Chương 210: Nửa Đêm Ám Sát (3)
Nhóm ky sĩ ở giữa rất đông, khoảng trên năm mươi người, những người đi phía ngoài đều cầm thuẫn cao, nhìn ai cũng đoán biết ở trong nhóm này chắc có một nhân vật quan trọng.
Bốn tổ khác mỗi tổ khoảng hai mươi người, tay cầm trường mâu, vừa có thể đâm, vừa có thể phóng. Gió thu thổi lồng lộng Tiếng vó ngựa phá vỡ sự yên tĩnh của đêm khuya.
Giữa mỗi tổ cách khoảng ba mươi bước, dù có gặp phục kích, rất khó mà bao vây toàn bộ bọn họ, trừ phi kẻ địch nhiều hơn họ gấp mười lần.
Ði được khoảng nửa dặm, đoàn nhân mã rời khỏi con đường ấy, rẽ sang phải vào trong thành.
Mây đen kéo tơi ùn ùn trên trời, mặt trăng bị che khuất.
Ðội viên của tinh binh đoàn vẫn theo dõi bọn chúng, vội vàng trèo lên chỗ cao, nhân lúc kẻ địch không nhìn thấy được, phát ra ám hiệu cho những người gần nhất, chỉ ra vị trí của nhóm Nhạc Thừa.
Bọn Hạng Thiếu Long đang chờ đợi Nhạc Thừa ở ngoài biệt phủ, mau chóng đã phán đoán ra được lộ tuyến của Nhạc Thừa, lập tức bố trí sẵn.
Bọn Hạng Thiếu Long đang nằm phục trên mái nhà, bịt mặt bằng vải đen, chỉ lộ ra đôi mắt, giống như một nhóm hồn ma trong đêm tối. Khi nhìn thấy ánh sáng le lói của chiếc đèn lồng xuất hiện ở xa xa, họ mới bắt đầu yên tâm.
Giả sử Nhạc Thừa không đi về hướng đó, hành động đêm nay chỉ đành bỏ dở.
Vó ngựa vang lên lọc cọc từng tiếng, con mồi từ xa đến gần.
Ô Trác đang phục bên trái nói,Nhạc Thừa tuy hoang dâm tàn ác, nhưng không hổ là danh tướng của nước Triệu, chỉ nhìn thấy cách bố trận cũng biết y quả thực có tài."
Thiện Nhu nằm bên phải hạ giọng nói,Nhạc Thừa là của ta, ta phải tự tay cắt lấy cái đầu chó của y."
Hạng Thiếu Long nhích sát sang nàng, ghé vào tai nói,Ðây là một cuộc đi săn, ai có bản lãnh, người ấy sẽ được thu hoạch lớn."
Thiện Nhu quắc mắt, quay qua nhìn gã nhưng không có ý nhích ra.
Lúc này những tên lính cầm đèn lồng đã đến nơi họ ẩn nấp.
Từng nhóm địch đi qua mặt, không khí càng lúc càng khẩn trương Hạng Thiếu Long biết đã đến lúc, hích nhẹ Ô Trác một cái, lúc này nhóm ky sỉ có Nhạc Thừa trong đó vừa đến nơi.
Ô Trác huýt sáo, phá vỡ tiếng vó ngựa đầy tiết tấu.
Kẻ địch ngạc nhiên, nhìn ra hai bên.
Có tiếng vút vút vang lên, đội viên của tinh binh đoàn từ mái nhà hai bên nhất tề phóng tên, từng mũi tên cắm vào bụng những thớt chiến mã.
Tiếng ngựa hí, tiếng người quát vang lên.
Ðèn lồng rơi xuống đất, bầy chiến mã thất kinh nhảy dựng, tình thế hỗn loạn.
Nhưng lúc ấy đội hình vẫn chỉnh tề, đủ thấy quân Triệu quả thật là những tinh binh được huấn luyện kỹ càng.
Ô Trác biết đã đến lúc, lại phát ra ám hiệu công kích.
Hạng Thiếu Long chưa kịp ngồi dậy thì Thiện Nhu đã phóng ra khỏi mái nhà như con báo cái, đu người lên sợi dây, rồi móc móc câu vào trong lưng mình, bay xuống đất.
Lúc ấy hai bên ném ra hàng chục trái hoả cầu, vị trí của kẻ địch thấp thoáng hiện ra, lúc ấy kẻ địch vẫn tưởng bị tấn công từ hai bên, nhưng không ngờ bị đánh phủ đầu từ trên xuống.
Từng ngọn phi đao phóng ra, nhắm chính xác vào kẻ địch khiến chúng không thể nào tránh né được, khi kẻ địch nhận ra thì chí ít cũng có một nửa số tên rớt xuống ngựa, đội hình vốn hoàn chỉnh nhất thời trở nên hỗn loạn.
Những thớt ngựa mất chủ chạy tán loạn.
Nhóm người Nhạc Thừa vì trúng tên nên bị tổn thương nặng nhất, hơn năm mươi người chỉ còn lại gần hai mươi, vội vàng lăn xuống ngựa.
Những tên trúng đao phần nhiều là bị trúng vào mặt hoặc ngực, trong chốc lát con phố vốn yên tĩnh trở thành một bãi chiến trường.
Hạng Thiếu Long từ trên cao nhờ đu dây phóng xuống.
Hạng Thiếu Long chân chưa chạm đất thì vung mạnh hai tay, hai tên ngồi trên lưng ngựa chưa kịp nhảy xuống, bị trúng đòn rơi xuống đất.
Khi gã chân chạm đã đất, thanh Huyết Lãng rút ra khỏi bao, ba tên địch đang phóng tới thì nhất thời có hai tên gục ngã.
Tên kia bị Thiện Nhu từ phía sau chém cho một đao, đổ ập về phía Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long nhanh nhạy né qua chỉ thấy màu đỏ nhuốm đầy mặt đất, mười thân vệ đang bảo vệ cho Nhạc Thừa vẫn còn bình tĩnh, lui về phái ngõ ngỏ gần đó.
Tiếng quát xung phong vang trời, đội viên của tinh binh đoàn từ hai bên đường phóng ra, tay cầm búa đuổi theo kẻ địch, khiến cho nhóm của Nhạc Thừa trở nên đơn độc.
Hạng Thiếu Long ra hiệu cho Ô Trác, dẫn bốn thủ hạ đuổi theo.
Thiện Nhu lúc này như một con cọp cái, chém hai tên dạt ra rồi ném phi đao, đuổi theo hai người. Hạng, Ô hai người từ phía sau vung tay một cái, mũi phi đao cắm vào cổ họng của một tên thân vệ, không hổ là một thích khách thuộc hàng nhất lưu.
Nhạc Thừa quát lớn,Lên!"
Lúc này có năm tên xông lên chặn bọn lại bọn ô, Hạng còn Nhạc Thừa thì tiếp tục lui về phía sau.
Hạng Thiếu Long quát lớn,Tên gian tặc Nhạc Thừa, Hạng Thiếu Long ta sẽ lấy mạng chó của ngươi."
Nhạc Thừa lúc này đã lẩn vào ngõ nhỏ, đã yên lòng, cười gằn nói,Có bản lĩnh hãy đến đây!“
Thiện Nhu từ bên người Hạng Thiếu Long lướt qua, thanh kiếm trong vung lên, chặn ngay tên địch đang lao tới. Bọn ô, Hạng sợ nàng đỡ không được, vội vàng ra tay trước, nhất thời đao quang kiếm ảnh trùng trùng.
Nhóm người ấy là những tay kiếm giỏi nhất bên cạnh Nhạc Thừa, đang cố chặn lại bọn họ.
Nhạc Thừa toan chạy ra đầu bên kia, thì những kẻ bảo vệ cho y đều trúng tên ngã xuống đất. Kinh Tuấn cùng một nhóm tinh binh đoàn phóng từ trên xuống, khiến Nhạc Thừa phải trở vào lui lại trong ngõ.
Bọn ở phía trước không chống đỡ nổi, đều đổ máu ngã xuống đất, Nhạc Thừa quát lớn,Theo ta!"
Sáu tên còn lại theo y xông về phía bọn Hạng Thiếu Long.
Nhạc Thừa thét lên, chém soạt thanh kiếm ra, quả thật nhanh như điện chớp, trong chớp mắt đã giao đấu với Hạng Thiếu Long ba kiếm. Lực tay của y không bằng Hạng Thiếu Long, nên khi chém đến kiếm cuối cùng thì đỡ không nổi, lùi về sau đến ba bước.
Lúc này Kinh Tuấn đã trừ hết được bọn đang chặn đường, phóng người lên cao rồi tung hai cú song phi vào hậu tâm của Nhạc Thừa.
Nhạc Thừa loạng choạng ngã về phía trước, chiếc mão trên đầu rơi xuống.
Một làn kiếm quang ánh lên, Thiện Nhu bất đồ không biết ở đâu xông ra, ngáng phía trước mặt Hạng Thiếu Long, quát lớn một tiếng, Nhạc Thừa lập tức đầu rơi xuống đất, đầu một nơi mình một ngã, chết ngay tại trận.
Ô Trác nhặt lấy thủ cấp, phát ra hiệu lệnh thoái lui.
Những sợi dây căng ngang đương phố trên không đều được thu về, không để lại bất cứ dấu vết nào. Toàn bộ hành động đều không quá một tuần trà, đã thể hiện triệt để bản lĩnh bộ đội đặc chủng. Trong ánh lửa chập chờn, trên mặt đất đầy những thi thể và những tên Triệu bịnh đang rên rỉ trong vũng máu.
Đề xuất Voz: Đặt tên là "Cơn mưa ngang qua"