Chương 193: Rơi Vào Chốn Hiểm Nguy (2)

Rồi cười lớn quay về trong phủ.

Cho đến khi bóng dáng gã khuất sau cửa thì Triệu Nhã mới giật mình leo lên xe ngựa, trong lòng vẫn còn vang vọng bốn chữ“sống chết có số".

Mở xong được cái thắt gút Triệu Nhã, Hạng Thiếu Long hoàn toàn có lòng tin vào mình, có thể nắm chắc được việc đối phó với những kẻ địch mạnh như Lý Viên hoặc Triệu vương.

Trong chốc lát gã đã quên hết mọi lo lắng, chờ đón tương lai chưa biết với thái độ không hề sợ hãi.

Ðêm nay gã phải tìm đến Kỷ Yên Nhiên để bảo nàng không cần phải lấy lòng tên tiểu tặc Lý Viên nữa.

Về đến đông hiên, Triệu Chi đang chờ gã.

Thấy Hạng Thiếu Long vui vẻ bước vào, nàng chạy ra nói,Triệu Nhã đi chưa?"

Hạng Thiếu Long nắm tay nàng kéo vào phòng riêng, nửa đường thì gặp Ô Quả đuổi theo, sau khi nhìn lén Triệu Chi thì nói,Từ lúc chiều tới nay, ngoài phủ đã xuất hiện những kẻ theo dõi chúng ta, bọn chúng tôi đã thấy được vị trí ẩn thân của chúng, tất cả có bốn tên, nấp phía trước và sau phủ."

Hạng Thiếu Long lạnh lùng hừ một tiếng,Bắt sống chúng về đây cho ta để tra khảo, ta muốn biết thân phận của chúng."

Triệu Chi giật mình, trố mắt nhìn gã.

ô Quả thì hoan hỉ lắm, vội vàng bước ra.

Hạng Thiếu Long đưa tay nâng cằm Triệu Chi, mỉm cười,Chi cô nương có biết bỉ nhân đưa nàng đi đâu và làm chuyện gì không?"

Triệu Chi đỏ mặt, cúi đầu nói,Biết chứ!"

Hạng Thiếu Long cười,Biết cái gì?"

Triệu Chi giận dỗi nhìn gã rồi e thẹn nói,Con người cửa chàng thật là lợi hại, dù hóa thành thân phận thế nào cũng khiến cho người ta phải khuất phục, hai chúng ta mấy ngày hôm nay thật là thảm!"

Rồi hai người vầy cuộc mây mưa.

Khi Hạng Thiếu Long lẻn vào phòng Kỷ Yên Nhiên, nàng vừa mới thay y phục, đang ngồi ngẩn ngơ trước tấm gương đồng, thấy người mình đang mong nhớ xuất hiện, vui mừng lao vào lòng gã.

Hạng Thiếu Long tắt đèn, kéo nàng nằm trên giường rồi mới kể ra cuộc giao dịch vừa rồi với Triệu Nhã.

Kỷ Yên Nhiên nói,Xem ra ả vẫn chưa quên tình chàng, Kỷ Yên Nhiên trước nay vẫn lấy làm lạ tại sao có nữ nhân nào nỡ đành bán đứng chàng?"

Hạng Thiếu Long né tránh vấn đề đó, cười nói,Nàng không cần phải tiếp cận tên gian tặc Lý Viên ấy như thế sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ của ta, khiến ta khó đối phó với tình thế trước mặt."

Kỷ Yên Nhiên vui vẻ nói,Thấy chàng lòng tin tràn trề như vậy, Yên Nhiên đã yên bụng lắm."

Kỷ Yên Nhiên nói,Chàng đã bắt được bốn tên do Quách Khai sai đến giám sát chàng, chàng định xử lý như thế nào?"

Hạng Thiếu Long nói,Ngày mai ta sẽ thi triển thủ đoạn để ép Hiếu Thành vương ra mặt, tên hôn quân ấy không dứt khoát, nếu không gõ gậy vào đầu cho y tỉnh, nói không chừng sẽ nghe theo đề nghị của Lý Viên."

Kỷ Yên Nhiên rất thích thú vì câu gõ gậy vào đầu của gã, đồng thời chép miệng nói,Lúc đầu thiếp cứ tưởng Lý Viên là nhân tài, té ra cũng chỉ là hạng đê tiện, không biết đến đại cuộc, triều chính nước Sở nếu rơi vào tay tên tiểu nhân ấy thì nước Sở còn có hy vọng gì nữa."

Hạng Thiếu Long nhớ lại một chuyện, hỏi,Nàng đã gặp Ðiền Ðan, y là người thế nào?"

Kỷ Yên Nhiên trầm ngâm một lúc, nhẹ nhàng nói,Y là một kẻ rất có khí phách và mê lực, nhưng rất háo sắc, ánh mắt khi nhìn cứ như muốn nhai ngấu nghiến người ta, so với Lý Viên, y quả thật là có phong độ của đại tướng."

Hạng Thiếu Long cười nói,Nói thế, y chắc là đã bị nàng thu hút."

Kỷ Yên Nhiên nói,Có thể nói như vậy, nhưng không liên quan đến chuyện tư tình nam nữ, chỉ là cảm giác giữa người với người mà thôi."

Hạng Thiếu Long cười gượng nói,Không cần nói thế đâu, ta đâu phải là hạng hẹp dạ."

Kỷ Yên Nhiên vui mừng hôn gã rồi giận dỗi nói,Chàng đương nhiên chẳng phải là hạng người ấy, nhưng người ta đã là nữ nhân của chàng đương nhiên phải trả lời cho rõ ràng chứ."

Hạng Thiếu Long nhớ lại Lý Viên, nhíu mày nói,Tên tiểu tặc họ Lý ấy thế nào rồi?"

Kỷ Yên Nhiên ngoan ngoãn trả lời,Khi người ta khéo léo tỏ cho tên tiểu tặc thấy Yên Nhiên vẫn chưa có quan hệ gì với chàng thì đã khiến y vui vẻ, nói chuyện cũng đầy hứng thú, trên đường cứ luôn miệng nói sau này sẽ sửa sang nước Sở ra sao, nghe ra rất có lý, nhưng đã quên đi sự uy hiếp của người Tần, chỉ muốn mở rộng lãnh thổ, trọng bên ngoài nhẹ bên trong, thật khiến cho người ta chán ngấy."

Hạng Thiếu Long nói,Phải chăng nàng chấp nhận cho hắn đưa về?"

"Yên Nhiên đâu có chịu thế, ngồi xe cùng y đến hoàng cung mà đã khó chịu, người Sở chỉ được cái vẻ bề ngoài đẹp đẽ mà thôi, Kỷ Yên Nhiên nói.

Khi về đến hành quán thì Triệu Chi vẫn còn đang nằm chờ trong phòng.

Hạng Thiếu Long cười thầm trong lòng mình đã quá hoang đàng.

Sáng hôm sau khi thức dậy thì mặt trời đã lên ba cây sào, gã mới tỉnh dậy. Sau khi tắm rửa thay y phục thì mới ra nội đường gặp Ðằng Dực, Ô Trác, Kinh Tuấn. Hạng Thiếu Long ra lệnh cho bọn họ đưa toàn bộ ba trăm người trong tinh binh đoàn quay về trong hành quán.

Kinh Tuấn không biết có phải vì Ðằng Dực đã dặn dò hay không mà khi thấy gã ra thì quỳ xuống cảm kích nói,Kinh Tuấn biết tam ca đã vì ngu đệ mà chiếu cố cho Chi tỷ, đối với chuyện Chi tỷ, chỉ có một lòng vui mừng chứ không hề có ý ghen tuông."

Hạng Thiếu Long lúc này mới vỡ lẽ ra Ðằng Dực vì sao đến Tàng quân cốc, chính là yêu cầu Kinh Tuấn tỏ rõ ý của mình lần nữa để giải mối thắt nút trong lòng.

Triệu Chi là tiểu di * của Ðằng Dực, yêu người yêu cả đường đi, y không muốn tỷ muội bọn họ bị tổn thương.

Khi Hạng Thiếu Long đỡ Kinh Tuấn dậy, Ô Trác cười nói,Ngươi không cần phải buồn lòng giùm cho tên tiểu tủ này, y mượn cớ đi săn, đã tìm được một cô nương xinh xắn ở một thôn trang, mấy ngày hôm nay vui vẻ biết dường nào!"

Kinh Tuấn lung túng vô cùng. Ðằng Dực nói,Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sáng nay bọn ta được tin thì lập tức quay về.

Hạng Thiếu Long không trả lời y, quay sang Ô Quả hỏi,Quách Khai đã đến bao lâu rồi?"

ô Quả chép miệng,Tam gia đoán việc như thần, Quách Khai đang ở ngoài chờ tam gia đã nửa canh giờ."

Hạng Thiếu Long báo toàn bộ kế hoạch cho bọn Ðằng Dực xong, lại vào phòng dặn dò Triệu Chi mấy câu rồi ra ngoài gặp Quách Khai.

Con người bụng dạ xấu xa ấy vừa gặp Hạng Thiếu Long đã nở nụ cười,Ðổng tiên sinh e rằng đã có chút hiểu lầm, bọn người ấy đến đây chỉ để phụ trách sự an toàn của các vị mà thôi!"

Hạng Thiếu Long ha ha cười lớn nói,Bảo bốn tên ngu ngốc ấy bảo vệ Ðổng mã si này, Quách đại phu quả thật biết đùa, nhưng bỉ nhân không tính toán với bọn chúng đâu, huống hồ giờ đây bỉ nhân phải lập tức rời khỏi Hàm Ðan."

Quách Khai ngạc nhiên hỏi,Cớ gì tiên sinh phải đi?"

Hạng Thiếu Long lạnh nhạt nói,Nơi này không giữ người, tất sẽ có nơi khác, ngoài hai nước Sở, Triệu, thiên hạ ai mà không hoan nghênh kẻ nuôi ngựa như ta."

Quách Khai lạnh lùng hừ một tiếng nói,Ðổng tiên sinh đã về đến đại Triệu, nói đi là đi, như vậy khác gì phản bội, tiên sinh suy nghĩ kỹ lại thì hơn."

Hạng Thiếu Long quắc mắt, nhìn thẳng vào Quách Khai, nói với giọng cứng rắn nhất,Ðổng mỗ trong tay có ba trăm tráng sĩ, đều là những người lâu năm liều chết với bọn mã tặc, kẻ nào cũng có thể một địch trăm, giờ đây chúng tôi xông ra ngoài thành, đù đại vương phái đại quân ra, bọn thủ hạ chúng tôi chẳng phải là bọn tham sống sợ chết, rồi đây thành Hàm Ðan và thiên hạ sẽ thấy thủ đoạn lấy oán báo đức của đại vương."

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Băng Phong: Ta Chế Tạo Phòng An Toàn Tại Tận Thế
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN