Chương 200: Hồ Cái Ra Oai (1)

K

hi gã chui vào xe, đôi chị em sinh đôi đó lao vào lòng gã, vui mừng khóc rấm rức.

Hạng Thiếu Long nhất thời không biết ai là Ðiền Trinh, ai là Ðiền Phụng. Sau một hồi dỗ dành, hai thiếu nữ ấy mới không còn kích động nữa.

Một người nói,Các người giấu người ta thật là khổ!"

Hạng Thiếu Long chợt hiểu ra,Nàng là Ðiền Phụng."

Xe ngựa lúc ấy đã rời khỏi hầu phủ được một đoạn, đột nhiên dừng lại.

Hạng Thiếu Long bảo hai thiếu nữ ngồi yên, thò đầu ra hỏi,Có chuyện gì?"

Phố Bố ở phía trước quay lại nói,Xe của Nhã phu nhân đang dừng ở phía trước, mời tiên sinh bước qua."

Hạng Thiếu Long cảm thấy đau đầu lắm, nhưng không còn cách nào, nhảy xuống xe, dặn dò,Các ngươi bảo vệ cho xe ngựa."

Nói xong sải bước đến xe ngựa của Triệu Nhã đang dừng phía trước.

Xe ngựa lăn bánh quay về hướng phủ đệ của Hạng Thiếu Long. Hai người ngồi sánh vai bên nhau.

Triệu Nhã ngồi lặng lẽ.

Khi Hạng Thiếu Long cảm thấy không ổn, Triệu Nhã lạnh nhạt nói,Ðổng Khuông! Hãy cho ta biết! Ngài không phải là hạng háo sắc, tại sao lại để ý tỷ muội họ Ðiền!"

Hạng Thiếu Long trong lòng kêu khổ, biết được Triệu Nhã nghi ngờ mình, bởi vì gã đã từng kể chuyện mình và chị em họ Ðiền cho ả nghe.

Gã tuy đã xây dựng được lòng tin rằng Triệu Nhã sẽ không bán đứng mình nữa, nhưng chuyện này có liên quan đến sự sống chết của hàng trăm người, gã không thể vì chuyện tình của mình mà quên hết mọi thứ. Vả lại cũng chưa biết giờ này Triệu Nhã đối với Hiếu Thành vương như thế nào.

Triệu Nhã sợ gã không thừa nhận, nói tiếp,Biết rõ bọn chúng đã trở thành người của Ðiền Ðan mà ngài còn bảo Triệu Mục đòi lại bọn chúng, chẳng giống tác phong trước nay của ngài tí nào. Nếu không đã sớm tiếp nhận bọn ca cơ của vương huynh."

Hạng Thiếu Long nhất thời lúng túng, trả lời bừa,Ta thật không hiểu phu nhân muốn nói gì?"

Triệu Nhã buồn rầu nói nhỏ,Thiếu Long! Chàng vẫn chưa chịu nhận người ta sao? Phải chăng muốn Nhã nhi chết trước mặt chàng?"

Hạng Thiếu Long giật mình, nhưng tuyệt đối không thể mềm lòng, bởi vì ả rất tráo trở.

Rồi vờ ngạc nhiên nói,Trời ơi! Té ra phu nhân tưởng lão Ðổng ta là người khác giả hay sao? Nào! Hãy kiểm tra mặt của ta xem có phải hóa trang hay không?"

Đó gọi là dùng lại kế cũ, bởi vì ả thực sự chưa gặp qua một loại mặt nạ nào tinh xảo đến thế.

Triệu Nhã giật mình, thất vọng đến nỗi không giám sờ vào mặt gã, run giọng nói,Ngài thật sự không phải là chàng?"

Hạng Thiếu Long nhớ mình đã bôi thuốc lên người, nói,Nếu không tin, thì có thể người mùi cơ thể của ta, mùi của mỗi thớt ngựa đều không giống nhau, con người cũng thế, nào!"

Rồi xích lại ngửa cổ lên.

Triệu Nhã ghé sát mũi lại ngửi, quả nhiên đã phát giác được một mùi chưa bao giờ tiếp xúc nhưng đem lại ấn tượng sâu sắc, thất vọng thở dài rồi né qua một bên, dựa đầu vào cửa sổ nói,Tại sao chàng lại giành lấy bọn chúng?"

Hạng Thiếu Long chợt nghĩ ra một kế, thở dài nói,Cũng chỉ vì con cọp cái của bỉ nhân, bỉ nhân lần này rời nước Sở là muốn tránh xa ả, nào ngờ ả từ xa một mình đuổi đến Hàm Ðan, nổi trận lôi đình, nói không có thị tỳ sai khiến, bỉ nhân thấy tỷ muội họ Ðiền xinh đẹp như hoa nên xin Triệu Mục đưa chúng về hầu hạ cho ả. Nhưng không hề biết đã sớm tặng cho Ðiền Ðan, đối với ta mà nói, chọn hai người khác cũng thế thôi, nào ngờ hầu gia hiểu nhầm tâm ý của ta, giúp đỡ nhiệt tình mới xảy ra chuyện này khiến phu nhân phải hiểu nhầm."

Rồi lại ngạc nhiên hỏi,Ðôi chị em nhà ấy có liên quan gì đến Hạng Thiếu Long?"

Triệu Nhã mặt tái nhợt, ánh mắt lộ vẻ thất vọng, quay lại, giọng buồn bã nói,Ngài đi đi!"

Xe ngựa lúc ấy dừng lại trước cổng lớn của tòa phủ đệ. Hạng Thiếu Long thở dài rồi xuống xe.

Thiện Nhu thấy Hạng Thiếu Long dắt hai mỹ nữ tuyệt sắc có dung mạo giống nhau bước vào trong nội đường, sa sầm mặt, giật mình, hỏi với vẻ không vui,Chàng đi đâu? Sao đi không nói người ta một tiếng?"

Thiếu Long đang lo lắng vì chuyện Triệu Nhã, trả lời,Nàng rõ ràng thấy ta về phòng thay y phục, nàng tưởng ta không biết nàng lén lút theo dõi ta hay sao?"

Ðiền Trinh, Ðiền Phụng lúc ấy mặt biến sắc, giật mình nhìn hai người.

Hạng Thiếu Long lúc này mới biết mình đã nói nặng lời, không thể nào bù đắp được, Thiện Nhu quả nhiên hai tay chống nạnh, mặt đanh lại, chỉ có chưa rút đao ra thôi, rít lên,Ai lén lút? Nếu không lẻn đi dự buổi tiệc quái quỷ ấy, suốt đời chàng sẽ không thay y phục chứ gì? Thay y phục không có nghĩa là tắm rửa à? Không có nghĩa là đi tiểu sao?" Rồi không thể nhịn được nên cười khúc khích, liếc gã rồi nói,Người ta không nói nữa."

Hạng Thiếu Long thở phào, gã không muốn hai chị em họ Ðiền này bị lạnh lùng, họ đều là những người không nơi nương tựa, không thể nào chịu đựng nổi những lời dọa nạt ban nãy, cười gượng nói,Nhu tỷ giả thật giống, cả ta cũng tưởng tỷ là phu nhân của ta."

Hai câu ấy nói xong, vẻ mặt Thiện Nhu lại sa sầm.

Hạng Thiếu Long mừng thầm trong bụng, giả vờ ngạc nhiên nói,Nhu tỷ không để ta đụng tới, nhưng lại muốn làm phu nhân của ta, thiên hạ này đâu có chuyện dễ dàng đến thế?"

Thiện Nhu nhìn thẳng vào gã giống như một con mãnh thú bị thương, một dáng vẻ vừa hung dữ vừa đáng yêu.

Hạng Thiếu Long lập tức mềm lòng, nhún vai nói,Chỉ cần nàng nói một câu yêu ta, thì trời cao biển rộng này là của chúng ta!"

Ðiền Trinh và Ðiền Phụng cuối cùng cũng hiểu được bọn họ đang đùa, nên bắt đầu cũng cảm thấy rất thú vị.

Thiện Nhu dãn ra nhưng hai tay vẫn chống nạnh, đưa mắt nhìn hai chị em xinh xắn này, hất hàm hỏi,Bọn họ là ai?"

Hạng Thiếu Long sợ nàng trút giận lên hai thiếu nữ này, nên vội vàng đến sau lưng nàng, nắm hai vai nàng, rồi nói với giọng dịu dàng,Bọn họ đương nhiên là hầu hạ cho phu nhân của Ðổng mã si này!"

Đề xuất Ngôn Tình: Mộ Tư Từ (Bạch Nhật Đề Đăng)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN