Chương 188: Trơ Trọi Một Mình (2)

Nàng từ từ ngẩng đầu lên, buồn bã nhìn gã mà nói,Ðánh chửi thiếp đều được, bởi vì Triệu Chi đã không đúng."

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu hỏng bét, khi một mỹ nhân cam tâm tình nguyện để cho kẻ khác mắng chửi, thì có nghĩa là để tùy ý kẻ đó xử lý. Nếu mình từ chối thẳng thừng, nàng chỉ còn cách tự sát mà thôi. Bất đồ trong lòng cảm thấy khó nghĩ lắm, đứng dậy.

Triệu Chi bàng hoàng nhìn gã.

Hạng Thiếu Long nói,Chi cô nương hãy ngồi đây một chốc, bỉ nhân sẽ quay lại ngay."

Nói rồi vội vàng đi về phía đông hiên.

Triệu Nhã đang đứng dựa vào cửa ngó ra vườn hoa.

Nghe bước chân của gã, thì hơi giật mình, quay người lại, nở nụ cười nhìn gã rồi nói,Kỷ tài nữ không mời tiên sinh ở lại qua đêm hay sao?"

Hạng Thiếu Long lạnh lùng hừ một tiếng,Phu nhân xem nàng là kẻ tùy tiện hay sao? Lão tử ngay cả ngón tay của nàng cũng chẳng có cơ hội đụng đến nữa."

Triệu Nhã thấy gã mượn chuyện để nói, ngầm mỉa mai mình tùy tiện với Lý Viên, trong lòng hổ thẹn, cúi đầu than,Người ta giờ đây đến xin lỗi, tiên sinh chấp nhận không?"

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu khổ, hôm nay thật không nên ra tay, trong cái thời đại trọng võ khinh văn này, mỹ nữ nào cũng ái mộ những anh hùng kiếm thuật cao cường, chỉ vì một chút khoái trá nhất thời, tuy hạ được uy phong của Lý Viên nhưng cũng khiến cho hai nữ nhân này ngả vào lòng mình, khiến gã khó mà ứng phó.

Trong khi đang lo lắng cho mọi chuyện, đâu còn thời gian để ứng phó bọn họ.

Triệu Chi thì dễ dàng hơn một chút, nhưng Triệu Nhã thì khiến cho gã đau đầu lắm.

Vấn đề lớn nhất là gã vẫn còn chút tình với Triệu Nhã, vẫn say mê ả, cho nên vẫn còn có ý ghen tuông. Mà về cơ bản thì Triệu Nhã chẳng phải là kẻ xấu xa, chỉ là ý chí không kiên định mà thôi.

Nhưng tha thứ cho ả thì không thể, lại càng không dám tin tưởng ả nữa, chỉ là nếu làm tổn thương ả một cách quá đáng thì không nỡ.

Rồi thở dài nói,Phu nhân đã nói đùa rồi, bà chẳng có lỗi gì với bỉ nhân, cần gì phải tạ lỗi?"

Triệu Nhã uyển chuyển bước đến sát gã đến nỗi bộ ngực nhô cao của mình sắp đụng vào người gã mới dừng lại, ngẩng mặt nhìn gã rồi dịu dàng nói,Ðêm nay Triệu Nhã ở lại được chăng?"

Nghe lời nói quyến rũ, cảm nhận được hơi thở của ả, Hạng Thiếu Long như nhớ lại khoảng thời gian còn mặn nồng bên nhau, nhất thời như lơ lửng trên mây.

Triệu Nhã thấy gã thần sắc mê mẩn đến thế, bước tới nữa, dựa hẳn vào người gã, thỏ thẻ nói,Tiên sinh quả thật không thèm để ý đến Triệu Nhã hay sao?"

Hạng Thiếu Long giật mình, thầm nghĩ may mà mình đã bôi nước lá của Ðằng Dực, nếu không Triệu Nhã đã nhận ra, rồi đưa tay nắm lấy vai ả, rồi đưa tay nắm lấy vai ả, lấy hết ý chí đẩy ả ra.

Rồi ánh mắt rất sắc bén, cười ha ha nói,Phu nhân sao lại nghĩ như thế, chỉ cần là một nam nhân bình thường thì sẽ không bỏ qua phu nhân."

Triệu Nhã e thẹn nói,Vậy ngài còn đợi gì nữa?"

Thấy ả đã bày ra tất cả, Hạng Thiếu Long vừa động lòng nhưng cũng rất bực bội, đưa mắt nhìn ả rồi cười,Nếu đêm nay Lý Viên muốn phu nhân theo y, phu nhân có thể từ chối không?"

Không ai hiểu rõ tính cách đa tình phóng đãng, ý chí yếu ớt của Triệu Nhã bằng gã. Trước kia dù đang yêu say đắm mình, vẫn không chịu nổi sự quyến rũ của Tề Vũ. Ðã phân chia giới tuyến với Triệu Mục, rồi lại cam tâm tình nguyện bị tên gian tặc ấy nắm lấy, cho nên câu hỏi này quả thật đã móc trúng tim đen của ả.

Triệu Nhã cúi đầu nói,Ðừng hỏi câu hỏi này được không? Người ta rất khó trả lời."

Hạng Thiếu Long nổi giận, quay đầu đi, lạnh lùng nói,Mời phu nhân hãy về phủ! Ðổng mỗ còn phải tiếp khách nữa!"

Triệu Nhã kêu lên thê lương,Ðổng Khuông!“

Hạng Thiếu Long nghe tiếng gọi ấy, lòng mềm lại, nên đứng lại, trầm giọng nói,Phu nhân có điều chi chỉ giáo?"

Triệu Nhã đến sau lưng gã, ôm lấy eo gã, gục vào lưng gã rồi khóc òa lên.

Hạng Thiếu Long không sợ trời đất nhưng sợ nhất là nữ nhân chảy nước mắt. Nhớ lại ân tình ngày trước, kéo ả ra phía trước, lúng túng dùng tay áo lau nước mắt cho ả.

Nào ngờ Triệu Nhã càng khóc dữ hơn, khiến tay áo gã ướt đẫm cả.

Dù Hạng Thiếu Long hận ả thế nào nhưng giờ đây cũng cảm thấy không nhẫn tâm.

Một lúc sau, Triệu Nhã bình tĩnh trở lại, nhẹ nhàng rời khỏi lòng gã, nhìn gã bằng đôi mắt u buồn, hạ giọng nói,Triệu Nhã đi đây!"

Hạng Thiếu Long cảm thấy ngạc nhiên, lờ mờ cảm thấy sự thất thường của ả là bởi vì nhớ lại Hạng Thiếu Long, nên không màng đến nam nhân khác nữa, nhất thời không biết làm thế nào, gật đầu nói,Ðể bỉ nhân đưa phu nhân ra cửa!"

Triệu Nhã lặng lẽ nói,Tiên sinh không cần đa lễ!" rồi quay người vội vàng bỏ đi.

Hạng Thiếu Long vào nhà thay y phục rồi sai người mời Triệu Chi vào nội đường.

Triệu Chi hơi ngạc nhiên, chốc chốc nhìn lén gã.

Hạng Thiếu Long trong lòng thầm nghĩ nếu muốn chiếm hữu nàng sẽ không từ chối, nhưng chỉ là nghĩ thế thôi, gã phải dùng lý trí để kiềm chế lòng mình.

Triệu Chi lúc này có vẻ rất đáng thương.

Sự thực thì ngay cả gã cũng không hiểu vì sao không muốn đụng tới mỹ nữ này, chỉ với lý do Kinh Tuấn có tình cảm với ả thì chưa đủ, bởi vì nàng rõ ràng chẳng yêu tên tiểu tử này.

Triệu Chi thỏ thẻ nói,Tên gian tặc ấy đã vào thành!"

Hạng Thiếu Long vẫn chưa nhớ ra, ngạc nhiên hỏi,Gian tặc? Cô nương nói Ðiền Ðan à?"

"Ta sợ Nhu tỷ đi hành thích y, Triệu Chi cúi đầu nói.

Hạng Thiếu Long giật mình,Cô nương phải khuyên nhủ Thiện Nhu đừng làm chuyện lỗ mãng, nếu không hối hận chẳng kịp đâu."

Triệu Chi vui mừng nói,Thì ra tiên sinh đang quan tâm đến chúng tôi."

Hạng Thiếu Long biết mình đã vô tình để lộ bụng dạ mình, gượng cười nói,Từ đầu đến cuối, Ðổng mỗ đều quan tâm các người."

Triệu Chi sắc mặt đã có sức sống, liếc gã rồi nói,Nhưng sao cứ đối với người ta lạnh nhạt vô tình như thế?"

Hạng Thiếu Long bực bội lắm,Ðêm ấy bỉ nhân một lòng tưởng có thể cùng cô nương vui vầy, nào ngờ bị cung tiễn kề lưng, suýt tí nữa mất mạng, mà vẫn đòi ta đa tình với nàng hay sao?"

Triệu Chi vẫn là hoàng hoa khuê nữ, nghe gã nói trắng trợn như thế, hơi giận nhưng lòng vẫn vui, dịu giọng nói,Xin thứ lỗi! Chỉ là hiểu nhầm thôi, Triệu Chi giờ đây khấu đầu tạ tội với ngài được chưa?" nói rồi quỳ xuống.

Hạng Thiếu Long hoảng hồn bước tới đỡ nàng dậy, Triệu Chi để gã nắm lấy vai kéo về chỗ ngồi, mặt đỏ ửng, liếc gã rồi buồn buồn nói,Có còn giận người ta nữa không?"

Hạng Thiếu Long thấy thân người nàng run rẩy như con chim nhỏ, cảm thấy tội nghiệp lắm, dịu dàng nói,Cô nương sao khổ đến thế?"

Triệu Chi đôi mắt đỏ ửng, buồn rầu nói,Triệu Chi từ nhỏ đã gặp cảnh bất hạnh, nhà tan cửa nát, Nhu tỷ lại suốt ngày nghĩ tới chuyện báo thù, nên tính tình người ta có lúc không tốt, đã đắc tội với tiên sinh."

Hạng Thiếu Long càng cảm thấy tội nghiệp hơn, thầm nghĩ tất cả những lời vô tình ngang ngạnh của nàng toàn là do mình ép mà ra nên cảm thấy hối hận, đưa tay phải nâng cằm nàng lên, mỉm cười nói,Không cần nói ai đã gây lỗi với ai, tóm lại là bắt đầu từ hôm nay, hận cũ thù mới, tính toàn bộ một lượt, thế nào?"

Triệu Chi càng đỏ mặt hơn, mắt khép hờ, tư thái ấy thật là khiến người ta phải động lòng.

Hạng Thiếu Long nén không được hôn nhẹ lên môi nàng.

Triệu Chi giật mình, phản ứng càng mạnh hơn lúc bị Hạng Thiếu Long hôn trên lưng ngựa.

Hạng Thiếu Long suýt tí nữa đè nghiến nàng xuống, nhưng cũng còn chút tỉnh táo, miễn cưỡng buông nàng ra, hỏi,Ðiền Ðan hiện giờ đang ở đâu, theo y vào thành có bao nhiêu người?"

Triệu Chi nghe tên Ðiền Ðan thì lạnh lùng nói,Y đang ở trong hoàng cung, không biết là bao nhiêu người đi theo, nhưng thông thường thì dù đi đến đâu cũng có rất nhiều hộ vệ đi theo."

Lại nói,Ðêm nay Triệu vương bày yến đãi tên gian tặc này, sứ tiết các nước đều được mời đến."

Hạng Thiếu Long biết chẳng có phần mình, giờ đây Triệu vương đang tỏ ra phải lấy lòng Lý Viên nên cố ý lạnh nhạt với gã.

Triệu Chi cúi đầu e thẹn nói,Tiên sinh có thể khuyên Nhu tỷ không, tiểu nữ thấy Nhu tỷ chắc sẽ nghe lời tiên sinh."

Hạng Thiếu Long cảm thấy dù thế nào cũng không thể để Thiện Nhu mạo hiểm hành thích Ðiền Ðan, đứng dậy nói,Thôi được! Chúng ta đi gặp tỷ tỷ của nàng."

Hạng Thiếu Long và Triệu Chi thúc ngựa ra khỏi hành quán, thì từ xa vẫn nghe vọng lại,Ðổng gia hãy dừng bước!"

Hai người ngạc nhiên ngó qua thì ra đó là Phố Bố.

Hạng Thiếu Long nhân lúc ấy nói với Triệu Chi,Nàng hãy về nhà trước đợi ta."

Triệu Chi ngoan ngoãn gật đầu, bỏ đi.

Phố Bố đến bên cạnh, nói,Hầu gia mời Ðổng tiên sinh lập tức đến gặp!"

Hạng Thiếu Long gật đầu, đi theo y đến hầu phủ.

Gã đã mấy lần định tiết lộ bí mật cho Phố Bố, nhưng cuối cùng đã kìm lại. Nửa năm trước và nửa năm sau, lòng dạ con người nói không chừng đã thay đổi.

Triệu Mục tiếp kiến Hạng Thiếu Long trong mật thất của hầu phủ.

Tên gian tặc ấy thần sắc thất thường, nói,Lý Yên Yên đã sinh được thái tử!"

Hạng Thiếu Long ngơ ngẩn một lát rồi mới hiểu ý, giật mình nói,Không hay!"

Triệu Mục nắm tay thành quyền, nói,Lần này thật đã để tên tiểu tặc ấy chiếm hết tiện nghi, y có thể công nhiên trở thành quốc cửu, còn cha ta thì lại lo lắng Sở vương biết được thái tử chính là con trai của mình, chỉ với điểm ấy thôi, cha đã lâm vào thế hạ phong. Huống chi Lý Yên Yên đối với cha chỉ là lợi dụng mà không hề có chút tình nghĩa nào, giờ đây đã trở thành vương hậu, muốn thao túng Sở vương dễ hơn trở bàn tay. Lý Viên giờ đây ở nước Sở có thể muốn mưa được mưa, muốn gió được gió."

Đề xuất Ngôn Tình: Đào Hoa Ánh Giang Sơn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN