Chương 209: Nửa Đêm Ám Sát (2)
rồi quay sang Hạng Thiếu Long cười nói,Long Dương quân đem đến tặng hai bầu rượu, một bầu là rượu thuốc, một bầu là rượu bổ, hà hà! Ta thấy tam đệ lần này gặp phiền toái rồi đó."
Hạng Thiếu Long cảm thấy nhức đầu lắm, lòng cảm kích sự quan tâm của Long Dương quân, cười khổ không nói.
Thiện Nhu lạnh lùng hừ một tiếng nói,Cứ để cho y bị kẻ khác giết đi là xong, lại còn thí mạng cứu y, để bây giờ gặp phải phiền toái."
Triệu Chi hoảng hốt kêu lên,Ðại tỷ!"
Thiện Nhu trừng mắt nhìn nàng nói,Ngươi chỉ biết nói theo."
Hạng Thiếu Long chỉ còn cách quay sang nhìn ô, Kinh hai người cười khổ.
Thiện Nhu ăn xong vươn vai nói,Hành động đêm nay tuyệt không thể thiếu ta, giờ đây bổn phu nhân phải đi ngủ trước, chàng hãy chuẩn bị cho thiếp máy thứ đồ chơi leo tường vượt rào ấy, thiếp muốn thứ tốt nhất."
Mọi người trố mắt ra, nàng đã bỏ vào phòng. Chị em họ Ðiền vội vàng theo hầu hạ cho nàng.
Triệu Chi lúng túng nói với mọi người,Các vị người lớn đại lượng, xin đừng trách Nhu tỷ, tỷ ấy...“
Hạng Thiếu Long mỉm cười,Chi Chi hãy xên tâm, không ai trách nàng đâu."
Ô Trác gật đầu nói,Không hổ là một cao thủ quen ám sát, biết trước khi hành động thì phải cố gắng nghỉ ngơi, chúng ta nên học theo nàng."
Lúc này Ô Quả đã đưa Lưu Sào, người cùng bọn của Phố Bố đến, mọi người đều vui mừng mời y ngồi.
Lưu Sào nói,Tiểu nhân vừa nhận được tin báo của Phổ Bố, lập tức liên lạc với các vị huynh đệ đang làm việc trong phủ Nhạc Thừa, giờ đây đã có tin vui."
Mọi người cả mừng lắng nghe.
Lưu Sào nói,Nhạc Thừa là kẻ vô cùng cẩn thận, lại thêm đã làm nhiều chuyện xấu nên sợ kẻ khác liều chết đến báo thù, nên hành tung rất bí mật, ra vào đều có cao thủ hộ tống, giờ đây vẫn chưa có người của ta tiếp cận được với y."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Chẳng phải huynh bảo đã có tin vui hay sao?"
Lưu Sào nói,Bình thường là như vậy, nhưng hai ngày nay tình hình thành Hàm Ðan rất căng thẳng, Nhạc Thừa đã chọn một nhóm gia tướng trong phủ bổ sung vào đội thân vệ của y, cho nên chúng ta đã có hai huynh đệ trà trộn vào được, nếu không làm sao có mắt mũi đến gặp Hạng gia nữa."
Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Y hình như sợ ta đối phó!"
Lưu Sào nói,Hạng gia và Nhạc Thừa có thù sâu hận lớn, y đương nhiên phải sợ rồi!"
Ðến lượt Hạng Thiếu Long lấy làm lạ nói,Ta và y có thù sâu thế nào?"
Lưu Sào chưng hửng nói,Cái gì? Hạng gia không biết Thư Nhi bị Nhạc Thừa và Triệu Mục luân phiên cưỡng bức đến chết hay sao? Sau chuyện ấy y kể ra, lấy làm khoái trá vì đã đụng tới nữ nhân của Hạng gia."
Hạng Thiếu Long giật mình nói,Cái gì?"
Ô Trác sợ gã kích động nên an ủi hai câu rồi hỏi Lưu Sào,Ðêm nay Nhạc Thừa sẽ ở đâu?"
Lưu Sào nói,Mấy ngày nay vì chuyện phòng vệ trong thành, phần lớn thời gian là ở lại trạm chỉ huy ở bên cạnh cửa đông, rất ít về nhà, thực ra y cũng không muốn về phủ tướng quân."
Hạng Thiếu Long cố nén bi phẫn trong lòng, nhưng nhớ lại cái chết thê thảm của Thư Nhi thì máu nóng bốc lên, trầm giọng hỏi,Y sợ chuyện gì?"
Lưu Sào nói,Nhạc phu nhân là muội tử của Hiếu Thành vương, tỷ tỷ của Triệu Nhã, rất lợi hại, Nhạc Thừa sợ mụ nên đều giấu mọi chuyện bên ngoài."
"Nếu đêm nay vẫn ở trạm chỉ huy, chúng ta có cơ hội không?" Triệu Chi lo lắng nói.
Lưu Sào nói,Y còn có ba căn phủ đệ khác, để chứa nữ nhân, kẻ này rất tàn nhẫn, hiếu dâm, thích dâm Ô với mỹ nữ, những nữ tử bị y làm đến tàn phế hoặc chết nhiều vô số kể. Gần đây ở thành Hàm Ðan có một vị đại thần đắc tội với Hiếu Thành vương, Nhạc Thừa phụ trách chuyện dỡ nhà người này, y đã giữ lại cho mình hai mỹ nữ, chuẩn bị dùng đến, hai người này y vẫn chưa có thời gian làm chuyện thương thiên hại lý, cho nên chúng tôi đoán hai đêm nay y nhất định sẽ đến gặp hai mỹ nhân ấy."
Hạng Thiếu Long lúc này mói vỡ lẽ, biết được vì sao Chu Cơ oán hận Nhạc Thừa, nhưng giờ đây nếu không có lời nhờ vả của Chu Cơ, gã cũng không thể bỏ qua cho Nhạc Thừa.
Ô Trác lại hỏi thêm về chuyện Nhạc Thừa, bao gồm vị trí của tòa đệ phủ cất giấu hai mỹ nữ, tình hình thân vệ của Nhạc Thừa và những chi tiết có liên quan tới y, Lưu Sào trả lời cặn kẽ từng câu một.
Ô Trác hỏi xong thì quay sang Hạng Thiếu Long khen Lưu Sào,Lưa huynh đệ thật giỏi, rõ ràng trước nay vẫn luôn để ý theo dõi."
Lưu Sào nói câu khiêm nhường,Từ sau chuyến đi Ðại Lương, bọn huynh đệ chúng tôi đều mong được bán mạng cho Hạng gia, trong mắt chúng tôi, những nhân vật anh hùng trong thiên hạ không ai sánh được với Hạng gia."
Hạng Thiếu Long quay lại vẻ bình tĩnh, gật đầu nói,Sau chuyện này, các vị huynh đệ hãy theo ta về Hàm Dương!
Sau này có phúc cùng hưởng, đừng nói những lời khách khí ấy nữa."
Lưu Sào cả mừng đáp tạ.
Hạng Thiếu Long tự mình tiễn y ra cửa, dặn dò những người trà trộn được vào đám thân vệ của Nhạc Thừa, đêm nay phải tìm cớ để không đi theo Nhạc Thừa, rồi mới quay vào nhà trong.
Bọn Ô Trác đều chuẩn bị cho hành động tối nay, chỉ có Triệu Chi và tỷ muội họ Ðiền là vẫn ở lại.
Hạng Thiếu Long định thần, nhớ lại nàng Thư Nhi mệnh bạc, lòng đau như cắt, sau khi về đến Hàm Ðan, gã vẫn tiếp xúc với bộ mặt khách sáo của Nhạc Thừa, tuy biết là vờ vịt nhưng không có thù oán trực tiếp gì, giờ đây đương nhiên tất cả đã thay đổi, gã hận không băm nát tên gian tặc này thành muôn mảnh. Hạng người này chết đi đối với loài người chỉ có lợi mà không có hại.
Hạng Thiếu Long không ưa thời đại này là ở thái độ xem phụ nữ là đồ chơi, nô lệ, những người có quyền thế như Triệu Nhã nói cho cùng cũng phải dựa vào nam nhân để sinh tồn.
Quyền lợi của con người phải được pháp luật bảo vệ một cách tương đối khách quan, công bằng, nghĩ tới đây, không khỏi nhớ đến Lý Tư và Hàn Phi, hai người theo Pháp gia, không biết mình có thể ảnh hưởng đến họ, thúc đẩy cho Pháp gia thay thế Nho gia hay không?
Nhưng nghĩ kỹ lại, chỉ cần một ngày vẫn là quân quyền ở thế tối cao, chế độ pháp trị thật sự không thể nào tồn tại được.
Triệu Chi lúc này bước đến kéo tay gã,Ðổng gia! Vẻ mặt của chàng thật khó coi, thật làm người ta lo quá."
Hạng Thiếu Long chợt lo trong lòng, trạng thái của mình bây giờ thật không tiện cho nhiệm vụ hành thích, nhưng không cách nào xua đuổi được nỗi nhớ nhung Thư Nhi.
Gã ôm lấy eo Triệu Chi rồi dịu dàng nói,Chi Chi đêm nay phải ở đây đợi ta quay về."
Triệu Chi nói,Không! Người ta phải ở bên chàng, đừng coi thường kiếm thuật của người ta mà!"
Hạng Thiếu Long ghì sát nàng vào lòng, nghiêm mặt nói,Thân thủ và kiếm thuật của nàng rất cao minh, nhưng nàng chưa bao giờ giết ngươi, hãy nghe lời ta."
Triệu Chi nghĩ đến chuyện giết người thì hoảng sợ, cúi đầu không nói.
Ðã đến canh hai.
Ngoài bốn ngọn đèn ở trước và sau, khoảng giữa của đoàn người vẫn tối tăm, không ai nhìn thấy rõ được.
Hai hàng, mỗi hàng khoảng bốn năm mươi ky sĩ, nối thành hàng dài, tiếp bước nhau, bảo vệ cho năm nhóm ky sĩ ở giữa, ai nấy đều cầm thuẫn, hướng ra ngoài, dù cho có người phóng tên từ trên mái nhà hoặc hai bên đường thì không thể nào chạm tới được họ, huống hồ chi họ lại đi ở giữa.
Đề xuất Voz: Chuyện nhà ngoại tôi