Chương 199: Tướng Quốc Của Nước Tề (3)
Y nói như thế, dĩ nhiên cũng có ý thừa cơ khuyên mọi người đồng tâm hiệp lực liên kết lại để diệt nước Tần.
Ðiền Ðan mỉm cười nói,Sự lớn mạnh của một quốc gia, quân quyền, kinh tế và quân lực không thể tách rời nhau.
Nhưng theo bổn tướng thấy nước Tần giờ đây bề ngoài thì mạnh nhưng thực ra thì yếu, từ khi Bạch Khởi chết đi, quân sự nước Tần không có người tài, giờ đây Trang Tương vương để cho gã Lã Bất Vi nắm lấy triều chính, không thuận với giới quân sự. Ðiền mỗ dám đảm bảo chỉ cần người ấy một ngày nắm quyền, người Tần khó mà đồng tâm hiệp lực, nhưng nếu chúng ta giờ đây tấn công nước Tần, trước cái nỗi nhục ấy, người Tần sẽ hợp lực chống lại, thế là xôi hỏng bỏng không, các vị có đồng ý với ý nghĩ của bổn tướng không?"
"Phải chăng Ðiền tướng quốc không đồng ý lần hợp tung này?" Quách Tùng nói.
Có thể nói là hy vọng cuối cùng của y đối với nước Triệu lần này không thành chỉ còn cách lánh đi nơi khác.
Hạng Thiếu Long tuy khâm phục tầm nhìn của y, nhưng cũng thầm than một người dù có trí tuệ đến đâu cũng không thể nhìn thấy được sự phát triển trong tương lai, sẽ không ngờ Trang Tương vương chỉ còn sống được ba năm. Khi Tần Thủy Hoàng xuất hiện, thiên hạ sẽ không còn ai chống cự được nổi.
Ðiền Ðan dịu giọng nói,Ðương nhiên không phải như thế, hợp tung vẫn phải tiến hành, nhưng sách lược thì phải xem xét cẩn thận, nếu không bổn nhân cũng không cần từ xa mà đến đây."
Người này khi nói chuyện có vẻ cưỡng ép người khác, khiến cho người ta không dám phản bác. Ðồng thời cũng sợ nói ra thì không bằng với y.
Long Dương quân nói với giọng the thé,Ðiền tướng quốc hình như rất rõ ràng mọi động tĩnh của người Tần, có thể cho chúng tôi biết tình hình Hạng Thiếu Long thế nào? Rất nhiều người đều mong muốn được nghe tin tức bất hạnh của!"
Hạng Thiếu Long giật mình, từ ngày về Triệu, tuy nhiều người nhắc đến tên mình, nhưng chỉ đến thế mà thôi, chưa ai chính thức đem gã ra để bàn luận.
Triệu Mục vừa nghe mắt đã lộ hung quang.
Triệu Nhã tuy sầm mặt nhưng cũng lộ vẻ mong muốn được biết.
Tinh vương hậu thì lộ ra vẻ chú ý.
Tề Vũ lạnh lùng hừ một tiếng.
Ngược lại Ðiền Ðan không lộ ra ý nghĩ nào trong lòng, mỉm cười nói,Hạng Thiếu Long quả thật không đơn giản, có thể dùng ít thắng nhiều, ngay cả người bạn cũ của bổn tướng là Vô Ky huynh cũng thất bại, bị y trêu đùa một phen, những điều khác thì không cần bổn tướng phải nói, các vị đều rất hiểu."
vô Ky chính là tên của Tín Lăng quân.
Hàn Sấm thấy vẻ mặt kỳ lạ của Triệu Nhã thì dâng lên trong lòng nỗi ghen tuông, nói với vẻ không hài lòng,Ðiền tướng quốc phải chăng đã quá đề cao y? Tại hạ thấy tên tiểu tặc ấy chẳng qua chỉ có một chút may mắn mà thôi!"
Ðiền Ðan nghiêm mặt nói,Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Bổn nhân tuy hận không băm vằm y ra muôn mảnh, nhưng tuyệt không dám coi thường y. Hạng Thiếu Long vừa đến Tần thì đã đại triển thần oai, đã hạ mãnh tướng số một của nước Tần là Vương Tiễn trước mặt Tần vương và bá quan văn võ, dùng kiếm đỡ thiết tiễn có thể xuyên tường thủng mộc của Vương Tiễn. Theo ta thấy y chỉ nương tay, không muốn giới quân sự của nước Tần khó xuống thang Tần vương còn trao cho y chức thái phó ngay tại chỗ. Lã Bất Vi cũng nhờ y mà thanh thế mở rộng, có được kẻ này, Lã Bất Vi như hổ thêm cánh, rồi sẽ có một ngày nắm được triều chính nước Tần."
Cơ Trọng cười lạnh lùng nói,Như thế, nước Tần chắc chắn sẽ có kẻ muốn đưa y vào chỗ chết."
Ðiền Ðan cười lạnh lùng nói,Hạng Thiếu Long nếu dễ dàng giết như vậy, y đã chết sớm hàng chục lần rồi. Người Tần đã từng ám sát y nhưng đều thất bại, lại còn chết người. Thanh thế của Ô gia tại nước Tần ngày càng lớn mạnh, đều là nhờ Hạng Thiếu Long cả. Ngay cả những kẻ chống đối với Lã Bất Vi cũng nhìn y bằng con mắt khác, mong có thể tranh thủ được y."
Mặt Quách Tùng lộ vẻ bí hiểm nhưng nhất thời không nói ra lời gì.
Hạng Thiếu Long nghe mà lạnh cả người. Ðiền Ðan đương nhiên không ngu ngốc đến nỗi nói ra toàn bộ tin tức ở nước Tần, nhưng chỉ là nói một phần mà thôi, thế mà đã chính xác đến vậy, có thể thấy con người này quả thật lợi hại.
Cũng giống như y đã nói, những kẻ biết người biết ta, không khinh địch mới có thể thắng được.
Nói không chừng tin tức mà Triệu Mục có được cũng nhờ y mà biết.
Tinh vương hậu mỉm cười nói,Ta không tin không ai đối phó nổi y, y đâu phải ba đầu sáu tay."
Nói xong có ý liếc sang Triệu Nhã, ánh mắt Triệu Nhã lộ vẻ bực tức.
Chỉ về mặt này thôi, Hạng Thiếu Long đã biết lòng dạ của hai nữ nhân này.
Tề Vũ nói,Ðương nhiên là có cách đối phó với y, Ðiền tướng quốc..."
Ðiền Ðan khẽ hừ một tiếng với vẻ không vui, Tề Vũ hoảng sợ im lặng ngay.
Ai nấy đều nhìn Ðiền Ðan, biết được y đã có kế hoạch đối phó với Hạng Thiếu Long.
Ðiền Ðan mỉm cười nói,Mỗi người đều có nhược điểm của mình, nhược điểm của Hạng Thiếu Long là quá coi trọng tình nghĩa, lòng dạ mềm yếu, đó là điều chí mạng của y."
Quách Tú Nhi lộ vẻ ngạc nhiên, thầm nghĩ đó là ưu điểm mới đúng, tại sao lại là nhược điểm.
Triệu Nhã chợt nghĩ Hạng Thiếu Long đã sắp đến Hàm Ðan, không khỏi lo lắng trong lòng, nhìn sang Ðổng mã si với ánh mắt cầu khẩn.
Hạng Thiếu Long vừa sợ vừa buồn cười, nghe bọn họ nghiến răng cắn lợi mà bàn cách đối phó với mình, quả thật rất khó chịu, còn vẻ mặt của mình đương nhiên rất kỳ lạ, may mà không ai chú ý.
Ðến đây, Ðiền Ðan cáo từ với Trang Tương vương và Cơ Trọng rồi bỏ đi. Trước khi đi còn kéo Hạng Thiếu Long qua một bên để cáo biệt, lại còn bảo rằng sẽ tìm gã nói chuyện sau.
Triệu Mục vốn muốn giữ Hạng Thiếu Long lại nói chuyện, nhưng vì đông người, lại sợ Triệu Nhã thấy mối quan hệ của hai người, chỉ đành nói,Ðôi mỹ nhân ấy đang chờ tiên sinh trên xe ngựa, nhân lúc trên đường quay về, tiên sinh hãy kiểm tra hàng cho kỹ."
Nam nhân xung quanh đều hiểu ý cười rộ lên.
Lý Viên vốn muốn đưa Triệu Nhã về phủ, thừa cơ được gần gũi. Nhưng thấy Triệu Nhã lạnh lùng, lại đi cùng với Quách Tùng nên chỉ đành bỏ đi mà thôi.
Long Dương quân thấy bọn họ cùng nhau lên xe thì mỉm cười nói,Xem ra Quách gia đã sắp có một kiều tế làm quốc cửu đó Lúc này Long Dương quân mới quay sang Hạng Thiếu Long, giận dỗi nói,Vốn muốn ngồi cùng xe với Ðổng tiên sinh, nhưng Ðổng tiên sinh lại có mỹ nhân đi cùng, hay là ngày mai nô gia sẽ đến thăm tiên sinh vậy!"
Hàn Sấm quay đầu lại, thấy vẻ mặt Hạng Thiếu Long rất khó coi.
Hạng Thiếu Long ho khan một tiếng rồi nói,Thật áy náy, ngày mai bỉ nhân phải ra mục trường coi sóc công việc!“
Long Dương quân nói,Vậy thì hay quá, cả ngày bị nhốt trong thành, chi bằng hãy ra bên ngoài, trời sáng nô gia sẽ đến tìm tiên sinh." Rồi không thèm để ý y có chấp nhận hay không mà trèo lên xe.
Hạng Thiếu Long nổi da gà, đứng lặng tại chỗ.
Triệu Mục vỗ vai gã rồi nói,Có cần bổn hầu truyền cho vài chiêu không? Ðảm bảo sẽ khiến cho y ngoan ngoãn nghe lời."
Hạng Thiếu Long cười gượng nói,Hầu gia đã có lòng, nhưng xin được miễn vậy."
Triệu Mục và Hàn Sấm đều thấy buồn cười vì điều đó.
Triệu Nhã nói nhỏ,Mời Hàn hầu hãy quay về!" nhưng không giải thích nguyên nhân.
Hàn Sấm thấy vẻ mặt của ả lạnh lùng, ngọn lửa trong lòng cũng đã giảm đi phân nửa, nhưng trong lòng hận lắm, thất vọng mà quay đi.
Cuối cùng chỉ còn lại Triệu Mục, Hạng Thiếu Long và Triệu Nhã, không khí hơi chùng lại.
Hạng Thiếu Long biết Triệu Nhã vừa nghe tin tức về mình xong thì trong lòng lo lắng, rất muốn tìm gã để thổ lộ bầu tâm sự. Có lẽ cũng muốn hỏi gã về chuyện ngăn cản Hạng Thiếu Long đến Hàm Ðan. Nhưng khi gã nghĩ lại trong phủ còn có một con cọp cái kia, nào dám mời Triệu Nhã đến, chẳng ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Huống chi gã đã hứa đêm nay đi gặp Kỷ Yên Nhiên, càng không thể để Triệu Nhã quấn lấy, thảm nhất là ngày mai Long Dương quân sẽ đến tìm mình, gã thật không biết cách nào để đối phó với con người này, dù cho gã là người sắt cũng không thể ứng phó với nhiều người như thế, cho nên tuy thông cảm với lòng dạ của Triệu Nhã nhưng chỉ khéo léo nói,Không còn sớm nữa, để bỉ nhân đưa phu nhân lên xe vậy!"
Triệu Nhã rầu rĩ nhìn gã rồi không tỏ vẻ đồng ý hay không, bước lên xe ngựa.
Hạng Thiếu Long vội vàng bước tới, nhưng Triệu Nhã bước thẳng vào xe, im lặng không nói lời gì.
Hạng Thiếu Long sợ Triệu Mục giữ mình lại, nên lúc ấy phất tay áo cáo biệt với Triệu Mục rồi chui vào trong xe.
Đề xuất Tiên Hiệp: Cửu Dương Võ Thần (Dịch)