Chương 187: Trơ Trọi Một Mình (1)
K
ỷ Yên Nhiên, Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực lên ngựa rời khỏi hành quán.
Hạng Thiếu Long nhớ lại chuyện Triệu Bá khẩn khoản mời họ làm khách tịch giáo tọa, bất đồ nghĩ ra Liên Tấn lúc còn sống cũng được đãi ngộ như vậy, cho nên mới có cơ hội gần gũi Triệu Chi, từ đó hai người mới có được một tình yêu tạm thời.
Triệu Chi không biết có phải vì phước mỏng hay không, mà người tình đầu tiên thì bị người ta giết, sau đó lại yêu Hạng Thiếu Long, kẻ đã giết người tình của mình, mà kẻ đó lại vì mối quan hệ với Kinh Tuấn nên không dám chấp nhận tình yêu của nàng, nhưng nếu vì thế mà khiến cho nàng giận mà ngả vào lòng Lý Viên thì lại là một chuyện khiến người ta lo ngại hơn.
Lý Viên chẳng phải là kẻ biết thương hương tiếc ngọc, kẻ này rất ích kỷ.
Về đến khu trung tâm náo nhiệt của thành Hàm Ðan, Ðằng Dực nói,Ta phải đến Tàng quân cốc để thăm bọn chúng, đêm nay có thể về không kịp."
Hạng Thiếu Long gật đầu, thuận miệng hỏi,Ðã phái người về gặp lão tía chưa?"
Lão tía chính là bí danh của Lã Bất Vi.
"Ðã đi hôm kia rồi!" Ðằng Dực trả lời.
Rồi cáo từ Kỷ Yên Nhiên, phóng ngựa ra cửa thành, bọn họ đã được phát lệnh thông hành, có thể ra vào thành bất cú lúc nào mà chẳng sao cả.
Kỷ Yên Nhiên vui vẻ lắm, thỏ thẻ nói,Người ta muốn cùng chàng dạo phố Hàm Ðan, ý chàng thế nào?"
Hạng Thiếu Long vui vẻ chấp nhận, trước khi đưa ngựa về phủ rồi cả hai mới sánh vai bước ra.
Ði được một lúc thì Kỷ Yên Nhiên cảm thấy lúng túng, người trên đường phố đều trầm trồ khiến nàng không tụ nhiên, nàng phải kéo Hạng Thiếu Long về chỗ ở của mình.
Lưu Hoa Sinh và Trâu Diễn hóa ra đã quen biết nhau hơn ba mươi, đối đãi Kỷ Yên Nhiên như con gái, mọi người đều cười nói vui vẻ.
Trâu Diễn thì vẫn chưa có cơ hội gặp lại Hạng Thiếu Long, nhờ Kỷ Yên Nhiên thay mình đánh cờ rồi cùng Hạng Thiếu Long ra hậu viên, than rằng,Từ ngày Bình vương dời sang phía đông, cục diện quần long vô thủ đã dẻo dài hơn năm trăm năm, binh lửa liên miên, kẻ chịu khổ vẫn là trăm họ, may mà xuất hiện tân thánh nhân như công tử."
Hạng Thiếu Long giờ đây không dám nói bừa với vị trí giả đã đưa ra học thuyết ngũ đức thủy chung này, bởi vì quả thật nếu không có Hạng Thiếu Long thì không hề có Tần Thủy Hoàng, kẻ đã thống nhất sáu nước. Nhưng thực ra cũng không biết đối đáp thế nào nên đành im lặng.
Trâu Diễn đưa mắt nhìn xa xăm, nói,Ta biết Thiếu Long là người theo đuổi hòa bình, nhưng muốn có được hòa bình thật sự thì chỉ có thể dùng chiến tranh để đạt đến mục tiêu này, ngoài điều này thì chẳng có con đường nào khác, nếu bảy nước cứ đánh nhau liên miên, sớm muộn các ngoại tộc đầy dã tâm ở miền tây bắc sẽ vào Trung Nguyên, hủy hoại nền văn minh của chúng ta."
Hạng Thiếu Long giật mình, những lời của Trâu Diễn khiến gã bừng tỉnh nghĩ đến những vấn đề mà trước kia chưa từng nghĩ ưu a.
Từ trước đến nay, gã luôn có ý tránh tham gia vào những cuộc chiến tranh. Nhưng chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề đau dài thì chẳng bằng đau ngắn, dùng chiến tranh để mang lại hòa bình. Ðiều đó là xuất phát từ tâm lý của một người thuộc thế giới khác.
Nhưng vấn đề là trên thực tế hiện nay gã đã trở thành một phần tử của thời đại này, tất nhiên nên gánh vác lấy trách nhiệm của thời đại.
Dù nước Tần không xuất binh, sáu nước kia cũng chưa chắc tha cho người Tần, bởi vì đây là thời đại mạnh được yếu thua.
Nếu cứ chiến tranh kéo dài liên miên, thậm chí có thể tạo cơ hội cho ngoại tộc xâm lăng, chi bằng lợi dụng thế mạnh của người Tần, sớm thống nhất thiên hạ, nếu gã lãnh binh chinh chiến, chí ít cũng giảm đi số thương vong đến mức thấp nhất, nỗi khổ mà người dân phải gánh chịu cũng giảm đi nhiều hơn.
Nghĩ tới đây, trong lòng có chút thay đổi.
Trân Diễn ngưng thần nhìn gã một chốc rồi mỉm cười hỏi,Trong trời đất thiên biến vạn hóa, thủy chung không tách rời khỏi sự vận động của ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, lần lượt thay thế cho nhau. Trời là ngũ hành, người cũng là ngũ hành, bề ngoài thì thiên biến vạn hóa, nhưng cốt lõi vẫn là một sự vật. Vì thế trời người giao cảm, mỗi khi có một lực lượng mới nổi lên, hai đức giao nhau, sẽ thấy các dấu hiệu, nơi dấu hiệu tồn tại chính là nơi mà chủ nhân của thời đại mới tồn tại. Cũng giống như thời Châu Văn vương, cũng có loài chim ngậm chu thư rơi xuống Châu Xá, mở ra quá trình xây dựng nghiệp bá của nhà Châu, đó chính là những dấu hiệu tốt lành của thời đại."
Hạng Thiếu Long nhịn không được hỏi,Giờ đây lại có dấu hiệu gì xuất hiện?"
Trâu Diễn vui vẻ nói,Có nhớ lão phu đã từng nhắc với công tử về sự xuất hiện của một ngôi sao mới hay chăng?
Nửa năm trước Thiếu Long rời Triệu đến Tần, ngôi sao ấy lập tức biến mất, khi lão phu không hiểu, vị trí nước Tần trên thiên đồ lại xuất hiện một ngôi sao mới, sáng rực cả bầu trời đêm. Giờ đây lão phu đã khẳng định người thống nhất thiên hạ là người Tần, vả lại có quan hệ trực tiếp với Thiếu Long nữa."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên không nói được gì, càng lúc càng không dám coi thường nhà thiên văn học cổ đại này nữa.
Trâu Diễn vỗ vai gã, nói,Vì phước của muôn dân thiên hạ, Thiếu Long cần phải giúp người Tần làm nên bá nghiệp, nếu không nói không chừng ngôi sao ấy lại mờ đi. Ðừng để ý kẻ khác xem mình thế nào, chỉ cần nắm chặt lấy lý tưởng, cố gắng hết sức mà làm, như thế mới không phụ lòng của trời cao đối với công tử. Chuyện thống nhất thiên hạ, phải nhờ vào công tử, lão phu chắc một lời như vậy."
Hạng Thiếu Long trong lòng cũng kích động lắm, đến lúc này mới biết tấm lòng của Trâu Diễn thật bao la, chứa đầy nhiệt tình.
Tư tưởng của ông là nhắm vào tình hình thực tế chứ không giống như Khổng Mạnh suốt ngày cứ ra rả nhân nghĩa đạo đức, mà sự thực hùng hồn đã chứng minh được nước Lỗ cuối cùng cũng mất.
Trong thời đại chiến tranh này, chỉ có thể dùng võ để ngăn võ mà thôi.
Trâu Diễn nói,Yên Nhiên trước nay vẫn có ý nghĩ ấy, hy vọng có thể phò trợ minh chủ, thống nhất thiên hạ, đạt đến mục tiêu dập tắt chiến tranh."
Hạng Thiếu Long cười khổ trong lòng, con đường đạt đến mục tiêu này rất dài và gian khổ, nhưng không có Ðại Tần, cũng không thể trực tiếp nhảy đến cục diện Lưỡng Hán thăng bình, càng không thể có sự xuất hiện của một nước Trung Quốc lớn mạnh ở thế kỷ XXI, nghĩ tới đây, thì gã hạ quyết tâm bỏ đi ý nghĩ chỉ giành lấy sự an nhàn cho mình, xem có thể giúp được tiểu Bàn hay không.
Ðồng thời cũng thầm thở dài, đối với một kẻ coi chiến tranh là tội ác như gã mà muốn trong chốc lát sẽ thay đổi tư tưởng quả thật chẳng dễ dàng.
Lúc này Kỷ Yên Nhiên và Lưu Hoa Sinh bước ra.
"Thắng thua thế nào?" Trâu Diễn cười hỏi.
Kỷ Yên Nhiên nói,Lưu đại thúc thấy Yên Nhiên không muốn đánh nữa, nên đã tha cho người ta."
Mọi người đều cười.
Lưu Hoa Sinh ấy không biết kẻ này là Hạng Thiếu Long, chỉ xem gã là mã si Ðổng Khuông, cười nói hai câu thì cùng Trâu Diễn quay về tiếp tục tranh bá trên bàn cờ, Kỷ Yên Nhiên thì vui mừng kéo Hạng Thiếu Long vào tòa tiểu lâu của nàng.
Hai nô tỳ mở cửa nghinh tiếp, Hạng Thiếu Long nhận ra bọn họ, trong lòng có cảm giác thân thiết.
Kỷ Yên Nhiên làm ra vẻ nghiêm túc nói,Ðổng huynh! Dám hỏi khi nào mới có thể chính thức nhận Yên Nhiên vào nhà đây?
"Kỷ tiểu thư đã nói thế, ồ, để bỉ nhân kiểm chứng xem có phải nàng thật không?" Hạng Thiếu Long cười trả lời.
Nói rồi đưa tay ôm ghì lấy nàng.
Kỷ Yên Nhiên ngả vào lòng gã, thỏ thẻ nói,Người ta nói thật đấy, khi không gặp được chàng, chàng có biết người ta sẽ bị nỗi nhớ nhung dày vò giày vò hay không?"
Hạng Thiếu Long cảm nhận được tình yêu sâu sắc của nàng đối với mình, thở dài nói,Nếu tất cả mọi người đều biết ta đã có nàng, ta sẽ gặp nhiều khó khăn hơn, lúc ấy mọi người đều chú ý đến chúng ta, Yên Nhiên cũng mất đi địa vị và thân phận của mình, đối với hành động lần này ở Hàm Ðan của ta cũng bất lợi lắm."
Kỷ Yên Nhiên mấy ngày hôm nay cõi lòng điên đảo, không hề để ý đến chuyện khác, lúc này Hạng Thiếu Long nhắc nhở mới tỉnh ra, gật đầu nói,Yên Nhiên thật sơ suất, đã quên đi chàng đang ở chốn nguy hiểm, người ta giờ đây đã hiểu!"
Hai người thương lượng một lúc sau thì chia tay.
Hạng Thiếu Long đi bộ về hành quán.
ô Quả chặn gã lại ngoài cổng nói,Nhã phu nhân và Chi cô nương đều chờ tam gia, tiểu nhân sắp xếp họ chờ ở đông hiên và tây hiên."
Hạng Thiếu Long vừa nghe đã lo lắng, đang lúc chưa làm được việc gì mà nam nữ cứ vây lấy, không khỏi thở dài, sau khi suy nghĩ thì quyết định đi gặp Triệu Chi trước.
Lúc gã bước vào tây hiên, Triệu Chi đang ngồi lặng lẽ, nghe tiếng bước chân thì cúi đầu xuống, không biết là để tỏ ra đang giận dỗi hay là chỉ vì bị gã thấy Lý Viên chớt nhã mà e thẹn.
Hạng Thiếu Long đến bên cạnh nàng ngồi xuống mà nói,Chi cô nương không cần phải phụng bồi Lý Viên hay sao?"
Sắc mặt Triệu Chi tái nhợt, cắn môi rồi nói,Sư phụ sai Triệu Chi đến đây mời Ðổng tiên sinh đến võ sĩ quán một chuyến."
Hạng Thiếu Long trong lòng biết rõ nàng chỉ mượn cớ đến tìm mình, còn Triệu Bá làm sao có thể sai nữ đồ đệ xinh xắn này một mình đến hẹn hò với gã, điều ấy chẳng hợp lễ tiết tí nào.
Rồi thở dài nói,Hai ngày nữa được không? Giờ đây lòng dạ ta đang rối bời."
Triệu Chi vẫn cúi đầu, giọng vẫn nhỏ nhẻ,Có chuyện gì lo lắng? Hôm nay ngài đã tỏ ra uy phong của mình, còn lọt vào mắt xanh của Kỷ tài nữ nữa, tiểu nữ tưởng ngài không về sớm như thế chứ!"
Hạng Thiếu Long chợt hiểu được vì sao nàng tìm mình, đó là muốn thanh minh với mình rằng nàng không theo Lý Viên, đối với mỹ nữ kiêu ngạo này, quả thật đó là sự nhượng bộ lớn nhất. Có thể thấy được tình cảm của nàng đối với mình đến lúc không thể kiềm chế được nữa.
Đề xuất Voz: Sóng Gió Năm 1979