Chương 206: Giả Vờ Bị Thương Nặng (1)
K
hi chị em họ Ðiền và Thiện Nhu đang bôi thuốc, Hạng Thiếu Long chợt nảy ra một kế, xoay sang Ô Quả nói,Có cách nào cho ta khó coi một chút, ta muốn kẻ khác tưởng ta bị thương nặng đến nỗi không gồi dậy được?"
ô Quả lúng túng gãi đầu, Thiện Nhu vụt nói,Ðể thiếp là cho chàng giống như con cá chết, đảm bảo ai thấy cũng sợ!
Ðiền Trinh, Ðiền Phụng đều không khỏi che miệng cười.
Hạng Thiếu Long nói,Vẫn chưa đủ, tốt nhất phải làm cho vết thương của ta như chảy máu, nếu trong người phát sốt thì càng tuyệt hơn."
Ðiền Phụng cười nói,Chuyện này cứ để cho tỉ muội bọn thiếp, chỉ cần ngầm đặt trong mền túi ấm là được."
Thiện Nhu và Ô Quả nhìn nhau rồi mới liếc gã, không biết gã đang giở trò gì đây.
Hạng Thiếu Long nói với Ô Quả,Chờ trời sáng, ngươi hãy ra thành mời đại ca và tiểu Tuấn mang một nửa số người về đây, ngoài ra ta còn muốn ngươi lập tức tìm cho ta một người đến đây."
ô Quả biết Hạng Thiếu Long đang sắp có hành động lớn, bước ra ngoài, tỷ muội họ Ðiền cũng đi làm túi ấm.
Thiện Nhu ngồi bên mép giường, bôi một lớp phấn lên mặt gã, nhíu mày nói,Chàng không cho thiếp biết chàng muốn làm gì sao?"
Hạng Thiếu Long nghĩ đến chuyện khác, lắc đầu,Không được, nếu có người sờ vào mặt ta thì phấn sẽ bám vào tay, lúc ấy ai cũng biết ta đang giả vờ."
Thiện Nhu không nói lời nào, bước ra ngoài, mang vào một rổ tre đựng đầy đồ vật, lạnh lùng nói,Lẽ ra người ta không thèm để ý đến nữa, hãy mau cho ta biết chuyện gì, nếu không bổn cô nương sẽ không thi triển bản lĩnh giúp cho chàng giả bệnh đấy."
Hạng Thiếu Long cười gượng nói,Hãy làm rồi hẵng nói, nếu thời cơ qua, có kẻ đến thăm thì diệu kế này làm sao thực hiện được."
Thiện Nhu bĩu môi, giận dỗi lấy ra trong giỏ bảy tám bình lớn nhỏ, đổ vào trong một cái chậu.
Hạng Thiếu Long dịu dàng nói,Ta muốn giết một người! Nhưng giờ đây vẫn chưa đến thời cơ tiết lộ."
Thiện Nhu nhìn gã.
Trời lúc này vẫn chưa sáng.
Hiếu Thành vương thân chinh đến thăm gã. Khi y thấy Hạng Thiếu Long trán nóng như lửa đốt, vẻ mặt khó coi như một con cá chết thì giật mình nói,Ðổng khanh gia! Bọn họ đều nói ngươi bị thương không nặng, không được! Quả nhân lập tức kêu bọn ngự y trị thương cho ngươi."
Ðến lượt Hạng Thiếu Long giật mình, vội vàng nói với giọng phều phào,ân đức của đại vương, bỉ nhân cảm kích vô cùng, vì hạ thần nhảy xuống sông nên bị phong hàn xâm nhập, lại thêm mất nhiều máu, chỉ cần vài ngày thì sẽ không sao, huống chi trong tay hạ thần cũng có người tinh thông y đạo, hạ thần đã uống thuốc của y, nếu đột nhiên đổi người chữa trị thì sẽ hỏng bét mất. ôi!"
Tiếng cuối cùng là cố ý giả vờ vì đau mà rên, lại cho Hiếu Thành vương thấy vết thương ở vai đang tuôn máu.
Hiếu Thành vương không ngờ thương thế của gã còn nặng hơn cả Long Dương quân, sau một hồi suy nghĩ thì quắc mắt nói,Có gặp Hạng Thiếu Long không?" rồi vỗ trán nói,Quả nhân thật hồ đồ, quên rằng khanh gia chưa gặp tên phản tặc này."
Hạng Thiếu Long cười thầm trong bụng.
sau một hồi trầm ngâm, Hiếu Thành vương lại nói,Lần này toàn nhờ Ðổng khanh, nếu không phải khanh gia thí mạng bảo vệ cho Long Dương quân, y chắc chắn mất mạnh, lúc ấy làm sao trả lời với tên An Ly đồng bóng kia, lần này hiệp nghị cũng đừng hòng đạt thành."
Hạng Thiếu Long cười khổ trong lòng.
Lần này đến Hàm Ðan là để giết người, nào ngờ cơ duyên đưa đẩy, ngược lại còn cứu được Triệu Mục và Long Dương quân, giờ đây gã cũng không còn tin mình là Hạng Thiếu Long. Rồi cố ý hỏi,Ðại vương chắc đã gặp Long Dương quân, y có bảo Hạng Thiếu Long làm không?"
Hiếu Thành vương lắc đầu nói,Long Dương quân khá hơn Ðổng khanh một chút, đã hết lo lắng, nhưng không chịu nói chuyện. Nếu chẳng phải Hạng Thiếu Long thì ai có thể lợi hại như thế? Chỉ có y mới có thể nhận được tin của du đảng ở Hàm Ðan, giờ đây y đã trở thành tay sai cho người Tần, tự nhiên sẽ đối phó với người của năm nước chúng ta."
Hạng Thiếu Long nghe giọng điệu của y như vậy, biết y vẫn chưa coi nước Yên là đồng minh, từ đó có thể suy đoán, tên hôn quân này chưa bị Lý Viên và Ðiên Ðan gây áp lực.
Hiếu Thành vương thấy đôi mắt lờ đờ của gã, vỗ vào tay gã rồi nói,Ðổng khang hãy nghỉ ngơi cho khoẻ, quả nhân có sai người mang thuốc trị thương đến, đứng dậy rồi nói,Té ra bản lĩnh của Ðổng khanh không chỉ nuôi ngựa, khi khoẻ lại quả nhân sẽ có sắp xếp.
Sau khi Hiếu Thành vương trở ra, Hạng Thiếu Long quả thực không thể chịu đựng được nữa, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, trong lúc mơ hồ, cảm thấy trong nhà rất đông, có rất nhiều người đến thăm gã. Còn Ô Quả thì dùng ba tấc lưỡi thổi phồng thương thế của gã lên. Thực ra không cần y nói, chỉ nghe mùi thuốc nồng nặc trong phòng và vết thương đang tuôn máu thì cũng đủ biết. Ðến trưa thì Phố Bố đến.
Hạng Thiếu Long lúc này đã khỏa, cùng gã thương lượng một lúc, ngoài cửa có tiếng báo Triệu Nhã đến thăm, Phố Bố vội vàng chuồn ra cửa sau.
Triệu Nhã đến bên giường, đưa tay sờ lên trán Hạng Thiếu Long, giật mình rụt tay lại nói,Ngài đã bệnh rồi."
Hạng Thiếu Long hé mắt ra nói,Không sao cả! Nằm vài ngày sẽ khỏe thôi!"
Triệu Nhã nhìn thấy vẻ mặt của gã, thở phào nói,May mà hai mắt của ngài vẫn có thần, nếu không thì hỏng mất."
Hạng Thiếu Long giật mình, biết Triệu Nhã đã nhìn thấy được sơ hở duy nhất của mình, may mà ả vẫn chưa nghi ngờ, lấy làm lạ vì sao ả không lo lắng vì sự xuất hiện của Hạng Thiếu Long, hỏi dò,Xem ra Hạng Thiếu Long đã đến Hàm Ðan, nếu không cớ gì lão tử không chống lại nổi y?"
Triệu Nhã cúi đầu chép miệng nói,Kẻ chủ mưu đánh lén Long Dương quân có thể là Ðiền Ðan, Lý Viên, thậm chí có thể là Triệu Mục hoặc Tín Lăng quân, nhưng quyết không thể là Hạng Thiếu Long. Ta rất hiểu con người chàng, dù cho đối với kẻ thù cũng không lạm sát. Chàng và Long Dương quân không hề có thâm thù khó giải, đâu có làm chuyện ngu ngốc để đánh rắn động cỏ như vậy."
Hạng Thiếu Long thầm kinh ngạc những suy nghĩ sâu xa của Triệu Nhã, cũng không khỏi cảm khái, biết ả là một người tốt, tại sao phải giúp Hiếu Thành vương, Triệu Mục hại gã?
Hạng Thiếu Long vốn chỉ nghi ngờ một mình Tín Lăng quân, nghe Triệu Nhã nói thế, lòng cũng bắt đầu dao động.
Gã tự nhiên biết rõ chuyện này không liên quan đến Triệu Mục nhưng động cơ giết người của Ðiền Ðan và Lý Viên đều là bởi cuộc đấu tranh quyền lực của nước Ngụy chủ yếu là của Ngụy vương và Long Dương quân và các thế lực do Tín Lăng quân đứng đầu. Long Dương quân là sinh mạng của An Ly, nếu y xảy ra chuyện, An Ly tất sẽ nghi ngờ cho Tín Lăng quân, đồng thời xử y tội chết.
Một khi nước Ngụy có nội loạn, kẻ có lợi nhất chính là hai nước Tề, Sở vốn lâu nay vẫn mong tam Tấn không thể hợp nhất.
Giờ đây ai cũng biết rằng nội bộ nước Tần không yên ổn, không có thời gian để lo chuyện bên ngoài, muốn mở mang thế lực chính là lúc này.
Hạng Thiếu Long nhớ lại truyện Lỗ Công bí lục, tấn công theo hướng khác,Phải chăng Hạng Thiếu Long có cấu kết Tín Lăng quân nên đến đây đối phó với Long Dương quân."
Triệu Nhã quả quyết nói,Tín Lăng quân hận không lột da, uống máu Hạng Thiếu Long. Hạng Thiếu Long cũng tuyệt không nghe lời y, điều đó không thể xảy ra đâu."
Hạng Thiếu Long giả vờ ngạc nhiên nói,Bọn họ đã xảy ra chuyện gì không vui sao?"
Triệu Nhã lộ ra vẻ xảo quyệt nói,Ðây là bí mật, tiên sinh vẫn chưa hoàn thành lời hứa với Triệu Nhã, nếu không người ta sẽ tự nói ra cho tiên sinh biết mà thôi."
Hạng Thiếu Long cũng cảm thấy tức giận, nhưng cũng cảm động vì nỗi khổ tâm của ả với mình, thở dài rồi nhắm mắt lại nói,Bổn nhân hơi mệt, cảm ơn phu nhân đã tặng thuốc."
Triệu Nhã vốn không nỡ rời xa, nghe vậy chỉ đành đứng dậy rồi bỗng nhiên cúi người xuống, hôn lên môi gã, rồi đứng dậy nói,Chàng hãy nghỉ ngơi, thiếp lại sẽ đến thăm chàng."
Đề xuất Tiên Hiệp: Tương Dạ