Chương 207: Giả Vờ Bị Thương Nặng (2)
Hạng Thiếu Long nhớ lại tình xưa, dịu dàng nói,Xin phu nhân hãy thứ lỗi bỉ nhân không thể đưa tiễn phu nhân."
Triệu Nhã mỉm cười, bịn rịn bước ra ngoài.
Triệu Nhã vừa đi, Kỷ Yên Nhiên đã đến, thấy bộ dạng thê thảm của Hạng Thiếu Long thì nước mắt lưng tròng, đến khi biết được sự thật thì vui mừng vô cùng.
Hạng Thiếu Long ngồi dậy ôm mỹ nhân vào trong lòng, nói,Nàng đã gặp Long Dương quân chưa?"
Kỷ Yên Nhiên nói,Chàng thật lợi hại! Không thể giấu được chàng chuyện gì. Kẻ làm thê tử như thiếp, thế mà là người cuối cùng biết phu quân của mình bị thương. Khi lòng như lửa đốt vẫn phải ép mình đi thăm hỏi con người thích giả nữ nhân ấy để tránh bị nghi ngờ. Không những thế, khi đến thăm phu quân, lại lấy thân phận của người khác để bái kiến phu nhân của phu quân mình, lại còn bị ả lườm nguýt tra hỏi. Phu quân ơi! Chàng hãy đem lại công bằng cho thiếp được không?
Hạng Thiếu Long đau đầu lắm, lảng sang chuyện khác,Trước khi bị đột kích, Long Dương quân đã khuyên ta đừng mơ tưởng đến nàng nữa, bởi vì người Kỷ tài nữ yêu thương không phải Ðổng Khuông, cũng chẳng phải Lý Viên mà là Hạng Thiếu Long, tên tội phạm mà sáu nước đang phát lệnh truy nã."
Kỷ Yên Nhiên giận dữ nói,Tội phạm mà sáu nước đang phát lệnh truy nã, chàng dùng từ thật mới mẻ thú vị. ô, chả trách nào Long Dương quân trước nay vẫn theo dõi người ta. Thiếu Long, chàng muốn Yên Nhiên chết hay sao?" Kỷ Yên Nhiên nằm phục trên người gã, nói,Chàng đã đoán được kẻ nào đã đột kích Long Dương quân chưa?"
Hạng Thiếu Long vỗ vào lưng nàng nói,Bỉ nhân muốn nghe cao kiến của tài nữ."
Kỷ Yên Nhiên ghé sát tai gã nói,Kẻ đáng nghi nhất đương nhiên là Tín Lăng quân, thiếp không tin lần này gã không phái người đến Hàm Ðan để đoạt Lỗ Công bí lục. Không những chỉ có y, thiếp thấy ai cũng đang chú ý đến quyển bí lục ấy."
Hạng Thiếu Long lo lắng nói,Nếu bí lục trong tay Quách Tùng, vậy hôn sự của Lý Viên và Quách Tú Nhi chắc chắn sẽ thành."
Kỷ Yên Nhiên ngồi dậy, kiêu hãnh nói,Nếu thiếp đoạn tuyệt với Lý Viên, hôn sự của bọn họ mới thành được."
Hạng Thiếu Long vỡ lẽ ra.
Một tuyệt sắc mỹ nữ con nhà thế gia như Quách Tú Nhi, chẳng gã đàn ông nào bỏ qua, vấn đề là ở chỗ danh phận.
Nhưng điều khó của Lý Viên là phải dể cái ghế chính thất cho Kỷ Yên Nhiên, đó chính là nguyên nhân chủ yếu mà hôn sự của Quách Tú Nhi vẫn chưa tiến hành được.
Kỷ Yên Nhiên nhớ lại chuyên lúc trước hoài nghi nói,Thiếp thấy Hạng lang còn lợi hại hơn cả Lỗ Công. Lỗ Công không thể thiết kế ra loại công cụ trèo tường như chàng được."
Hạng Thiếu Long trong long cảm thấy hổ thẹn, sau một hồi âu yếm thì bọn Ô Trác đã về đến.
Sau khi giai nhân ấy quay về thì bọn Ô Trác, Kinh Tuấn, Ô Quả và Thiện Nhu đều tập trung trong phòng cùng gã thương nghị.
Triệu Chi cũng đến, theo mọi người vào thăm gã.
Ai nấy vào chỗ ngồi, Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Nếu giả sử đêm nay Nhạc Thừa bị một nhóm người bịt mặt chặt lấy thủ cấp, mọi người hãy nói xem bọn chúng sẽ nghi ngờ ai."
Ai nấy đều giật mình, trố mắt nhìn gã. Cách hành sự của gã quả thật quá bất ngờ. Chị em Thiện Nhu đồng thời kêu“a" lên một tiếng. Triệu Chi đưa tay ra nắm chặt tay Thiện Nhu, cảm động đến nỗi đỏ mắt.
Kinh Tuấn ngạc nhiên nói,Hai vị tẩu tẩu có thù sâu hận gì với Nhạc Thừa?"
Hạng Thiếu Long trong lòng than thầm, Nhạc Thừa trước giờ vẫn là nanh vuốt đắc lực của Triệu Mục, những chuyện thương thiên hại lý của Triệu Mục lẽ nào còn thiếu phần y?
Triệu Chi nghe tên tiểu tử này thản nhiên gọi mình là tẩu tẩu, vui mừng nhìn gã rồi đỏ mặt cúi đầu. Thiện Nhu không hổ là một vị tẩu tẩu, quắc mắt lên nói,Ðêm ấy kẻ đến tróc nã nhà chúng tôi chính là Nhạc Thừa, y còn...“ rồi cúi đấu buồn bã nói,Ta không muốn nhắc nữa, rồi ngẩng đầu lên ngiến răng nói,Ta phải tự tay chém đầu y mới hả giận."
Ô Trác thận trọng nói,Tam đệ có nắm chắc phần thắng không? Con người Nhạc Thừa xảo quyệt sợ chết, ra vào đều có bọn hảo thủ bảo vệ, lúc này trong thành đều canh giữ cẩn mật, e rằng khó mà đắc thủ."
Hạng Thiếu Long nói với vẻ chắc chắn,Chuyến này dĩ nhiên phải có sách lược, chỉ cần nắm được hành tung của Nhạc Thừa, chúng ta có thể đặt kế hoạch hành động."
Ô Trác vẫn còn do dự hỏi,Chuyện này e rằng đánh cỏ động rắn, ngộ nhỡ bọn chúng biết ta đã đến Hàm Ðan thì sao?"
Thiện Nhu buột miệng nói,Ðồ nhát gan!"
Ô Trác lập tức biến sắc. Người này rất coi trong sự vinh nhục, làm sao có thể chấp nhận câu nói ấy, mà lại buông ra từ miệng của một nữ nhân.
Triệu Chi thất kinh, vội vàng nắm lấy tay Thiện Nhu.
Hạng Thiếu Long bực mình gắt,Chẳng lẽ nàng không biết ta kính trọng Ô đại ca nhất hay sao là lại dĩ hạ phạm thượng Mau xin lỗi cho ta!“
Thiện Nhu cũng biết mình quá đáng, cười khúc khích rồi nói,Thiếp không phải nói Ô đại ca, mà thấy tiểu Tuấn run rẩy nên mới buột miệng nói ra khiến Ô đại ca hiểu lầm."
Kinh Tuấn trố mắt, ra vẻ đã bị oan uổng, thấy Triệu Chi nháy mắt với mình thì chỉ đành im lặng.
Ô Trác không so đo với nàng, cũng biết đối với Thiện Nhu mà nói, đó cũng chính là lời xin lỗi, lắc đầu gượng cười nói,Ta không phải nhát gan mà là phải cân nhắc nặng nhẹ, không muốn vì chuyện nhỏ mà hỏng chuyện lớn!"
Kinh Tuấn yêu ai yêu cả đường đi nên vội vàng giảng hòa,Chính đệ mới là kẻ nhát gan! Ô đại ca thần dũng vô song, sợ gì kẻ nào."
Bọn họ đều bật cười trước lời khen của y, không khí nhất thời trở nên vui vẻ.
Hạng Thiếu Long phân tích,Nhạc Thừa là kẻ rất nguy hiểm, có thể làm tổn hại đến toàn quân chúng ta, vấn đề lớn nhất là không biết rõ y có trung thành với Triệu Mục không, hay là đã bị Hiếu Thành vương lôi kéo, khả năng lớn lơn là y chỉ trung thành với mình, thấy gió chiều nào thì xoay chiều ấy."
Chờ mọi người hiểu lời mình xong thì tiếp tục nói,Nếu ngày mai Triệu Mục tạo phản. thì hôm nay y sẽ tiết lộ cho Nhạc Thừa biết mối quan hệ giữa chúng ta, đẻ tăng lòng tin cho Nhạc Thừa, để tránh phối hợp không chính xác, lúc ấy rất nguy hiểm, mọi người đã hiểu ý ta chưa?"
Chị em Thiện Nhu, Ô Quả và Kinh Tuấn đều nhíu mày, rõ ràng chưa giễu được mối nguy hiểm mà Hạng Thiếu Long nhắc đến, chỉ có Ô Trác chép miệng rồi nói,Ðúng vậy! Ta đã hiểu vì sao ngày mai phải hạ Nhạc Thừa trước, bởi vì giả sử y là gian kế Hiếu Thành vương sắp đặt bên cạch Triệu Mục, tất sẽ bẩm cáo chuyện của chúng ta cho Hiếu Thành vương, lúc ấy chúng ta chết không kịp ngáp."
Bọn Thiện Nhu mới vỡ lẽ ra.
Hạng Thiếu Long mỉm cười nói,Giết chết Nhạc Thừa, còn có một điểm lợi nữa."
Lần này cả Ô Trác cũng không hiểu.
Hạng Thiếu Long bình thản nói,Chúng ta sẽ làm cho hành động ám sát lần này lẫn lộn cả lên, xem ra có vẻ là Hạng Thiếu Long làm, nhưng nghĩ kỹ thì không giống, dựa vào tính hai mặt của Nhạc Thừa, Triệu Mục và Hiếu Thành vương tất sẽ nghi ngờ lẫn nhau, đều cho rằng đối phương mượn tay Hạng Thiếu Long này, mọi người hãy nói xem tất sẽ có hậu quả như thế nào."
Mọi người nghe mà ai nấy đều khâm phục, không ai có thể nghĩ ra một cách chu toàn như gã.
Kinh Tuấn chép miệng nói,Hai kẻ ấy tất sẽ nghi ngờ lẫn nhau rồi trở mặt thật sự với nhau."
Ô Trác gật đầu nói,Tốt nhất tên hôn quân ấy gọi Liêm Pha hoặc Lý Mục về, tên Triệu Mục ấy chắc chắn sẽ buộc phải khởi binh, chúng ta sẽ có cơ hội thừa nước đục thả câu dể bắt con cá lớn Triệu Mục này."
Thiện Nhu nhíu mày nói,Nhưng vấn đề lớn nhất là làm thế nào để lấy đầu Nhạc Thừa?"
Hạng Thiếu Long ung dung mỉm cười, định trả lời thì có thủ hạ vào báo Ðiền Ðan đã đến.
Hạng Thiếu Long giật mình. Giờ đây ở trong thành Hàm Ðan, người gã e ngại nhất chính là Ðiền Ðan.
Đề xuất Khoa Kỹ: Thôn Phệ Tinh Không