Chương 191: Thản Nhiên Đối Diện (2)

Ðang lúc suy nghĩ, một ngọn trủy thủ sắc bén đã kề ngay hông gã, thanh âm lạnh lẽo của Thiện Nhu vang lên trong tai gã,Ngay cả một lời để lừa dối ngươi cũng không tìm ra hay sao? Ta đã từng nói với Chi Chi, ngươi chẳng qua thèm muốn nhan sắc của tỷ muội chúng ta, nên mới không lột trần thân phận chúng ta, giờ đây thì đã lộ ra mặt thật.

Hừ! Chi Chi lại còn biện hộ cho ngươi nữa."

Hạng Thiếu Long biết nàng vì chuyện báo thù mà có tâm lý khác với người, nhưng không ngờ nàng lại có thẻ rút đao ra, nhưng lúc này trực giác cho gã biết nàng sẽ để cho gã có cơ hội giãi bày. Lắc đầu rồi cười khổ,Nếu nàng biết Triệu Mục làm chuyện thị phi trước mặt Triệu vương như thế nào, bảo rằng ta sẽ ảnh hưởng đến bang giao của Triệu Sở, khiến cho giờ đây ta đành phải nhàn rỗi, một lòng muốn rời khỏi nước Triệu, thì sẽ biết ta tuyệt đối có lý do giúp nàng đối phó Triệu Mục."

Thiện Nhu nhìn gã không chớp mắt rồi thu cây trủy thủ lại.

Lời này của Hạng Thiếu Long có cả thật lẫn giả, nhưng chuyện Hiếu Thành vương lạnh nhạt với Ðổng Khuông, Thiện Nhu đã sớm nghe được, nhưng không ngờ lại có liên quan đến Triệu Mục, nên cũng tin được quá nửa.

Thiện Nhu nhích về phía trước, suýt nữa ngực đụng phải tay Hạng Thiếu Long, nói vẻ chua chát,Nếu ngài có thể giúp chúng ta giết chết Triệu Mục, Thiện Nhu chính là người của ngài rồi đó."

Hạng Thiếu Long cảm thấy có một sự kích thích không thể nào tả được. Giữa gã và mỹ nữ này không hề tồn tại vấn đề“Kinh Tuấn" như Triệu Chi, khiến gã có thể yên lòng hưởng thụ. Một lý do khác là bởi Thiện Nhu lúc thường ngày vừa lạnh lùng vừa dữ dằn, có dáng vẻ không chịu tuân phục, đột nhiên lại dùng tình cảm mềm mỏng để quyến rũ gã, thật là khiến người ta phải xao xuyến.

Nhưng nếu gã kìm nén không được, lập tức ăn nằm với nàng, nàng sẽ không coi gã ra gì.

Cố làm ra vẻ bình tĩnh nói,Ðổng mỗ phải nói trước rằng, trừ phi Nhu cô nương cam tâm tình nguyện theo ta, nếu không ta tuyệt đối không chiếm tiện nghi của Nhu cô nương, nếu là một cuộc giao dịch thì có thể miễn đi, Ðổng Khuông ta há là kẻ đê tiện thừa nước đục thả câu?"

Thiện Nhu ngạc nhiên lắm, không hề nhích ra, ngược lại còn tự nhiên ép sát lên thêm nữa, Hạng Thiếu Long tuy cũng muốn tránh lắm, nhưng thiếu đi ý chí và định lực.

Nhất thời hai người đều có cảm giác kỳ lạ trong người, không ai muốn nhích ra hay thay đổi, Thiện Nhu nhíu mày nói,Tại sao ngài quyết định cùng chúng tôi làm chuyện nguy hiểm này?"

Hạng Thiếu Long nhìn khuôn mặt thanh tú của nàng với vẻ yêu thương, dịu dàng nói,Chủ yếu vì ta thực sự thích hai người, cũng là vì bạn tốt của ta, y chính là phu tế của Thiện Lan, sau này khi các người gặp được Thiện Lan sẽ hiểu được tất cả, Có tiếng chân vang lên.

Hai người giật mình, Hạng Thiếu Long nhích ra, Thiện Nhu cũng bước ra phòng ngoài.

Hạng Thiếu Long bước theo Thiện Nhu, chỉ thấy Triệu Chi bưng mâm thức ăn còn bốc khói và bầu rượu, mỉm cười bước lên lầu.

Ba người ăn uống vui vẻ.

Triệu Chi đưa miếng bánh lên, mỉm cười nói,Ðổng tiên sinh hãy thử tài nghệ của Triệu Chi, nhân lúc còn nóng hãy ăn cho ngon miệng."

Hạng Thiếu Long nhớ lại chưa kịp ăn cơm tối, vội vàng ngoạm miếng bánh vào miệng, không biết có phải vì đói bụng hay không mà thấy rất ngon, mồm khen không ngớt, nụ cười của Triệu Chi càng đẹp hơn.

Thiện Nhu ăn một miếng bánh rồi dừng lại, chờ Hạng Thiếu Long nuốt xong rồi mới hỏi bằng giọng ôn hòa,Ðổng tiên sinh chắc đã có kế sách?"

Hạng Thiếu Long biết nếu không để lộ một chút thì Thiện Nhu chắc không chịu tin tưởng gã, bình tĩnh nói,Triệu Mục đang định mưu phản, các vị có biết không?"

Hai thiếu nữ nhìn nhau.

Thiện Nhu nói,Ngài làm sao biết được, chẳng phải vừa rồi đã nói Triệu Mục phải hãm hại ngài sao?"

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ muốn lừa con cọp cái này thật chẳng dễ chút nào, giả vờ ung dung nói,Tình hình thật sự phức tạp vô cùng."

Rồi nhíu mày lặng lẽ không nói.

Hai thiếu nữ cảm thấy kỳ lạ, chưng hửng nhìn gã.

Ðiều Hạng Thiếu Long nghĩ trong lòng là có nên tiết lộ thân phận với bọn họ hay không, vừa có thể tránh phải giải thích nhiều, lại không xảy ra hiểu nhầm nữa.

Giờ đây tình thế rất rõ ràng, chỉ dựa vào mối quan hệ của Thiện Lan, thiếu nữ này sẽ không bán đứng bọn họ, huống chi hai nàng còn có tình ý với gã, Triệu Chi đồng thời lại yêu gã với hai thân phận.

Thiện Nhu vẫn hoài nghi nói,Chắc ngài đang gạt chúng tôi, cho nên nhất thời không tìm ra được lời gì để nói cho xong?, Triệu Chi nói,Nhu tỷ, Ðổng tiên sinh chẳng phải hạng người ấy đâu?"

Thiện Nhu nổi giận,Muội hãy để y tự giải thích!“

Hạng Thiếu Long đã quyết định, nên cảm thấy thoải mái vô cùng, ngồi dựa ngửa trên ghế, xoa bụng nói,Bánh của Chi cô nương quả thật là loại thức ăn ngon nhất trên đời."

Thiện Nhu tức giận nói,Ðừng lảng tránh nữa, hãy mau trả lời câu hỏi của ta."

Hạng Thiếu Long dang tay chân ra, vừa lúc đụng phải đùi Thiện Nhu.

Thiện Nhu nhích ra, giận dữ nói,Không trả lời ta sẽ giết ngươi."

Hạng Thiếu Long chỉ vào cổ mình nói,Cô nương gác kiếm lên chỗ này của ta, ta mới nói sự thật."

Hai thiếu nữ nhìn nhau, không thể hiểu được, hành vi của người này quả thật khác người, khiến người ta không biết đường nào mà lần.

Hạng Thiếu Long nhân lúc hai thiếu nữ đang bất ngờ, trước tiên quay người lại, cúi xuống lột mặt nạ ra rồi đột nhiên ngồi lại, tỉnh bơ cầm một miếng bánh nhai ngấu nghiến.

Hai thiếu nữ lúc đầu không để ý vẫn chưa hiểu gì, khi nhìn kỹ lại mới hoảng hốt kêu thét lên.

Thiện Nhu lùi ra sau, rút thanh trủy thủ, quay về với dáng vẻ của một con báo cái.

Triệu Chi thì trố mắt, không tin nổi vào mình nữa.

Hạng Thiếu Long cúi người, chống tay lên bàn, từ tốn bưng chén rượu, nheo mắt nhìn hai thiếu nữ với vẻ đắc ý, nói,Tại hạ quả thật trước giờ vẫn lừa hai vị cô nương, nhưng hãy tha thứ cho nỗi khổ của tại hạ."

Triệu Chi bình tĩnh trở lại, thay vào đó là bộ mặt đỏ ửng, cúi đầu e thẹn, giận dỗi nói,Hạng Thiếu Long, chàng hại người ta thảm quá, Triệu Chi còn mặt mũi nào để gặp chàng nữa?"

Hạng Thiếu Long đương nhiên hiểu rõ ý nàng, cười nói,Hãy yên tâm! Ta sẽ không ghen ty với Ðổng Khuông đau, huống hồ chi y vẫn chưa thực sự làm chuyện xấu gì với nàng kia mà!"

Triệu Chi vừa tức giận vừa thẹn mà không nói nên lời, nhưng trong lòng cũng đang mừng thầm.

Thiện Nhu đột nhiên cười phá lên, cất ngọn trủy thủ vào, ngồi xuống nói,Ngài thật lợi hại, cả thành Hàm Ðan này đều bị ngài lừa bịp cả."

Hạng Thiếu Long mang mặt nạ lên, quay trở về với bộ mặt của Ðổng Khuông.

Thiện Nhu nói với Triệu Chi,Dáng vẻ của y lúc này mới vừa mắt hơn một chút."

Hạng Thiếu Long cũng cười, chồm người ra phía trước nói,Giờ đây không còn hoài nghi ta tại sao phải giết Triệu Mục nữa chứ! Nhưng tại hạ cảm thấy chém y một nhát thì quá dễ dàng cho y, cho nên phải bắt sống y về Hàm Dương nhận lấy hình phạt, hy vọng hai cô nương không phản đối."

Hai thiếu nữ đều ngạc nhiên nhìn gã.

Hạng Thiếu Long nói,Thiện Lan đã bị người Tề đem tặng cho Lã Bất Vi, may mà Lã Bất Vi lại tặng cho tại hạ, nàng và hảo huynh đệ Ðằng Dực của ta vừa gặp đã yêu, đã kết thành phu phụ, rất thương yêu nhau!“ rồi quay sang Triệu Chi nói,Người hôm nay liên tiếp đánh bại hai thủ hạ của Lý Viên chính là Ðằng Dực, giờ đây nàng đã hiểu vì sao y lấy tên là Long Thiện rồi chứ."

Thiện Nhu thì lẩm nhẩm câu“vừa gặp đã yêu , rõ ràng cảm thấy lời lẽ rất mới mẻ.

Triệu Chi hoang mang, cúi đầu nói,Kinh Tuấn đang ở đâu?"

Hạng Thiếu Long cảm thấy có hy vọng giúp cho Kinh Tuấn, chân thành nói,Chi cô nương phải chăng đã có thiện cảm với vị huynh đệ của tại hạ?"

Triệu Chi giật mình ngẩng đầu lên, sợ Hạng Thiếu Long hiểu nhầm nên vụt miệng nói,Không! Người ta xem y là một đứa trẻ ham chơi thôi! Nhưng y đối xử rất tốt với người ta!“

Hạng Thiếu Long lòng chợt trầm xuống, cũng biết tình yêu không thể miễn cưỡng, Kinh Tuấn chỉ đành phải quên đi mối tình này mà thôi.

Thiện Nhu biết gã là Hạng Thiếu Long thì vui lắm, nhìn gã chăm chăm rồi nói,Bước tiếp theo là làm gì đây?"

Hạng Thiếu Long kể toàn bộ tình hình cho hai thiếu nữ ấy nghe, rồi nói,Ðiền Ðan và Triệu Mục hai người, chúng ta chỉ có thể chọn một, Nhu cô nương ban nãy vừa chọn Triệu Mục, chúng ta đã cùng mục tiêu, chỉ còn cách là ép Triệu Mục tạo phản, chúng ta mới có cơ hội bắt y rời khỏi Hàm Ðan."

Triệu Chi không còn e thẹn nữa, vui vẻ nói,Tỷ muội chúng tôi có thể làm gì đây?"

Hạng Thiếu Long trong lòng chợt nảy ra một ý, nói ra chuyện Ðiền Trịnh rồi bảo,Chi cô nương có thể thay thế tại hạ liên lạc với nàng, để cho nàng yên tâm, từ hôm nay trở đi nếu không có chuyện gì thì đừng đến tìm ta, ta sẽ sai Kinh Tuấn liên lạc với hai người."

Hai thiếu nữ nữ đều lộ vẻ thất vọng. Thiện Nhu nói,Chưa ai từng gặp ta. Hay là ngài tìm cách sắp xếp ta ở bên cạnh để trợ giúp lẫn nhau."

Hạng Thiếu Long cảm thấy đau đầu nói,Chuyện này có thể gây nên sự hoài nghi, hãy để ta suy nghĩ, được chăng?"

Thiện Nhu lạnh lùng nói,Nếu trong hai ngày nữa mà không thấy ngài quay lại, ta sẽ giả làm phu nhân của ngài đến Hàm Ðan tìm ngài."

Hạng Thiếu Long thất thanh hỏi,Cái gì?"

Thiện Nhu ngẩng đầu lên, giận dỗi nói,Không nghe được thì thôi vậy!"

Triệu Chi nói với vẻ đáng thương,Vậy người ta làm thế nào đây?"

Hạng Thiếu Long lúc này thấy hối hận thì đã muộn, cười khổ rồi đứng dậy, chỉ đành nhún vai rồi nói,Hãy cho chút thời gian, tại hạ cần suy nghĩ cái đã?"

Triệu Chi ngạc nhiên hỏi,Chàng định đi đâu?"

Ðến lượt Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Ðương nhiên là về nhà!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Chi Vương
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN