Chương 203: Hết Đường Đối Phó (2)
Hạng Thiếu Long thấy thiết hán này từ khi có Thiện Lan đã thay đổi nhiều lắm, vui vẻ nói,Hiện nay có một chuyện phải nhờ nhị ca ra tay."
Ðằng Dực ngạc nhiên hỏi,Chuyện gì?"
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Cải trang thành đệ!"
Ðằng Dực kêu lên,Cài gì?" rồi hỏi tiếp,Muốn ta giả thành Hạng Thiếu Long hay Ðổng Khuông?"
Hạng Thiếu Long nhẹ nhàng nói,Ðổng Khuông thì đã có đệ, chỉ cần nhị ca dùng phi châm đả thương vài người Triệu, rồi sau đó giả vờ chạy ra biên giới nước Ngụy là xong."
Ðằng Dực gật đầu nói,Vật đệ cũng có thể sai Ô Quả cải trang thành ta, như vậy càng kín kẽ hơn, nhưng tại sao không quay về Hàm Dương mà vào nước Ngụy?"
Hạng Thiếu Long nói,Ðó mới là tính cách của đệ, việc chưa thành thì chưa thể quay về được."
Ðằng Dực mỉm cười,Ai có thể hiểu rõ đệ hơn cả bản thân mình. Hãy cho ta mười ngày, nhất định sẽ ổn thỏa, trong chốn núi rừng hoang dã, ai đối phó được nổi ta."
Hai người bàn bạc thêm một hồi thì đã đến canh tư, bước ra ngoài cửa, nhớ lại tỷ muội họ Ðiền thì cố ngăn cơn buồn ngủ đến thăm họ.
Hai thiếu nữ ấy đã ngon giấc.
Lúc ấy trời mưa như trút nước.
Hạng Thiếu Long vội vàng đóng cửa lại cho hai nàng.
Sáng hôm sau vừa tỉnh dậy, nghe tiếng tỷ muội họ Ðiền đang thỉnh an Thiện Nhu.
Rồi có tiếng Thiện Nhu trả lời,Cứ để Long Dương quân chờ cho đã đi! Ðại gia của ta mỗi đêm đều thức rất khuya, thế nào cũng phải nằm thêm tí nữa."
Tỷ muội họ Ðiền nào dám cãi lại, ngoan ngoãn dạ một tiếng. Hạng Thiếu Long nhảy xuống giường, trời đã sáng bảnh mắt, bước ra ngoài cửa nói,Ta ngủ đủ rồi!"
Ba thiếu nữ đều nhìn tới, chỉ thấy gã mặc độc một chiếc quần, ai nấy đều đỏ mặt.
Tỷ muội họ Ðiền thấy thế, mượn cớ bỏ đi mất.
Hạng Thiếu Long ôm Thiện Nhu, cười nói,Theo ta đến mục trường nhé!"
Thiện Nhu lắc đầu,Không! Hôm nay thiếp còn có tí chuyện để làm!"
"Nàng định đi đâu? Giờ đây nàng đã là phu nhân của ta, nếu để lộ ra sẽ chết cả đám, Hạng Thiếu Long nhíu mày Thiện Nhu trợn mắt, giận dữ nói,Chỉ có mình chàng biết giả vờ hay sao? Hôm qua ta đã cố ý trốn ra ngoài thành rồi mới vào thành tìm chàng, do bọn thành vệ đưa ta đến. Ðêm qua khi chàng đến phủ tên gian tặc uống rượu vui vẻ thì ta và Ðằng Dực đã thương lượng tất cả, đảm bảo không bị kẻ khác tra hỏi mà làm hỏng chuyện của chàng đâu."
Hạng Thiếu Long không cãi lại được, hôn lên má nàng rồi nói,Nàng còn chưa nói hôm nay phải đi đâu mà?"
Thiện Nhu hơi đỏ mặt nói,Hôm nay Chi Chi đưa thiếp đi may y phục, nếu không làm sao sánh với chàng?"
Khi Hạng Thiếu Long chưng hửng thì nàng đã chuồn mất, ra đến hành lang còn nói,Ðừng thấy người ta thì cứ ôm ôm ấp ấp, ta sinh ra để cho chàng làm thế hay sao?"
Hạng Thiếu Long nói,Vậy đêm nay nàng có cần ta đến dỗ giấc ngủ hay không?"
Thiện Nhu trả lời,Ðể thiếp suy nghĩ lại cái đã!" cười rồi quay đi.
Xem dáng vẻ hớn hở của nàng, Hạng Thiếu Long trong lòng cũng cảm thấy an ủi lắm, đồng thời cũng thầm lo.
Chị em họ Ðiền mang thau đồng lên, hầu hạ gã thay đồ.
Hạng Thiếu Long tiếp tục dòng suy nghĩ lúc nãy, nhớ lại lời đánh giá của Ðiền Ðan đối với mình.
Gã quả thật đã quá mềm lòng, không hề phù hợp với thời đại máu lạnh vô tình này.
Chình vì mềm lòng cho nên mỹ nhân nào gã cũng chấp nhận được, thậm chí không còn chút hận nào với Triệu Nhã, không tính đến chuyện ả đã từng bán đứng mình nữa.
Tuy nói ở thời đại này, người có quyền thế có nhiều thê thiếp, ở Hàm Dương đã có Ô Ðình Phương, Triệu Thiên và Ðình Phương Thị. ở đây lại có Kỷ Yên Nhiên, Triệu Chi và Thiện Nhu, tuy không bằng nhân vật tài tử phong lưu Ðường Bá Hồ có tám vợ ở thời Minh, đối với gã mà nói đã thỏa mãn đến độ không còn có thể chấp nhận được nữa, trong lòng thầm cảnh giác, không thể yêu đương nhăng nhít nữa, để sau này khỏi mỗi đêm đều mệt mỏi cho đến mất mạng.
Lý Mục đã từng cảnh cáo gã tửu sắc hại thân, còn gã thì nhiều khi đã quên bẵng lời khuyên của người bạn tốt ấy.
Trong lúc lòng dạ rối bời thì giọng Thiện Nhu văng vẳng bên ngoài,Ngươi là ai?"
Có tiếng Ô Quả trả lời,Phu nhân! Ðây là Long Dương quân nước Ngụy, quân thượng muốn xem tam gia tỉnh hay chưa."
Long Dương quân trả lời với giọng eo éo,Thì ra là Ðổng phu nhân vừa mới đến Hàm Ðan."
Hạng Thiếu Long sợ Thiện Nhu để lộ bí mật, vội vàng bước ra.
Hạng Thiếu Long cười lớn, thi lễ với Long Dương quân.
Ðôi mắt phượng của Long Dương quân sáng lên, nói với vẻ áy náy,Nô gia quên bẵng đi phu nhân vừa mới đến đây, đêm qua lại phải nhọc sức Ðổng tiên sinh, thật không biết đến trễ một tí, đã làm tỉnh giấc mộng của tiên sinh, xin tiên sinh thứ lỗi.
Hạng Thiếu Long quay sang Thiện Nhu nói,Ta phải ra thành cùng quân thượng, nhanh nhất cũng phải hoàng hôn mới quay về được."
Thiện Nhu ngoan ngoãn gật đầu.
Long Dương quân nói,Tẩu phu nhân thật xinh đẹp, chả trách nào ở Hàm Ðan mỹ nữ như mây mà chẳng kẻ nào lọt vào mắt của tiên sinh."
Hạng Thiếu Long không biết trả lời y như thế nào cho phải, nên ho khan hai tiếng rồi chạy ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, ánh mặt trời trải đầy, hong khô mặt đất đầy nước mưa đêm qua.
Phía bên ngoài có gần một trăm thân vệ của Long Dương quân đang kìm ngựa đứng chờ, thấy cảnh long trọng thế, Hạng Thiếu Long bất đồ ngẩn người.
Long Dương quân nhích lại gần bên gã, dịu dàng nói,Giờ đây đường sá không yên ổn, có thêm vài tên kiếm thủ thì sẽ an toàn hơn."
Hạng Thiếu Long có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng từ y phục của y.
Trước khi đến nước Triệu, gã không ngờ rằng chuyến đi phong phú đến như thế này, không nhưng phải ứng phó nụ nhân mà còn phải ứng phó gã nam nhân bên cạnh này, điều đau khổ nhất là không thể đắc tội với y.
Tình thế phức tạp ở Hàm Ðan quả thật ngoài suy nghĩ. Làm thế nào mới thành công mà rút lui đây?
Đề xuất Tiên Hiệp: Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên