Chương 194: Rơi Vào Chốn Hiểm Nguy (3)

Nói xong chẳng thèm nghe lời gọi của Quách Khai bước ra ngoài sân, bọn Ðằng Dực và ba trăm tên binh sĩ đã mặc võ phục, ai nấy đều mang theo cung tên, ra vẻ chuẩn bị xuất phát.

Khi Hạng Thiếu Long nhảy lên ngựa, Quách Khai lao ra, kéo ngựa lại, lời nói như van xin,Ðổng tiên sinh đừng như thế, chuyện gì cũng có thể thương lượng, giờ đây ta lập tức cùng tiên sinh vào cung kiến giá, trút bỏ hiểu lầm."

Hạng Thiếu Long cười lạnh lùng,Nếu Quách đại phu muốn hai tay còn nguyên, xin hãy buông ra."

Quách Khai biết kiếm thuật của gã lợi hại, hoảng sợ buông tay ra.

Hạng Thiếu Long quát lớn,Ðại vương đối đãi với Ðổng Khuông như vậy, thật khiến người ta khinh bỉ. Phì!" rồi phun ra một bãi nước bọt, rồi lại quát nữa,Chúng ta lập tức xông ra thành, ai dám cản đường sẽ giết kẻ ấy!“

Ba trăm huynh đệ trong tinh binh đoàn nhất tề dạ ran, xa gần đều nghe, thanh thế thật lớn.

Của phủ mở rộng, Ðằng Dực phóng ngựa ra trước dẫn theo đội nhân mã.

Quách Khai thấy sự việc hỏng bét, vội vàng chạy về cấp báo với Hiếu Thành vương. Ðại đội nhân mã chầm chậm đi về cửa đông.

Hạng Thiếu Long đã sắp xếp trước, tin này mau chóng truyền ra, trong chốc lát cả thành Hàm Ðan đều biết bọn họ sắp bỏ đi, bên đường ai nấy tranh nhau ra xem, không ít người nài nỉ bọn họ ở lại.

Họ Ô vừa đi, ai nấy đều trông mong vào Ðổng mã si này, đại lễ một ngàn thớt chiến mã cũng giống như một viên thuốc định thần, giờ đây họ lập tức ra đi, ai mà không hốt hoảng.

Tướng giữ cửa đông đã sớm nhận được tin này, vội vàng đóng cửa thành lại, cắt đặt tiễn thủ giương cung chờ sẵn trên thành, lại bày binh ở trong cửa thành, chuẩn bị ứng phó khi Hạng Thiếu Long phá thành.

Nhưng thành được xây dựng là để phòng ngoài chứ không phải phòng trong, khi có người tạo phản ở phía trong thì không thể chiếm được nhiều ưu thế.

Nhạc Thừa đến sớm nhất, tăng cường phòng bị, đồng thời thúc ngựa chạy đến cửa thành, chuẩn bị đàm phán với tên mã si này.

Bọn Ðằng Dực thấy đại quân cản đường thì hạ lệnh ai nấy tay phải cầm mộc, tay trái cầm nỏ, hai chân thúc ngựa, khí thế ấy khiến mọi người đều hoảng sợ.

Nhạc Thừa gọi lớn,Mời Ðổng tiên sinh ra nói chuyện với Nhạc Thừa."

Ðằng Dực hạ lệnh một tiếng, ba trăm người chia thành hai tổ, tách ra hai bên, mỗi bên chiếm lấy những vị trí có thể yểm trở cho mình, chuẩn bị tác chiến, nhất thời không khí như tên căng trên cung, vừa đụng là có thể bắn ra ngay.

Chỉ để lại một mình Hạng Thiếu Long trên yên ngựa, hiên ngang bước đến bên Nhạc Thừa, quát lớn,Ðổng mỗ kính trọng Nhạc tướng quân nhưng nay tình thế đã khác, nếu tướng quân muốn cản Ðổng mỗ thì chỉ có thể gặp nhau bằng binh đao, tuyệt không lưu tình!"

Nhạc Thừa khổ não nói,Tiên sinh cớ gì nổi giận như thế, chuyện gì cũng có thể thương lượng giải quyết, nếu tiên sinh và mạt tướng đi gặp đại vương, nếu đại vương gật đầu, tiên sinh có thể thản nhiên rời khỏi đây, lại còn tránh được máu nhuộm cửa thành."

Lúc này người đến xem càng lúc càng đông, chen lấn đầy cả đường lớn ngõ nhỏ, đương nhiên không ai dám bén mảng đến con đường lớn trước cửa thành.

Hạng Thiếu Long thấy có lợi, chỉ thấy sau lưng Nhạc Thừa xuất hiện một đội cấm vệ quân, biết được Hiếu Thành vương đã men theo bờ thành mà đến, trong lòng buồn cười lắm, quát lớn,Nhạc tướng quân phải chăng đang đùa cợt, nếu Ðổng mỗ vào cung, không bị trói lại làm lễ vật đưa về Sở mới là lạ. Chỉ hận lão tử là kẻ thô kệch, có mắt không tròng, không quản ngàn dặm xa xôi quay về nước Triệu để giúp sức, tưởng rằng đại vương có thể kế thừa truyền thống của Vũ Linh vương, dùng chiến mã uy hiếp thiên hạ, nào ngờ nước Triệu không phải mất trên chiến trường mà lại mất trên bàn đàm phán của người Sở. Ðổng mỗ giờ đây đã chán ngán cõi lòng, cho dù chết tại Hàm Ðan cũng phải tỏ cho được khí khái bất khuất của Ðổng mỗ ta đây."

Nhạc Thừa nhất thời á khẩu chẳng nói được lời gì, tướng lĩnh là Triệu binh phía sau lưng đều tỏ vẻ đồng tình, sĩ khí giảm xuống rất nhiều, ngược lại người của phía Hạng Thiếu Long thì tỏ vẻ liều chết, ý định quyết chiến dâng cao, chỉ chờ nhận được lệnh công kích mà thôi.

Bọn Triệu binh lao xao, Hiếu Thành vương cùng Quách Khai và Thành Tế thúc ngựa ra, trên mặt lộ vẻ kiên quyết, đến chỗ Nhạc Thừa thì cao giọng kêu lớn,Ðổng khanh gia đừng nghe những lời đồn đãi, quả nhân tuyệt không có ý đưa tiên sinh về nước Sở, chỉ là hiểu nhầm mà thôi."

Hạng Thiếu Long ngửa mặt lên trời cười lớn,Ðại vương đừng trách bỉ nhân nói thẳng không kiêng dè. Giờ đây người Tần ở chốn biên cương, người Hung Nô lại ở phía bắc lăm le dòm ngó, tình thế đất nước nguy cấp, nhưng Ðổng mã si ta đây chỉ suốt ngày nhàn tản, chỉ vì đắc tội với bọn tiểu nhân tráo trở vô nghĩa, lịch sử đã cho chúng ta biết, kẻ tự hủy trường thành, cuối cùng chỉ lâm vào thế cuộc nước mất nhà tan, kẻ thắng làm vua, há mong được quay về."

Trong đám đông có người reo lớn, những người khác lập tức cũng vỗ tay khen hay.

Hạng Thiếu Long giả vờ phẫn nộ, cao giọng quát lớn,Xin đại vương hãy dời long giá, bỉ nhân sẽ dẫn bọn huynh đệ đột phá vòng vây, nếu bất hạnh bỏ thây thì coi như dùng cái chết để can ngăn đại vương, nếu đại Triệu có thể vì cái chết của Ðổng Khuông mà trở nên mạnh mẽ, không còn bị những kẻ bên ngoài khống chế, Ðổng mỗ chết cũng nhắm mắt."

Trong lời nói có cả cứng rắn lẫn mềm mỏng chính là tạo cơ hội cho Triệu vương xuống thang.

Hiếu Thành vương trong lòng rất mâu thuẫn, vừa yêu vừa hận đối với Ðổng mã si, nhưng trong lòng cũng có ý khác, bởi vì y đã từng định hy sinh Ðổng Khuông để đổi cho việc Lý Viên thuyết phục Sở vương hợp tung đối phó với người Tần.

Hiếu Thành vương đưa mắt nhìn quân dân trong thành, ai nấy đều lộ vẻ đồng tình với Ðổng Khuông, thở dài nói,Lời ấy của Ðổng khanh gia khiến quả nhân phải suy nghĩ lại, quả nhân hoàn toàn đồng ý, từ hôm nay trở đi, Ðổng tiên sinh xin hãy yên tâm, nuôi dưỡng chiến mã cho đại Triệu, mong tiên sinh hãy ở lại! Quả nhân tuyệt không bạc đãi tiên sinh."

Quân dân reo hò như sấm động, lần đầu tiên khen ngợi cho Hiếu Thành vương.

Hạng Thiếu Long cả mừng nói,Vua không nói chơi!"

"Vua không nói chơi!" Hiếu Thành vương chỉ đành nói.

Hạng Thiếu Long biết vở tuồng đến đây có thể chấm dứt, nhảy xuống ngựa, quỳ xuống tạ ơn.

Ðằng Dực hạ lệnh, ba trăm tử đệ trong tinh binh đoàn đều nhảy xuống ngựa với tư thế và tốc độ rất đều nhau, quỳ xuống đất hô lớn,Ðại vương vạn tuế!“ để tránh làm cho Hiếu Thành vương mất mặt.

Một trận phong ba đến đây đã hoàn toàn kết thúc.

Khi Hiếu Thành vương và Hạng Thiếu Long về hoàng cung, Ðằng Dực đưa tinh binh đoàn về Tàng quân cốc.

Chiều hôm ấy, tốp chiến mã thứ hai và cũng là cuối cùng của Hạng Thiếu Long bao gồm năm trăm chiến mã đã đến mục trường. Triệu Hiếu Thành vương càng không dám coi thường tên mã si này nữa.

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Kiếm Độc Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN