Chương 212: Ngôi Vị Thành Thủ (2)

Kinh Tuấn lại nói,Ðại tỷ muốn tìm tam ca nói chuyện, nhưng tam ca... hì!“

Triệu Chi trợn mắt nói,Tiểu Tuấn cớ gì ấp úng, rốt cuộc tam ca của đệ thế nào rồi?"

Hạng Thiếu Long nào sợ Triệu Chi, gã đưa tay vỗ lên đùi nàng, thiếu nữ ấy lập tức cúi đầu im lặng. Ðiền Phụng lúc nàng bưng lên một bầu rượu, nói,Ðổng gia có cần nếm thứ rượu bổ của Long Dương quân hay không?"

Kinh Tuấn vỗ tay nói,Tam ca thích nhất là thứ này, nàng cứ qua đây uống với bọn ta hai chén!"

Hai thiếu nữ nhất thời cúi đầu.

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Nếu không phải là rượu bổ, phàm nam nhân đều cần đến thứ này, nào! Gọi Trinh Trinh lên, mọi người hãy vui vẻ một phen."

Thời gian cứ thế trôi qua trong không khí vui vẻ.

Ðến hoàng hôn, Thiện Nhu mới rời khỏi phòng ngủ, kéo Triệu Chi ra hậu viên bái tế vong hồn người thân.

Còn Kinh Tuấn dẫn hơn mười thủ hạ lấy cớ ra ngoài thám thính nhưng thực ra là đi dạo phố.

Hạng Thiếu Long cũng không cản y, bởi vì như thế mới hợp lý, họ không có lý do làm ngơ tình hình ở Hàm Ðan.

Trong lòng nhớ Kỷ Yên Nhiên nhưng không tiện ra ngoài, nên đành cố nén lòng, gọi Ðiền Trinh, Ðiền Phụng vào nói chuyện, khiến cho hai nàng đều lòng hoa nở rộ.

Những nam nhân khác chỉ là ưa thích thân xác của bọn họ, dâu có ai chịu nghe tâm sự của họ.

Triệu Chi giờ đây đã trở thành tình phụ bán công khai của gã, cứ ở mãi không đi, gã cũng không nỡ lòng bảo nàng quay về.

ăn cơm tối xong, khi Hạng Thiếu Long tưởng có thể yên ổn nào ngờ có một vị khách không mời mà đến, đó những là Bình Sơn hầu Hàn Sấm.

Trong nội sảnh, Hàn Sấm nhìn vẻ mặt của gã, gật đầu nói,Ðổng huynh quả thật cường tráng, sắc mặt hôm nay đã tốt hơn hôm qua, vết thương còn đau không?"

Hạng Thiếu Long nói,Hầu gia có lòng, hôm nay quả thật đã khỏe hơn nhiều. Than ôi! Không ngờ Nhạc tướng quân lại đi như thế!

Hàn Sấm lộ vẻ mặt lạnh lùng nói,Trên đời này giả sử có kẻ đột nhiên bị giết chết, sau chuyện ấy không ai có thể đoán được kẻ nào ra tay thì chẳng phải chuyện lạ. Bởi vì người y hại thực sự quá nhiều. Nếu có cơ hội, bổn hầu cũng sẽ đâm y hai kiếm, ngày trước Nhạc Thừa đóng ở biên cương Triệu Hàn, đã nhiều lần xâm nhập vào biên giới nước Hàn, hai tay nhuốm đầy máu tanh, hừ!“

Hạng Thiếu Long giật mình, thường ngày thấy Hàn Sấm xưng huynh gọi đệ với Nhạc Thừa, thế mà bên trong lại có chuyện này.

Giả vờ ngạc nhiên hỏi,Thì ra Nhạc tướng quân là người như thế sao?"

Hàn Sấm nói,Ðừng nhắc con người ấy nữa, chúng ta hãy thương lượng chuyện trong tương lai."

Hạng Thiếu Long tim đập thình thịch, chẳng lẽ y lại xúi mình đối phó với Lý Viên?

Hàn Sấm nhận tách trà từ tay Ðiền Phụng dâng lên, ngây ngất nhìn nàng, nhấp một ngụm trà rồi nói,Ðổng huynh lần này về Triệu, chính là mong muốn xây dựng sự nghiệp, nhưng nuôi ngựa cuối cùng cũng là nuôi ngựa, khá lắm thì cũng trở thành một Ô Thị Lô thứ hai, không có quan tước, Ðổng huynh có cho rằng lời ta là đúng không?"

Hạng Thiếu Long trong lòng nghĩ dù ta có là Ðổng Khuông cũng không thể đến nước Hàn vốn yếu ớt hơn nước Triệu này mà chờ chết, bề ngoài vẫn nói,Hầu gia coi trọng bỉ nhân, bỉ nhân thật cảm kích vô cùng, chỉ là..."

Hàn Sấm cướp lời,Ðổng huynh đã hiểu nhầm, đương nhiên nếu Ðổng huynh đến tệ quốc, bổn hầu nhất định sẽ nghênh đón. Nhưng lần chuyện muốn thương lượng là chỗ trống mà Nhạc Thừa để lại."

Hạng Thiếu Long chưng hửng, Hàn Sấm là người Hàn, đâu đến lượt lo chuyện người Triệu. Chức thành thủ này, có nghĩa là hộ giá đại tướng quân của Triệu vương, nếu chẳng phải là người tin cậy nhất của Triệu vương, đừng hòng mơ tưởng, đó là điều gã chưa từng nghĩ tới, ngay cả khi nằm mơ cũng vậy.

Hàn Sấm đắc ý nói,Ðổng huynh chắc không ngờ đâu, nếu biết Tinh vương hậu là chị họ của bổn hầu, thì sẽ biết bổn hầu có sức ảnh hưởng đến triều chính nước Triệu."

Hạng Thiếu Long lúc này mới nhớ đến vì kế hoặc hợp nhất tam Tấn nên Tinh vương hậu mới được gả cho Hiếu Thành vương, tự nhiên cũng ít nhiều quan hệ với Hàn Sấm, không khỏi thầm trách mình sơ suất, ngạc nhiên hỏi,Bỉ nhân thật không biết chuyện này"

Hàn Sấm kiêu ngạo nói,Chỉ cần ta nói trước mặt Tinh vương hậu mấy câu, đảm bảo vương hậu ảnh hưởng đến quyết định của Hiếu Thành vương. Từ khi Triệu Mục thất thế, người có ảnh hưởng nhất đối với Hiếu Thành vương chính là Tinh vương hậu và Triệu Nhã."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên, biết mình đã nhìn lầm Hàn Sấm giống như đánh giá thấp Long Dương quân. Người này bám riết lấy Triệu Nhã cố nhiên cũng là vì ham mê sắc đẹp của nàng. Nhưng nguyên nhân quan trọng hơn chính là muốn thông qua Triệu Nhã để giật dây Hiếu Thành vương, từ đó có thể thôn tính nước Triệu mà không cần đụng đến binh đao, Như thế, Triệu Mục chẳng qua chỉ là một con cờ của Tinh vương hậu mà thôi.

Trong thời đại Chiến Quốc, mọi người đều vì sự sinh tồn của mình mà cố gắng suy nghĩ, bàn mưu lập kế.

Nhíu mày nói,Hiếu Thành vương chẳng phải đã chọn Thành Tư thay cho Nhạc Thừa rồi sao?"

Hàn Sấm trả lời,Thành Tư là hạng gì, chẳng qua dựa hơi nơi Hạng Thiếu Long trước kia, nên mới có vị trí của ngày hôm nay. Uy tín hay năng lực đều không đủ khiến cho kẻ khác cúi đầu, giờ đây trong lúc gấp gáp nên chỉ tạm thời nắm giữ chức ấy mà thôi."

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ, nếu có thể nắm được chức này, Triệu Mục chẳng phải đã là vật trong túi gã sao, nhưng nghĩ lại Hiếu Thành vương tuyệt sẽ không mắc lừa như thế, cười gượng nói,Bỉ nhân đến Hàm Ðan chỉ được mấy ngày, ngồi vẫn chưa nóng chỗ, ngay cả làm tên lính quèn cũng không đủ tư cách, Hàn hầu không cần phải nhọc lòng."

Hàn Sấm vẫn hớn hở nói,Ðổng huynh thật đã quá coi thường bản thân, giờ đây người ở thành Hàm Ðan ai cũng biết đến Ðổng huynh, thanh thế như mặt trời ban trưa; với cái đại lễ một ngàn thớt chiến mã, làm bẽ mặt người Sở, xông ra cửa thành, dũng cảm cứu Long Dương quân, nếu Ðổng huynh giữ lấy chức vị ấy, ai cho là không Xưng?"

Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Chỉ chuyện xông ra cửa thành ấy thôi cũng đừng mong đại vương gật đầu."

Hàn Sấm mỉm cười xảo quyệt,Ðen cũng có thể nói thành trắng, trắng cũng thể nói thành đen, chỉ cần dựa vào cái mồm là đủ. Nếu Hiếu Thành vương trọng dụng Ðổng huynh, chính là có thể biểu hiện sự rộng lượng của y, biết dùng người có tài. Ðổng huynh mọi điều đã đủ, chỉ là thiếu cái miệng biết nói mà thôi! Bổn hầu tìm cách ảnh hưởng đến Triệu Nhã, có hai người bọn họ nói tốt cho Ðổng huynh, lo gì việc lớn không thành?"

Hạng Thiếu Long lần này quả thật bất ngờ, tim đập thình thịch, nhìn Hàn Sấm rồi nói,ân đức này Ðổng mỗ làm sao báo đáp cho hầu gia."

Hàn Sấm thấy gã đã động lòng, còn vui hơn gã, cười rộ rồi nói,Mọi người đều là người nhà, cần gì phải nói những lời ấy! Ðể bổn hầu sắp xếp cho Ðổng huynh gặp Tinh vương hậu, chuyện khác về sau hẵng nói, rồi y đứng dậy.

Hạng Thiếu Long giả vờ gượng đứng lên, tiễn y ra cửa.

Hàn Sấm vừa đi vừa nói,Hãy nhớ lấy đừng dây vào Triệu Mục hay Quách Tùng, đồng thời đừng đắc tội với Triệu Nhã hay Quách Khai, cái chức thành thủ ấy, tám phần là đã rơi vào tay Ðổng huynh. Hiếu Thành vương rất lấy làm vui mừng vì chuyện Ðổng huynh đã cứu Long Dương quân!"

Hạng Thiếu Long nói,Long Dương quân đã khoẻ chưa?"

Hàn Sấm nói,Nếu Ðổng huynh nằm một ngày, y ít nhất phải nằm mười ngày mới phải, à này, đôi tỷ muội sinh đôi ấy có tuyệt vời không?

Hạng Thiếu Long dĩ nhiên biết rõ ý của Hàn Sấm, lòng mắng thầm, hạ giọng nói,Hàn hầu muốn bọn chúng theo ngài cũng được, nhưng tốt nhất đừng để người khác hoài nghi mối quan hệ của chúng ta thì hơn, chờ đến lúc bỉ nhân ngồi vào cái ghế thành thủ, không cần phải sợ gì nữa."

Hàn Sấm chỉ đành chép miệng,Ðổng huynh nói phải, cần phải cẩn thận thì hơn. Nếu Tinh vương hậu có tin, ta sẽ thông báo cho Ðổng huynh."

Tiễn Hàn Sấm xong, Hạng Thiếu Long suýt nữa nhảy cẫng lên vì vui mừng. Không ai ngờ sau khi trừ khử được Nhạc Thừa thì lại có kết quả bất ngờ như vậy.

Đề xuất Linh Dị: Vu hiệp Quan Sơn - Ma Thổi Đèn
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN