đanh lại, quát lớn,Khiêng tên vô dụng ấy đi!"

Lời này vừa nói ra, kẻ ngồi bên cạnh y là Triệu Nhã cũng nhíu mày, cảm thấy gã Lý Viên này quả là bạc bẽo vô tình, không hề thông cảm khi thủ hạ của mình thất bại.

Ngôn Phục được đưa ra khỏi sân.

Ðằng Dực chỉ vào Lâu Vô Tâm, quát lớn,Ðến lượt các hạ!"

Mọi người đều nhìn về phía Lâu Vô Tâm, xem thử y có gan ra ứng chiến hay không.

Hạng Thiếu Long là người duy nhất biết được kết quả, Ðằng Dực từ khi được gã truyền cho phần cuối của Mặc tủ kiếm pháp thì kiếm thuật hay võ thuật đều tăng thêm một bậc, ngay cả bản thân cũng không nắm chắc là có thể thắng được y hay không, huống hồ chi là Ngôn Phục. Lúc này cười lớn nói,Lâu huynh nếu không nghỉ ngơi đủ thì có thể nhường cho Ðông huynh hoặc kẻ khác ra ứng chiến."

Lời ấy vừa nói ra, Lâu Vô Tâm không thể nào chối từ được, đứng phắt dậy, lạnh lùng hừ một tiếng, bước vào sân.

Toàn trường lập tức im lặng.

Kỷ Yên Nhiên rỉ tai Hạng Thiếu Long,Thiếp chưa bao giờ thấy được loại kiếm pháp nào kỳ dị hơn của nhị huynh, e rằng so với Lý Viên không hề thua kém."

Triệu Mục lòng hoa nở rộ, thầm nghĩ chả trách nào tên mã si này lớn tiếng mà không thẹn, té ra trong tay có một kiếm thủ một địch được trăm này.

Lâu Vô Tâm rút trường kiếm ra, bày ra thế, nhưng không tấn công trước, trước tiên dò xét lộ kiếm và thủ pháp của đối phương.

Ðằng Dực ngửa mặt cười lớn, tay phải đặt lên đốc kiếm, bước về phía trước một bước, làm ra vẻ rút kiếm.

Lâu Vô Tâm có ý khiếp sợ, lùi ra sau một bước, giữa hai người vẫn giữ khoảng cách bảy tám bước.

Ðằng Dực rê về phía trước nhanh như điện chớp, đâm thẳng vào bên trái của Lâu Vô Tâm, trường kiếm thoát ra khỏi bao, vẽ nên vô số những bông hoa, tựa như công mà không công, giống như độc xà đang thè lưỡi, có thể mổ kẻ địch bất cứ lúc nào, quả là một sát chiêu không thể nào phá giải nổi.

Hạng Thiếu Long vỗ đùi khen hay. Chiêu ấy của Ðằng Dực là lấy thủ làm công, quả thật là xuất thần nhập hóa, đã triển khai được hết cái hay của Mặc tử kiếm pháp.

Lâu Vô Tâm hoàn toàn không thể thấy được kiếm mộ của đối phương, tuy cũng quát tháo cho ra vẻ nhưng lại lùi thêm một bước nữa, ai cũng có thể thấy vẻ khiếp sợ của y.

Cao thủ đối địch, nào chịu thoái lui.

Ðằng Dực thốt nhiên kiếm thế mạnh lên, chuyển từ lấy thủ làm công thành lấy công làm thủ, trường kiếm mạnh hơn, như cầu vồng, cộng với bộ pháp kỳ lạ, tấn công về phía bên trái của Lâu Vô Tâm.

"Keng" một tiếng, Lâu Vô Tâm gắng gượng đỡ mũi kiếm của Ðằng Dực.

Ðằng Dực cười lạnh lùng nói,Chẳng qua là như thế!"

Thanh trường kiếm trượt ra, vội chuyển thành quét ngang.

"Keng."

Lâu Vô Tâm lúng túng đỡ thêm một kiếm nữa, lại bị Ðằng Dực quét ngang ra, hoàn toàn không còn sức để trả đũa.

Bọn người bên phía Lý Viên đều biến sắc, phải biết rằng trong bọn chúng, Lâu Vô Tâm thuộc hàng đệ nhất, nào ngờ không thể nào địch lại tên Long Thiện này.

Lúc này mọi người đều biết rằng Ðằng Dực đang áp đảo đối phương về mặt lực đạo.

Triệu Bá nhìn mà lòng hoa nở rộ, nhưng trong lòng cũng thầm sợ. Y trước giờ vẫn tự phụ sức khỏe hơn người, thấy uy thế của Ðằng Dực thì mới biết núi cao hơn núi.

Nhạc Thừa ngồi phía sau ghé lên nói,Gia tướng của tiên sinh thật thần lực ghê người, e rằng cũng bằng Ngao Ngụy Mâu."

Hạng Thiếu Long cười thầm, nếu Nhạc Thừa biết Ngao Ngụy Mâu đã bị Ðằng Dực đấm chết thì sẽ không nghĩ như vậy.

Lịch sử lặp lại, vừa lúc nãy Phục Kiện Dần bị Lâu Vô Tâm ra tay nặng nề áp đảo hoàn toàn, không có sức chống trả cho đến khi thất bại, lần này Ðằng Dực từng bước ép tới, khiến cho Lâu Vô Tâm mồ hôi đầm đìa trên lưng, không ngừng thoái lui.

Tên Lâu Vô Tâm này kể ra cũng lợi hại, khi đỡ được hai mươi lăm kiếm biến hóa vô cùng của Ðằng Dực thì môn hộ mới thất thủ, để lộ ra sƠ hở.

Ðằng Dực tung một cước ra nhanh như điện chớp, đá trúng bụng dưới của y.

Lâu Vô Tâm cả người lẫn kiếm bay ngược ra sau, đau đến nỗi quặn người, chỉ rên rỉ chứ không ngồi dậy nổi.

Mọi người đều trố mắt ra nhìn mà quên cả reo hò.

Lý Viên mất mặt lắm, sai người đưa Lâu Vô Tâm đi, thấy ánh mắt của Long Thiện và mọi người tập trung vào mình thì trong lòng kêu khổ. Nếu bản thân ra sân, tuy không phải là thất bại ngay nhưng cũng không nắm được phần thắng, nhưng giờ đây đã thành thế cưỡi trên lưng cọp, cười lạnh lùng nói,Dưới tay Ðổng tiên sinh té ra có người tài thế này, có thể thấy tiên sinh tất nhiên cũng là cao thủ, sao không ra đây chơi một phen, để kẻ khác bảo tại hạ nhân lúc quý bộc mệt mỏi mà chiếm phần tiện nghi."

Y tuy nói cũng có lý nhưng ai cũng biết thực ra y đang rất e ngại Ðằng Dực.

Hạng Thiếu Long đưa tay gọi Ðằng Dực lên khán đài rồi mới thản nhiên đứng dậy, từ tốn mà rằng,Chỗ nông sâu của Ðổng mỗ, Lý huynh đã sớm biết từ gia tướng rồi, nhưng tai nghe không bằng mắt thấy, nếu Lý huynh có cái nhã hứng ấy thì Ðổng mỗ xin được phụng bồi."

Lý Viên không ngờ gã chịu động thủ nên vui vẻ ra sân.

Lúc này ngoài bọn người của Lý Viên và Ðằng Dực, ai nấy đều thầm lo cho Hạng Thiếu Long. Lý Viên là đệ nhất kiếm khách của nước Sở, nhìn thân thủ của bọn Lâu Vô Tâm thì có thể đoán được sự lợi hại của y. Còn Ðổng Khuông này vốn chẳng nổi tiếng về kiếm thuật, cao thấy có thể thấy được.

Đề xuất Ngôn Tình: Tinh Hán Xán Lạn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN