Chương 198: Tướng Quốc Của Nước Tề (2)
Long Dương quân đương nhiên biết Ðiền Ðan đang đùa với mình, giận dỗi nguýt y một cái.
Long Dương quân nói với Hạng Thiếu Long,Tệ quốc có một thớt tuấn mã tên gọi Ngoan Ðồng, chạy nhanh như gió, nhưng không ai thuần phục nổi, phải làm thế nào, mong tiên sinh chỉ giáo."
Lời ấy vừa nói ra, cả Ðiền Ðan cũng nhíu mày, biết y có ý làm khó.
Một thớt ngựa chưa từng gặp, làm sao nói ra cách thuần phục, song nếu Hạng Thiếu Long nói gặp rồi mới biết, vậy thì ai cũng có thể nói được, rõ ràng sẽ làm mất uy mã si của gã.
Nào ngờ Hạng Thiếu Long vẫn từ tốn, cười nhạt rồi trả lời,Cách thuần phục súc sinh, đầu tiên là phải làm cho chúng không có lòng phòng bị mình, nhưng đó chỉ là thủ pháp của người bình thường. Thủ pháp thượng thừa là phải làm cho chúng coi mình là đồng loại, lại càng phải thương yêu chúng hơn, dù là một con tuấn mã hoang dã đến mức nào thì cũng sẽ trở nên nghe lời và hợp tác cùng chúng ta mà thôi."
Nói tới đây, thì không nén được nên quay sang nhìn Triệu Nhã lúc này đang ngồi giữa Tề Vũ và Hàn Sấm, mỹ nữ làm gã yêu hận khó phân này đang nhìn về phía gã, thấy ánh mắt của gã quét đến thì nhớ lại gã đã từng xem mình như là một thớt ngựa, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, lườm gã một cái.
Ðiền Ðan bị gã gợi nên hứng thú, nói,Người là người, súc sinh là súc sinh, làm sao có thể khiến cho súc sinh xem người là đồng loại?"
Hạng Thiếu Long nói,Có rất nhiều cách, ví như khi súc sinh vừa ra đời, lần đầu tiên tiếp xúc với bất cứ sinh vật gì cũng đều xem là cha mẹ của mình, không tin thì hãy tìm một con vịt mới nở để thử xem thì biết lời Ðổng mỗ không phải nói bừa."
Lời này không phải là không có căn cứ, mà là đã được tâm lý học hiện đại chứng minh.
Mọi người đều ồ lên với vẻ ngạc nhiên.
Hàn Sấm phụ họa,Chẳng trách mà thường nghe rằng, trẻ con bỏ ngoài đồng hoang, có lúc được sói cho bú mà lớn lên trở thành người sói, bởi vì chúng xem sói là cha mẹ của mình. Ðổng tiên sinh không hổ là một đại sư nuôi súc sinh, Lý Viên thấy mọi người gật đầu, trong lòng không phục, nói,Nhưng thớt ngựa quý Ngoan Ðồng mà Ðiền đại phu nói đã lớn rồi, hình như không thể khiến cho chúng xem người là đồng loại. Ðổng tiên sinh còn có cách hay gì hơn nữa."
Mọi người trong chiếu tiệc bao gồm cả Ðiền Ðan đều biết hai người bất hòa, Lý Viên làm khó Hạng Thiếu Long, không phải là chuyện bất ngờ, đều muốn xem thử tên mã si này đối phó thế nào.
Hạng Thiếu Long cúi người về phía trước, hạ giọng xuống, cố ý làm ra vẻ bí hiểm nói,Bỉ nhân có một cách thuần phục ngựa, hễ thử là được, trước nay luôn giữ trong lòng, chưa hề nói ra cho kẻ khác biết, nhưng hôm nay vui vẻ thế này, để bỉ nhân nói ra cho Ðiền tướng quốc nghe thử!“
Mọi người đều chồm người về phía trước để nghe bí mật của gã.
Hạng Thiếu Long chậm rãi nói,Phương pháp này vừa nghe đã hiểu, nhưng nếu không phải là người thật sự yêu ngựa thì không thể làm được điều đó."
Gã nấn ná như vậy, khiến ai nấy đều nóng lòng muốn biết.
Hạng Thiếu Long biết kéo dài đến đây đã đủ, nói,Ðó chính là thường ngủ với ngựa, như thế chúng sẽ không có lòng phòng bị, thậm chí còn coi chúng ta là đồng loại."
Mọi người đầu tiên ngạc nhiên, sau đó nghĩ ra mới biết.
Lời này của Hạng Thiếu Long là có căn cứ, bởi vì trước kia trong một chương trình chiếu trên tivi, một nhà huấn luyện thú đã từng nói, chỉ cần thường xuyên ngủ với mãnh thú thì chúng sẽ xem người đó là đồng loại của mình, nếu không thì lúc nào chúng cũng có phòng bị với mình.
Đó chính là sự khác nhau về kiến thức giữa người hiện đại và người cổ đại.
Thế kỷ XXI là thời đại bùng nổ thông tin, chỉ cần ngồi yên ở nhà rồi kết nối mạng intemet, thì bạn sẽ có trong tay mọi tài liệu cổ kim đông tây.
Người cổ đại rất hiếm khi gặp những điều khác lạ, chỉ đọc những loại sách bằng các thẻ tre, lại chỉ truyền miệng nhau, còn Hạng Thiếu Long là một người có kiến thức bình thường ở thế kỷ XXI thì đã trở thành một vị trí giả có thể hòi đâu đáp đấy.
Ðiền Ðan vỗ án khen hay nói,Nào! Chúng ta hãy cạn một chén với Ðổng tiên sinh!"
"Giờ đây tại hạ đã biết cớ gì tiên sinh có thể được mang danh mã si, Tề Vũ cũng khen.
Mọi người đều nâng chén uống cạn.
Lý Viên nhiều lần thất bại, bắt đầu không dám coi thường đối thủ nữa, trong lòng lại nghĩ ra ý đồ xấu xa khác.
Ðiền Trinh và Ðiền Phụng quay trở lại rót rượu.
Chờ bọn họ lui ra, Triệu Mục mới nháy mắt với Hạng Thiếu Long, rồi cười nói với Ðiền Ðan,Ðiền tướng quốc và Ðổng tiên sinh không những hợp ý nhau mà sở thích cũng chẳng có khác biệt, đều động lòng với chị em Việt nữ, mà Ðổng tiên sinh đã biết bọn chúng thuộc về Ðiền tướng quốc...“
Hạng Thiếu Long ha ha cười lớn, cắt lời y,Mỹ nhân thuộc về hiền chủ, Ðổng mỗ chỉ xin chúc mừng, tuyệt không có ý đố ky."
Triệu Mục trong lòng khen hay, thầm nghĩ gã phối hợp thật kín kẽ, giờ đây phải chờ xem thử Ðiền Ðan có nỡ bỏ hai mỹ nữ này không?
Ðiền Ðan quả là một nhân vật phi phàm, mỉm cười nói,Ðổng huynh đã có ý như vậy, ta sẽ tặng bọn chúng để Ðổng tiên sinh ngoài ngựa ra, còn có người nâng giấc ngủ."
Chuyện tặng nhau mỹ nhân là điều thường thấy của giới quyền quý thời này không ai cảm thấy kỳ lạ.
Hạng Thiếu Long giả vờ từ chối. Ðiền Ðan không chấp nhận, vì thế gã lia lịa bái tạ.
Triệu Mục quay sang Hạng Thiếu Long, gọi hai mỹ nữ đến, hạ lệnh,Từ hôm nay, hai người thuộc về Ðổng gia, hãy hầu hạ cẩn thận, không được cãi lời."
Hai thiếu nữ ấy đều ngẩn người.
Ðiền Trinh cũng là hạng lanh lẹ, cúi đầu xuống để người khác khỏi thấy vẻ mặt vui mừng của nàng, quỳ xuống tạ ơn.
Ðiền Phụng cũng tỏ vẻ vui mừng, hơi đỏ mặt, e thẹn nhìn tân chủ nhân rồi quỳ xuống.
"Các ngươi lập tức thu dọn đồ đạc, chờ Ðổng gia đưa các ngươi về phủ, Triệu Mục nói.
Tinh vương hậu cười nói,Có hai mỹ nhân này, Ðổng tiên sinh đừng quên ngủ với ngựa đấy!"
Hạng Thiếu Long nhớ đã từng ôm lấy bà, nghe câu nói ấy thì bất đồ trong lòng cảm thấy xao xuyến.
Quách Tú Nhi từ đầu đến giờ chưa mở miệng, đến lúc này giương mắt nhìn Hạng Thiếu Long hỏi,Ðổng tiên sinh quả thật đã từng ngủ với ngựa sao?"
Hạng Thiếu Long nghe ngữ khí của nàng thật là vô tư, dịu dàng trả lời,Ðương nhiên, bỉ nhân bảy tuổi đã bắt đầu ngủ với ngựa, nhưng không phải trong chuồng ngựa mà trong tẩm thất."
Mọi người nghe gã nói thú vị như vậy nên cười ồ lên.
Lý Viên chợt quay sang Long Dương quân cười nói,Tại hạ cũng phải nói câu công bằng cho quân thượng, hôm ấy sau khi tỷ kiếm, Kỷ tài nữ chỉ mới nói vài lời thế nào Ðổng huynh đã lập tức đi trị bệnh cho ngựa của nàng. Tại sao đối với quân thượng lại xử tệ như thế?"
Ðiền Ðan rõ ràng không biết chuyện này, mặt lộ vẻ chú ý.
Long Dương quân thì nhìn Hạng Thiếu Long với ánh mắt oán trách, khiến cho gã phải nổi da gà.
"Quốc cửu gia nói đúng, hôm ấy bỉ nhân quả thật không nên đi, bởi vì Kỷ tài nữ lại nói chuyện lễ nhạc thi văn với bỉ nhân, kết quả là đã khiến cho nàng thất vọng. Ðổng mỗ cũng không còn mặt mũi nào nữa, Hạng Thiếu Long thở dài Mọi người đều biết tính tình của Kỷ Yên Nhiên, không khỏi có người ái ngại cho gã, nhưng phần lớn là đều cất bỏ ý nghĩ ganh ty. Lý Viên thầm nghĩ,Tên mã si này quả thật có mê lực hơn người, dù ở trường hợp nào cũng đều trở thành hạt nhân của mọi người, may mà gã thô kệch nếu không Kỷ Yên Nhiên đã sớm bị gã chinh phục."
Lý Viên thấy gã tự động đánh trống lui binh thì địch ý cũng giảm nhiều, lần đầu tiên nâng chén đối ẩm với gã, không khí cũng đã nhẹ nhàng hơn.
Trong số mọi người chỉ có Triệu Nhã là lờ mờ cảm nhận được giữa gã và Kỷ Yên Nhiên không đơn giản như vậy.
Người đến dự tiệc có thể nói là đại biểu của Tề, Sở, Hàn, Triệu, Ngụy và Ðông Châu, chủ đề dĩ nhiên là về kẻ địch chung của mình là nước Tần.
Cơ Trọng phân tích tình hình của người Tần,Chúng ta nhiều lần lấy số đông đánh Tần mà vẫn không xong, điều quan trọng nhất là vì người Tần đã dựa vào địa thế của mình để dựng nên quan ải hiểm yếu. Bọn họ phía đông có cửa Hàm Cốc, Hồ Lao, Sát Tái, phía đông nam có Võ Quan. Nhưng chỉ cần hạ một nửa, chúng ta có thể tiến thẳng vào, lúc đó xem người Tần có thể làm gì được nữa?"
Thời Xuân Thu, xa chiến diễn ra trên vùng đồng bằng, nhưng từ khi chiến tranh lấy bộ binh làm chủ thì tính quan trọng của cửa ải tăng lên nhiều hơn, đó là điểm mấu chốt trong sự hưng vong của người Tần.
Cơ Trọng tự như thổi phồng cho người Tần như vậy, điều cốt yếu là chỉ ra chỗ mạnh nhất cho người Tần cũng có thể trở thành nhược điểm thí mạng.
Đề xuất Linh Dị: [Series] Thám tử K