Chương 204: Bị Đánh Lén Ở Khe Núi (1)

L

ong Dương quân và Hạng Thiếu Long cưỡi ngựa ra ngoài thành, xung quanh có những cao thủ hộ tống, từ ngày có tin Hạng Thiếu Long đến Hàm Ðan, không khí vốn đã căng thẳng của nước Triệu nay càng khẩn trương hơn khiến người ta cảm thấy như khó thở.

Tuy ai cũng đều xoa tay, xem ra vẻ tự tin lắm, kỳ thực mọi người đều cảm thấy nguy hiểm, sợ mình trở thành kẻ gặp bất hạnh.

Vì thế có thể thấy rằng mình đã quá nổi tiếng, không ai dám coi thường.

Long Dương quân thúc ngựa đến sát gã, hỏi,Tại sao không thấy Quý bộc Long Thiên?"

Hạng Thiếu Long thầm khen Long Dương quân tinh mắt.

Trong thời buổi chiến loạn ai nấy cũng đề phòng này, bất cứ một kẻ quyền quí nào nếu có một cao thủ như Ðằng Dực, tất sẽ bảo y bảo vệ sát bên mình mười hai canh giờ, cho nên Hạng Thiếu Long bước ra khỏi cửa mà không mang theo y bên mình, thật là không hợp lý.

Gã mỉm cười,Nội tử lần đầu tiên đến chốn phồn hoa, rất thích mua sắm, không ai đi theo thật là không ổn."

Long Dương quân chỉ thuận miệng mà hỏi thôi, không hề có ý nghi ngờ, hỏi sang chuyện khác,Lý Viên coi Ðồng huynh là tình địch số một, quả thật đã nhắm sai mục tiêu, khiến người ta thật tức cười."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi,Cớ gì quân thượng nói như thế?"

Long Dương quân mỉm cười,Kẻ Kỷ Yên Nhân thật sự yêu thương là Hạng Thiếu Long. Yên Nhiên có lẽ cả bản thân cũng không biết, ánh mắt của nàng nhìn Hạng Thiếu Long rất lạ so với nhìn người khác. Lúc ấy nàng có lẽ chưa yêu Hạng Thiếu Long, nhưng ta giờ đây có thể biết được điều đó."

Hạng Thiếu Long thầm run,Gã Long Dương quân này quả thật là một người có sự quan sát nhạy bén, nếu không cẩn thận thì có thể có thể bị y phát hiện ra ngay, mình phải cảnh giác mới được."

Long Dương quân hừ lạnh lùng rồi nói,Ta thật không tin Kỷ Yên Nhiên và Hạng Thiếu Long không có hẹn trước, chỉ cần theo sát Kỷ Yên Nhiên thì có thể tìm ra được Hạng Thiếu Long."

Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Quân thượng không phải muốn đối phó với Kỷ tài nữ chứ?"

Long Dương quân chép miệng,Ta trước nay vẫn xem nàng là hồng nhan tri kỷ, nàng ngã vào Hạng Thiếu Long là điều tự nhiên. Ðổng tiên sinh có lẽ chưa thấy Hạng Thiếu Long, người này quả là một nhân tài, dù kiến thức hay khí khái đều đặc biệt hơn người, nếu bổn nhân chẳng phải đối địch với y, tất sẽ chiêu nạp y, nhưng giờ đây lại phải bất chấp thủ đoạn, nhất định phải giết chết y."

Hạng Thiếu Long giả vờ thăm dò,Bỉ nhân tuy biết hy vọng đoạt được Kỷ tài nữ nhưng lại cảm thấy nàng rất coi trọng Ðổng mỗ. Theo Quân thượng, ánh mắt nàng nhìn Ðổng mỗ so với Hạng Thiếu Long thì như thế nào?"

Long Dương quân gật đầu nói,Nàng quả thực coi trọng tiên sinh, vấn đề ở chỗ nàng là một người có lòng dạ sắt đá, không thay đổi như Triệu Nhã, Hạng Thiếu Long vào trước thì tất nhiên có ưu thế, tiên sinh và Lý Viên hãy bỏ ý định ấy đi Hạng Thiếu Long nói,Sự việc chưa đến nỗi tuyệt vọng, có một người lợi hại như quân thượng đối phó với Hạng Thiếu Long, y chỉ có thể sống được vài ngày nữa. Lúc ấy Kỷ tài nữ chẳng phải sẽ chọn lại đối tượng hay sao?"

Long Dương quân cười gượng nói,Sự thực đã chứng minh, tất cả những kẻ coi thường Hạng Thiếu Long cuối cùng thất bại. Dù người Triệu bố trí thế nào ta vẫn tin rằng Hạng Thiếu Long có bản lĩnh đột nhập vào Hàm Ðan mà thần không biết quỉ không hay. Với sự giảo hoạt của Lã Bất Vi và Hạng Thiếu Long, làm sao để lộ tung tích cho đối thủ nước Tần, trong đó nhất định có trá ngụy."

Hạng Thiếu Long lạnh xương sống lưng.

Gã càng lúc càng phát giác Long Dương quân không đơn giản, chả trách gì y trở thành đối thủ của Tín Lăng quân.

Trong các quyền thần của nước Hàm Ðan, ngoài Ðiền Ðan là một nhân vật nặng ký thì có thể tính đến Long Dương quân này.

Nhưng nhược điểm của của Long Dương quân chính là, hình như đã yêu mình, cho nên dã tỏ rõ bụng dạ của mình để mong có được thiện cảm của gã.

Chúa ơi! Ðây quả là một chuyện rắc rối.

Lúc ấy đoàn nhân mã đã cách xa thành Hàm Ðan, men theo quan đạo tiến về Tàng Quân cốc.

Hai bên đường đầy sắc thu, lá vàng vương vãi trên mặt đất.

Bọn tùy tùng của Long Dương quân xem ra rất thoải mái, như là đi dã ngoại, thư giãn gân cốt vậy. Long Dương quân thấy Hạng Thiếu Long trầm ngâm không nói, biết gã đang suy nghĩ về lời nói của mình, vui vẻ tiếp tục,Hạng Thiếu Long có ba kẻ thù lớn nhất, chính là Hiếu Thành vương, Triệu Mục và Quách Tùng, chỉ cần Hạng Thiếu Long vào được thành, ba người này khó mà ngon giấc."

Hạng Thiếu Long bỗng nhiên dâng lên cảm giác bất an. Ðây là sự cảnh giác của một quân nhân chuyên nghiệp, điều này không một lý do thực sự nào cả.

Lúc này đoàn người ngựa đã đi đến chỗ hẹp nhất của con hẻm, hai bên đều là cây cối rậm rạp, nếu có người đánh lén thì đây là một nơi lý tưởng.

Hạng Thiếu Long đột nhiên kìm ngựa lại.

Long Dương quân lúc này đã cách hơn khoảng hai mươi bước, quay đầu lại ngạc nhiên hỏi,Tiên sinh có chuyện gì vậy?, Bọn tùy tùng thấy Long Dương quân kìm ngựa lại cũng đều dừng lại.

Hạng Thiếu Long nhìn lối vào ở phía trước, nhíu mày hỏi,Hạng Thiếu Long và quân thượng phải chăng cũng có xích mích với nhau?"

Long Dương quân hơi ngạc nhiên, quay đầu lại, nhìn theo ánh mắt của gã, quát lớn bọn thủ hạ,Mở đường cho ta!"

Lúc đó có hơn mười người phóng đến lối vào.

Thuẫn bài của họ vẫn treo bên lưng ngựa, rõ ràng không ai tin rằng trong con hẻm này có mai phục.

Hạng Thiếu Long cũng cảm thấy ngạc nhiên, có ai muốn phó với Long Dương quân? Lẽ nào chỉ vì thần kinh của mình quá nhạy bén nên đã tưởng tượng ra chuyện này.

Long Dương quân ung dung nhìn bọn thủ hạ xông vào cốc, mỉm cười nói,Hạng Thiếu Long nếu muốn đối phó bổn nhân, chắc chắn sẽ thất bại. Nhưng tại sao y biết ta hôm nay đến Tàng Quân cốc?"

Hạng Thiếu Long càng lúc càng cảm thấy bất an.

Từ ngày tu luyện phần cuối của Mặc tử kiếm pháp, giác quan thứ sáu của hắn đã nhạy bén hơn, nhiều lần gã đã thoát được tai nạn, nếu không làm sao có thể quay về được Hàm Dương.

Mặt trời đã lên cao, nhưng lúc này trong lòng gã vẫn cảm thấy lạnh lẽo.

Long Dương quân đột nhiên nói,Tiên sinh có hiểu lời bổn quân hôm ấy chăng?"

Hạng Thiếu Long cảm thấy đau đầu, lảng sang chuyện khác,Tại sao bọn thị vệ chưa quay về?" Nói chưa dứt lời thì có tiếng vó ngựa truyền lại, một tên thủ hạ của Long Dương quân xuất hiện ở cửa cốc, từ xa đưa tay ra hiệu an toàn.

Hạng Thiếu Long lúng túng, thầm nghĩ mình chẳng qua đã quá lo xa.

Ngược lại Long Dương quân an ủi,Cẩn thận là việc tốt! Bổn quân rất ưa thích sự cẩn thận của Ðổng tiên sinh."

Hai người thúc ngựa đi tiếp.

Long Dương quân dịu dàng nói,Tiên sinh có từng nghĩ rằng sẽ tung hoành nơi chiến trường, xây dựng nên sự nghiệp bất hủ chăng?"

Hạng Thiếu Long bỗng nhiên cảm thấy một mối nguy đang đến gần, nhưng chỉ lờ mờ cảm nhận được mà thôi, rồi thuận miệng nói,Ngoài chuyện nuôi ngựa, bỉ nhân về binh pháp một khiếu cũng chẳng thông, chỉ có chút sức khỏe, làm sao có thể thống lĩnh ba quân xông pha trên chiến trường?"

Long Dương quân nhoẻn miệng cười nói,Tiên sinh đừng khiêm nhường thế, thấy quý thuộc huấn luyện đâu ra đấy, lại không sợ chết, tất sẽ biết tiên sinh là nhân tài trời sinh, nếu không Ðiền Ðan đâu có e ngại tiên sinh như thế này."

Lúc ấy chỉ còn cách lối vào năm mươi bước, tốp đầu tiên đã bước vào.

Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Hạng Thiếu Long, gã kìm cương ngựa, quát lớn quay đầu lại.

Gã cuối cùng đã hiểu nguyên nhân bất ổn trong lòng mình.

Tên thủ hạ của Long Dương quân vừa rồi quay ngựa ra tỏ ý thông báo con đường đã an toàn, rồi sau đó vội vàng chạy vào, thật không hợp lý, bởi vì trong con hẻm đã có hơn mười thân vệ của Long Dương quân, đối với nhóm mở đường, phải biết giữ cả hai đầu chờ cho Long Dương quân đi qua rồi mới triệt thoái. Nếu có kẻ địch từ hai bên đánh lại, bít kín cửa vào, họ tất nhiên sẽ bị vây trong con hẻm này.

Hạng Thiếu Long không phải nghi ngờ về sự sơ suất của tên thủ hạ này, nhưng đã sớm sinh lòng cảnh giác, cho nên nghĩ đến đối phương làm như thế là để né tránh kẻ địch đang mai phục và những mối nguy hiểm trong nhóm của họ, rồi mới vội vàng tránh vào trong hẻm.

Lúc này Long Dương quân và bọn thủ hạ xung quanh đều nhíu mày, cảm thấy gã quá đa nghi. Vài người đi đầu không thèm nghe lời cảnh cáo đã xông vào trong hẻm. Long Dương quân kìm ngựa lại, định mở miệng nói thì có tiếng kêu thảm thiết từ trong cốc vọng ra Khi mọi người biến sắc thì trong hẻm xuất hiện vô số tên địch, ai nấy đều cầm cung tiễn, hơn mười mấy người phía trước không kịp đề phòng ngã lăn xuống ngựa. Ðồng thời có tiếng la hét vang trời. Phục binh từ hai bên đường xông ra, nhất thời bốn bề đều có kẻ địch.

Đề xuất Voz: Nếu anh nói rằng anh yêu em
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN