Chương 213: Bưng Tai Trộm Chuông (1)

H

ạng Thiếu Long chưa kịp quay vào thì Nhã phu nhân đã đến, xe ngựa tiến vào trong sân.

Hạng Thiếu Long thở dài, bước lên tự tay mở cửa xe cho ả.

Triệu Nhã âu yếm nhìn gã rồi dịu dàng nói,Có thể đi được rồi sao?"

Hạng Thiếu Long đưa ả lên bậc tam cấp, múa may chân tay rồi nói,Không ngồi dậy chắc là buồn đến phát bệnh mất."

Triệu Nhã cười nói,Ngài đã khỏe hơn Long Dương quân nhiều, giờ đây y vẫn còn nằm trên giường, xem ra trong vòng mười ngày nữa chưa chắc khỏe lại được, rồi hạ giọng hỏi,Hàn Sấm đến tìm ngài làm gì?"

Hạng Thiếu Long không muốn ả gặp phải chị em Thiện Nhu, dẫn ả đến Ðông hiên, chậm rãi nói,Chẳng có chuyện gì cả. Tên háo sắc ấy đã ưa thích đôi chị em song sinh của bỉ nhân, muốn thừa cơ phong lưu một phen, nhưng đã bị ta từ chối. Hừ! Y không vui thì thế nào cũng kiếm chuyện này nọ, Ðổng mỗ ta ghét nhất là hạng người ấy."

Lời ấy có cả thật lẫn giả, thật là đương nhiên là bởi Hàn Sấm có ý này, giả là vì đây không phải là nguyên nhân chủ yếu Hàn Sấm đến tìm gã. Nhưng Triệu Nhã nào phân biệt được, gật đầu, lại còn mắng Hàn Sấm.

Hạng Thiếu Long thầm hổ thẹn, nói thật ra, gã đâu có tốt lành gì hơn Hàn Sấm, bởi vì chị em họ Ðiền cũng là do gã lấy từ chỗ của Triệu Mục, điểm khác nhau là chị me họ Ðiền can tâm tình nguyện theo gã mà thôi.

Triệu Nhã thốt nhiên nắm tay gã, ra ngoài vườn, bước về phía mặt hồ giữa vườn, hạ giọng hỏi,Ngài và Triệu Mục có quan hệ gì? Tại sao y đặc biệt chiếu cố đến ngài? Sáng nay lại vội vã đến tìm ngài?"

Hạng Thiếu Long giật mình, biết Triệu Nhã làm việc cho vương huynh mình, nhún vai rồi nói,Phu nhân hỏi ta, ta hỏi ai? Bổn nhân cũng không cần giải thích với bất cứ ai về chuyện tại sao có người đối đãi tốt hoặc không tốt với bổn nhân! Ta Ðổng Khuông mặc mẹ chúng."

Triệu Nhã nép vào người gã như một con chim nhỏ, nhăn mũi nói,ô! Trên người ngài toàn là mùi thuốc, thật khó chịu!“

Hạng Thiếu Long bực mình nói,Ðâu có ai bảo nàng dính sát vào ta!" rồi ngạc nhiên nói,Tình nhân cũ của nàng vào thành hành hung, mà nàng vẫn cứ ung dung như vậy, tại sao thế?"

Triệu Nhã thuận tay ngắt một chiếc lá vàng của bụi cây bên cạnh, đưa lên mũi ngửi rồi nói,Chiếc lá này còn thơm hơn cả ngài nữa."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Nàng không nghe ta nói gì ư?"

Triệu Nhã liếc nhìn sang gã rồi nói,Lời của chàng thật đầy tình cách, ta không muốn nghe cũng không được, rồi cười khúc khích nói,Thì ra Ðổng mã si cũng như kẻ khác, tưởng Hạng Thiếu Long đến đây giết người phóng hỏa, nhưng kẻ không biết thì có biết tội. Ngài không rõ tình hình ở Hàm Ðan, dĩ nhiên sẽ đoán mò thôi."

Hạng Thiếu Long cười thầm, bề ngoài giả vờ kinh ngạc nói,Chẳng lẽ không phải Hạng Thiếu Long sao? Vậy ai là kẻ có thù sâu hận lớn với Nhạc Thừa mà phải dồn y vào chỗ chết như vậy?"

Triệu Nhã nhích vào gã sát hơn, thuận tay ném chiếc lá xuống hồ, ngửa mặt lên nhìn vầng trăng, dịu dàng nói,Giết người nhất định phải có thù sao? Muốn biết là ai có khả năng giết chết ngài không?"

Hạng Thiếu Long cười gượng nói,Nàng quả thật đối với ta tốt như thế sao? Ta thấy nàng chỉ là sợ ta xảy ra chuyện, không ngăn nổi Hạng Thiếu Long mà thôi!"

Triệu Nhã hơi đỏ mặt, nói với vẻ hơi giận dỗi,Cứ coi như là có cả hai đi! Thẳng thắn như thế đã đủ chưa? Hãy mau trả lời cho ta đi."

Hạng Thiếu Long thấy dáng vẻ đáng yêu của ả, nhớ lại những ngọt ngào thuở trước, nhất thời lặng người đi.

Triệu Nhã thu lại nụ cười than rằng,Con người của ngài cứ mãi độc đoán, không màng đến kẻ khác, có biết giờ đây Hàm Ðan nguy hiểm tứ bề, nếu không cẩn thận thì sẽ gặp phải họa diệt môn, Triệu Nhã cũng không bảo vệ nổi cho ngài đâu.

Hạng Thiếu Long làm ra vẻ ngượng ngập nói,Y đến đây cũng chẳng có chuyện gì bí mật, chỉ là hỏi ta về tình hình nước Sở. Ta thấy Cự Lộc hầu có nhiêu tâm sự, lúc ấy ta đoán được y đã bị gã tình nhân cũ xuất thần nhập quỉ của nàng dọa mà thôi."

Triệu Nhã trầm ngâm rồi nói với vẻ buồn bã,Chuyện này vốn không nên nói với ngài, nhưng người ta sợ ngài bị Triệu Mục lôi kéo nên đành phải nói ra mà thôi."

Hạng Thiếu Long trong lòng mừng thầm, biết mình tính không sai, Nhạc Thừa quả nhiên là con rắn hai đầu, làm việc cho cả Triệu Mục và Hiếu Thành vương, cho nên hai bên đều nghi thủ phạm là đối phương.

Triệu Nhã ghé sát tai gã rồi nói nhỏ,Cái chết của Nhạc Thừa, Triệu Mục là kẻ đáng nghi nhất."

Hạng Thiếu Long giả vờ thất kinh, kêu lên,Cái gì?"

Triệu Nhã nói,Ngài biết được điều này là đủ, đừng hỏi thêm nữa, Triệu Mục thật ngu xuẩn, suy bụng ta ra bụng người, đi sai nước cờ này."

Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Tại sao vương thượng vẫn chưa lập tức bắt Triệu Mục?"

Triệu Nhã lạnh lùng hừ nói,Ngài có biết Nhạc Thừa bị giết chết như thế nào không, hơn hai trăm người, trong thời gian không đầy nửa tuần trà, mà vừa chết lại vừa bị thương, thủ hạ Triệu Mục chưa đủ bản lĩnh này, cho nên nhất định có người đứng sau lưng y, nếu chưa có bằng chứng vẫn chưa thể khinh cử vọng động, Vương huynh tuy rất muốn gọi Liêm Pha hoặc Lý Mục về nhưng như thế lại trúng gian kế của thủ phạm. Ta cũng đang lo cho vương huynh đây."

Hạng Thiếu Long thầm kêu một tiếng trời ơi, thì ra Ðiền Ðan cũng vô cớ dính vào vụ này, nói không chừng cả Lý viên cũng không tránh khỏi, cái chết của Nhạc Thừa quả thật đã ảnh hưởng tới rất nhiều người.

Nghĩ tới đây Hạng Thiếu Long giả vờ ngạc nhiên nói,Xem ra ngày mai ta phải đến mục trường để tránh cái nơi thị phi này, sau này chuyên tâm nuôi ngựa, lúc rảnh rỗi thì ôm ấp nữ nhân, sống một cuộc đời vui vẻ là xong."

Triệu Nhã giận dỗi nói,Vậy người ta làm thế nào đây?"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Nàng vẫn là nàng, ta vẫn là ta, chuyện phu nhân có liên quan gì đến bỉ nhân? Cái gì nói không hết lời, giống như lão thiên gia khai ân, ta mới cảm thấy không hiếm! Nếu không vì được đụng chạm vào người của nàng, ta đã sớm đuổi nàng ra, lại còn hỏi Ðổng mỗ làm thế nào nữa?"

Triệu Nhã không những không giận mà còn cười ngất, rồi nói,Ngài đã hoàn thành lời hứa chưa? Chỉ biết oán người ta, ôi, thời gian bên cạnh ngài qua thật mau, chỉ hận là người ta phải vào hoàng cung gặp vương huynh, lát nữa ta đến tìm ngài được không?"

Đề xuất Tiên Hiệp: Lấy Một Long Chi Lực Đánh Bại Toàn Bộ Thế Giới
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN