Chương 190: Thản Nhiên Đối Diện (1)
H
ạng Thiếu Long thúc ngựa rời khởi hầu phủ, lòng cảm thấy hoang mang.
Trong chốc lát đã đến lúc đèn đuốc nổi lên, gió thu thổi đến, bất đồ cảm thấy lạnh lẽo nơi cõi lòng.
Ðằng Dực đã đến Tàng quân cốc, muốn tìm người bàn bạc cũng chẳng có, lại không tiện đi gặp Kỷ Yên Nhiên, phải làm thế nào đây? Nhớ lại cuộc hẹn với Triệu Chi thì trong lòng mới đỡ lo hơn một chút.
Rồi chợt nghĩ lại, tuy mình không dám công khai đi tìm Kỷ Yên Nhiên nhưng có thể lén lút đến gặp nàng. Người ngoài cuộc thì sáng suốt hơn, nàng nói không chừng sẽ có cách giúp mình vượt qua khởi nguy hiểm trước mắt này.
Nghĩ tới đây, vội quay ngựa về phủ, thay bộ y phục rồi lẻn vào Lưu phủ, đến tòa tiểu lâu tìm giai nhân.
Kỷ Yên Nhiên thấy gã thì vui lắm, sau một hồi âu yếm thì Hạng Thiếu Long kể chuyện Triệu Mục cho nàng nghe.
Mỹ nữ ấy ngồi bên cạnh gã mà nói,Yên Nhiên nghĩ ra một cách, tuy không được hay ho lắm, nhưng cảm thấy đó là cách duy nhất có thể vượt qua ải này."
Hạng Thiếu Long trong lòng cảm thấy không hay, vội vàng hỏi.
Kỷ Yên Nhiên nói,Gần đây Lý viên có hành vi thất thường toàn là do Yên Nhiên mà ra, chỉ cần thiếp tỏ vẻ không còn hứng thú với chàng, lại lừa y, sau đó tìm cách khiến cho y cảm thấy nếu dùng thủ đoạn đê tiện đối phó với chàng, thiếp về sau sẽ không thèm nhìn mặt y nữa, vậy thì y tuy hận chàng nhưng không dám hãm hại chàng nữa."
Hạng Thiếu Long cảm thấy giận lắm, nói,Làm sao được, đáng sợ nhất là giả thành thật, hạng người như Lý Viên vì mục đích mà có thể bất chấp thủ đoạn, cũng như Hàn Sấm đã đưa cho ta một bình xuân dược để đối phó với nàng."
Kỷ Yên Nhiên nổi giận nói,Hàn Sấm ấy thật vô sỉ!"
Sau một hồi định thần, ôm gã nói,Hãy yên tâm! Yên Nhiên đã sớm biết cách ứng phó với hạng nam nhân lòng dạ xấu xa, có chút hiểu biết về cách dùng thuốc, đảm bảo sẽ không để cho Lý Viên được thế. Huống hồ mọi người đều biết Yên Nhiên không tùy tiện với kẻ khác, Lý Viên nếu muốn động đến thiếp chỉ có cách mai mối đàng hoàng, nhưng đó là chuyện về sau ở nước Sở."
Hạng Thiếu Long cảm thấy bất ổn, nói,Giờ đây y đã trở thành quốc cửu, lại nóng lòng về nước Sở để dựng thế lực, từ dó đối phó với Xuân Thân quân Hoàng Cát, y đề ra chuyện đưa nàng về nước Sở, nếu nàng không chịu thì sẽ đẻ lộ bí mật mất."
Kỳ yên Nhiên nói,Kéo dài được ngày nào thì hay ngày đấy, giờ đây người ở đây ai cũng muốn lấy lòng Lý Viên, còn chàng thì càng lúc càng nguy hiểm, nếu không chặn Lý Viên lại, thì có thể ngày mai cũng khó đối phó, hi vọng kế hoạch hợp tung không mau chóng thành sự thực, vậy thì Lý Viên sẽ không thể rời nước triệu mà về Sở ngay được."
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ đó là cách hay nhất, nếu lập tức bỏ chạy thì kế hoạch bắt sống Triệu Mục sẽ không hoàn thành. Lúc quay về làm sao trả lời với Lã Bất Vi và Trung Tương vương? Mối huyết thù của mình cũng không thể rửa sạch, về công hay tư, gã cũng không thể trở lui được lúc này.
Cuối cùng đành quyết định nói,Như thế đành khó cho Yên Nhiên rồi!"
Chưa dứt lời thì nô tỳ đến báo, Lý Viên đến mời Kỷ Yên Nhiên cùng đến hoàng cung dự yến.
Hạng Thiếu Long cảm thấy khó chịu, cắn răng chuồn ra.
Hạng Thiếu Long vừa đến khu rừng trúc thì con chó vàng ấy sửa nhặng lên.
Lần này gã đi vào bằng cửa chính, Triệu Chính đưa gã vào, rồi vị lão nho ấy bùi ngùi nói với gã,Hãy khuyên bảo tiểu Nhu! Ả không chịu nghe lời bất cứ ai, thế của Ðiền Ðan lúc này như mặt trời chính ngọ, lão phu thật không muốn thấy tiểu Nhu trở thành con thiêu thân lao vào lửa."
"Nhưng tại hạ cũng không chắc có thể khuyên được nàng, Hạng Thiếu Long nói.
Triệu Chính nói,ả bề ngoài tỏ ra oán công tử, nhưng lão phu lại thấy ả thường nhớ tới công tử, mấy ngày hôm nay còn lộ ra vẻ buồn bã chưa từng có, lại hay nổi giận, có lẽ vì nhớ nhung công tử mà thôi."
Hạng thiếu Long bước tới cửa sau, ngạc nhiên hỏi,Các người không có thư đồng hay nô tỳ hay sao?"
Triệu Chính nói,Lão phu thích yên tĩnh, sau buổi cơm bọn nô tỳ cũng về nghỉ ở thư viện, điều đó cũng thuận tiện cho tiểu Nhu, ả không thể lộ mặt ra được."
Hạng Thiếu Long lúc này mới vở lẽ.
Triệu Chính đưa gã tới thiên tĩnh thì để gã tự bước vào.
Hạng Thiếu Long bỏ hết mọi phiền não, hít một hơi bước tới trước cửa, toan gõ cửa thì cửa đã mở ra, Triệu Chi lúc này đã thay bộ y phục khác, rõ ràng rất xinh xắn, đang có vẻ như một tiểu hiền thê đợi phu lang quay về, cười nói,Ðồng gia, mời vào!"
Gã nén không được, nhìn nàng rồi mới bước vào trong sảnh đường của tòa tiểu lâu.
Triệu Chi bị gã nhìn như vậy không hề trách cứ mà còn vui vẻ kéo tay gã chỉ lên lầu nói,Tỷ tỷ ở trên, chàng lên gặp tỷ tỷ được chăng?"
Hạng Thiếu Long cố nén lại ý nghĩ sẽ thân mật với nàng trước, ngạc nhiên hỏi,Nàng không lên cùng ta sao?"
Triệu Chi nhoẻn miệng cười,Người ta đang làm bánh để dâng lên cho chàng, mong chàng giơ cao đánh khẽ, đừng quên rằng Triệu Chi đã từng nói để mặc cho chàng chửi mắng."
Hạng Thiếu Long bị vẻ dịu dàng của nàng khiến cho mềm lòng, đâu còn lòng dạ nào làm tổn thương nàng. Ðồng thời cũng biết mình càng lúc càng lún sâu vào hai chị em nhà này. Ðã gọi là con người đâu phải cỏ cây mà có thể vô tình.
Cảnh ngộ của hai chị em thật khiến cho người ta tội nghiệp, chỉ là thói quen của nam nhân bảo vệ cho nữ nhân, cũng đủ khiến gã thương yêu bọn họ.
Hạng Thiếu Long đưa tay bẹo má Triệu Chi rồi, mới bước lên bậc thang.
Triệu Chi thì đỏ mặt quay ra tiếp tục công việc của mình.
Gã đã đến tòa tiểu sảnh hôm trước gặp gỡ hai người, nhưng không nhìn thấy Thiện Nhu, ánh mắt đảo quanh, hai căn phòng bên phải, một cánh cửa buông rèm, còn một căn phòng khác rõ ràng không có người trong đó.
Hạng Thiếu Long cố ý cởi giày, bước vào căn phòng đang buông rèm.
Trong phòng vọng ra thanh âm lạnh lùng của Thiện Nhu,Ai?"
Hạng Thiếu Long trả lời,Là ta!" rồi vén rèm bước vào.
Thiện Nhu đang ngồi chiếc ghế bên cạnh giường đang đứng dậy, dưới ánh đèn, mặt ngọc môi son, lại thêm mái tóc hơi rối, một vẻ đẹp chưa từng thấy toát ra từ trên người nàng.
Hạng Thiếu Long tuy gặp qua nhiều mỹ nhân nhưng bất đò hai mắt vẫn sáng lên.
ánh mắt Thiện Nhu nhìn gã rất phức tạp, rồi đưa tay vén tóc, đứng dậy, hơi áy náy nói,Mấy đêm nay ngủ không được, vừa mới dựa vào giường đã ngủ mất."
Hạng Thiếu Long lần đầu tiên thấy vẽ phong tình vô hạn của mỹ nữ này, thầm nghĩ bên trong vỏ bọc cứng rắn ấy nàng quả thật xinh xắn. Nếu không phải tận tai nghe, không thể nào đoán được nàng có thể nói chuyện bằng giọng điệu mềm mỏng như vậy.
Thiện Nhu thấy gã trố mắt nhìn mình thì mặt hơi đỏ, lời lẽ quay lại vẻ lạnh lùng, nói với vẻ không vui,Xin Ðồng tiên sinh chờ bên ngoài, đợi tiểu nữ chải tóc rồi..."
Hạng Thiếu Long ngăn nàng lại, nói,Cần gì phải chải chuốt, dáng vẻ Nhu cô nương giờ đây là xinh đẹp nhất."
Ðôi mắt đẹp của Thiện Nhu chớp chớp mấy lần, rồi vẫn lạnh lùng,Ngài thật quái lạ, y phục tóc tai không chỉnh tề mà lại khen đẹp. Thôi được, xin mời vào đây,
vừa bước qua khung cửa, định vào sảnh đường thì bỗng nhiên dừng lại, té ra Hạng Thiếu Long đưa tay ra cản, nếu nàng tiến tới trước hai thốn nữa thì bộ ngực đã đụng vào cánh tay rắn chắc của gã.
Thiện Nhu không hiểu vì sao gã cản mình, nhất thời quên hẳn chống cự, chỉ ngạc nhiên nhìn gã.
Bản thân Hạng Thiếu Long cũng không biết vì sao lại phóng túng với nàng đến thế, nhưng cũng biết nếu không có câu trả lời thì nữ thích khách xinh đẹp này sẽ không chịu tha cho mình. Thuận miệng nói,Dù tại hạ nói thế nào, phải chăng cô nương cũng không bỏ ý định hành thích Ðiền Ðan?"
Thiện Nhu quả nhiên phân tâm, buồn rầu nói,Ngài không phải là ta, làm sao hiểu được cảm nhận của ta? Lúc ấy Chi Chi vẫn còn nhỏ, ấn tượng không sâu, nhưng ta thì tận mắt thấy cha mẹ, anh chị và tất cả những người hầu trung thành yêu thương của ta, đều bị xích một hàng dài như chó lợn, bị đám cẩu tặc ấy áp giải về nước Tề, từ đó ta có một nguyện vọng là phải giết bằng được Triệu Mục và Ðiền Ðan."
Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Quả là chuyện thê thảm ở cõi nhân gian, nếu nàng có thể giết chết một trong hai người Triệu Mục và Ðiền Ðan, nàng sẽ chọn kẻ nào?"
Thiện Nhu chưa từng nghĩ qua vấn đề này, đôi mắt chớp chớp, lát sau rồi nói,Ta sẽ giết Triệu Mục."
Hạng Thiếu Long thở phào, nhưng cũng cảm thấy khó hiểu, hỏi,Chẳng phải Ðiền Ðan là kẻ thù số một của nàng sao?"
Thiện Nhu lộ vẻ bi phẫn, nghiên răng nói,Nếu không phải Triệu Mục, gia tộc ta đâu có gặp phải thảm họa diệt môn này, đáng hận nhất là y dùng thân phận bạn bè để bán đứng chúng tôi, hành vi đê tiện, chỉ vì muốn lấy lòng Ðiền Ðan mà làm chuyện thương thiên hại lý."
Hạng Thiếu Long dịu dàng nói,Ðược thôi! Nếu nàng có thể hứa không có sự đồng ý của ta thì không được khinh cử vọng động, ta sẽ giúp nàng giết chết Triệu Mục, lại còn giúp tỷ muội đoàn viên. Nàng có chịu hứa không?"
Thiện Nhu cảm thấy bất ngờ, vẻ mặt nghi hoặc, nhìn gã một lúc rồi nhìn thẳng vào gã, ánh mắt lạnh lùng,Ngài chẳng có lý do gì giúp đỡ chúng tôi, lần trước ngay cả Triệu Chi chưa có sự đồng ý của ta, đưa ra điều kiện tỷ muội chúng tôi theo ngài mà vẫn không lay động được ngài, giờ đây tại sao thay đổi ý định, ngài không sợ sự nghiệp của ngài ở Hàm Ðan sẽ bị hủy hay sao?"
Hạng Thiếu Long cảm thấy khó mà trả lời, Thiện Nhu này vì gặp bất hạnh, đã lâu sống trong trạng thái phòng bị, tuyệt đối không dễ dàng tin tưởng người khác. Còn mình nếu không đưa ra câu trả lời khiến cho nàng thỏa mãn, làm sao được nàng tin tưởng, từ đó có được sự hợp tác của nàng. Xem ra một cách duy nhất chính là tiết lộ thân phận của mình. Nhưng làm như thế sẽ đem lại kết quả gì, gã quả thực không thể biết được.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Lục Linh Võ