Chương 214: Bưng Tai Trộm Chuông (2)
Hạng Thiếu Long gượng cười nói,Nếu nàng muốn vết thương trên người ta chảy máu trở lại thì hãy lập tức đến tìm, đó gọi là đổ máu để bồi tiếp người ngọc."
Triệu Nhã giận dỗi nói,Ngài cứ toàn tìm cớ dể từ chối người ta, Triệu Nhã làm ngài chán đến vậy sao?"
Hạng Thiếu Long đưa tay cởi áo ngoài, nói,Không tin thì nàng hãy kiểm tra!"
Triệu Nhã cười rồi kéo gã đứng dậy, nói,Con người của chàng thật là không chút hổ thẹn, không nói với chàng nữa, đưa người ta ra ngo ái cửa được không?"
Hạng Thiếu Long nắm tay ả vào Ðông hiên rồi băng ra hành lang nhà ngoài. Triệu Nhã trong lòng vui vẻ, hát nho nhỏ một tiểu khúc mà trước kia Hạng Thiếu Long đã từng nghe.
Hạng Thiếu Long nén không được hỏi,Phu nhân cớ gì tối nay lại vui vẻ như thế?"
Triệu Nhã bỗng nhiên im lặng, cúi đầu không nói, đến khi ra cửa, bước lên xe mới gọi gã lại rồi nói nhỏ,Sau khi Hạng Thiếu Long bỏ đi, người ta đã nhiều lần muốn tìm đến cái chết, nhưng cảm thấy như thế thật có lợi cho Triệu Mục, chỉ là muốn làm chút chuyện cho Hạng Thiếu Long, giờ đây thành công đã trước mắt, ngài nói người ta sao mà không vui cho được?"
Nỗi chán ghét của Hạng Thiếu Long đối với Triệu Nhã đã giảm bớt ba phần, trong lòng rối bời, buột miệng hỏi,Nếu Triệu Mục đã chết, phu nhân sẽ làm thế nào?"
Triệu Nhã đột nhiên đỏ mặt, nhìn gã âu yếm rồi nói,Vốn là cũng chưa biết, nhưng đêm qua thấy chàng như vậy, mới biết mình đã tìm được người thay thế cho Hạng Thiếu Long, những kẻ khác đều không được, nói như vậy Ðổng tiên sinh đã hiểu chưa?" rồi buông rèm xuống, chặn đi tia nhìn của Hạng Thiếu Long.
Cho đến khi xe ngựa đi xa, gã vẫn còn đúng lặng ở trước cổng, trong lòng dâng lên một nỗi niềm khó tả.
Vào đến nhà trong, trong sảnh đường chỉ có Thiện Nhu và Kinh Tuấn, Thiện Nhu đang hớn hở nghiên cứu bản đồ đang trải trên bàn, còn Kinh Tuấn thì che miệng ngáp, rõ ràng đang muốn thoát thân.
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi,Bọn họ đâu?"
Thiện Nhu trả lời,Biết chàng không nỡ trở về, thiếp đã đuổi bọn chúng vào trong phòng ngủ rồi."
Kinh Tuấn khổ sở nói,Ðệ chưa bao giờ ngủ suốt ngày như đại tỷ, tại sao đuổi luôn đệ đi ngủ."
Thiện Nhu cuốn bản đồ lại, nhìn gã rồi nói,Ðôi chân của ngươi trên người ta hay sao? Không biết tự mình vào phòng ngủ còn nói ai?"
Kinh Tuấn nói,Lúc nãy đệ bảo phải đi ngủ, là ai kéo đệ phải cùng xem địa đồ?"
Thiện Nhu biết đã hớ, đẩy mạnh Kinh Tuấn rồi quát,Cút mau! Giờ đây đã có người bồi tiếp ta."
Kinh Tuấn lắc đầu cười khổ, nhìn Hạng Thiếu Long với ánh mắt thông cảm, chuồn ra khỏi nội đường.
Hạng Thiếu Long tạm quên chuyện Triệu Nhã, ngồi trước mặt Thiện Nhu, nói,Cho ta xem nàng đã vẽ thứ quái quỉ gì đây?
Thiện Nhu định mở tấm địa đồ ra, nghe đến câu sau thì trợn mắt giận dữ nói,Chàng nói lại thử xem."
Hạng Thiếu Long trả lời,Hảo tỷ tỷ, hãy cho bỉ nhân thưởng thức kiệt tác tâm huyết của tỷ tỷ được chăng?"
Thiện Nhu hóa giận thành vui, trải tấm địa đồ ra, lẩm bẩm,Tâm huyết? Chàng chỉ khéo hoa trương."
Hạng Thiếu Long định thần nhìn lại lập tức đã bị thu hút.
Đó là địa đồ trong thành Hàm Ðan, rất chi tiết, tuy không bằng bản đồ hành quân được chụp từ trên không trung của thế kỷ XXI nhưng cũng phải nói rằng rất hiếm có, không ngờ Thiện Nhu lại có bản lĩnh này, đó cũng là một điều kiện cơ bản mà một thích khách xuất sắc cần phải có.
Thiện Nhu thấy gã chú ý nên vui vẻ giả thích.
Hạng Thiếu Long nghe mà cứ gật đầu lia lịa, thầm ghi nhớ vào trong đầu.
Cho đến khi Thiện Nhu nói đã mệt, thì bên ngoài có tiếng hiệu báo canh ba.
Hạng Thiếu Long vươn vai, ngáp một cái rõ to rồi nói,Ðêm nay ngủ với ta nhé?"
Thiện Nhu hơi đỏ mặt, liếc gã rồi cẩn thận cuốn tấm bản đồ lại nói,Thiếp giờ đây không muốn ngủ, chàng hãy tụ quay về phòng ngủ đi! Chi Chi ở trong phòng thiếp, nếu chàng thích thì hãy đưa muội tử của thiếp đến phòng chàng."
Hạng Thiếu Long cố ý chậm rãi nói,Nàng không thích ngủ thì tùy ý vậy!" rồi bước vào tẩm thất.
Thiện Nhu giậm chân, hai tay chống ngang hông, giận dỗi kêu lên,Này!"
Hạng Thiếu Long cảm thấy buồn cười, đứng lại nhưng không xoay người, lưng hướng về nàng nói,Thiện tiểu thư có điều chi chỉ giáo?"
"Chàng có chịu giúp chị em bọn thiếp đối phó Ðiền Ðan không?" Thiện Nhu nói.
Hạng Thiếu Long lúc này mới xoay người lại, đưa tay vẫy nàng lại, nói,Nào, vào phòng ta rồi hãy thương lượng."
Thiện Nhu đỏ mặt, khiến nàng rực rỡ thêm muôn phần, liếc gã rồi giậm chân nói,Ði thì đi! Nếu chàng lừa người ta, thiếp sẽ một đao đâm chết chàng."
Hạng Thiếu Long mỉm cười bước tới, nắm bàn tay ấm áp mềm mại của nàng về phòng mình.
Vừa bước vào phòng, Thiện Nhu đã rút tay ra, quay lưng định đi.
Hạng Thiếu Long lách người, cản nàng lại, ngạc nhiên nói,Không phải đã nói rồi hay sao?"
Thiện Nhu mặt đỏ như gấc, đưa tay đẩy lên ngực gã để khỏi ngã vào gã, lắc đầu nói,Không! Không được, rồi rút tay về, đứng thẳng, cúi đầu tránh ánh mắt đầy ý đồ của gã.
Hạng Thiếu Long cảm thấy cảm thấy xao xuyến lắm, cười nói,Nàng vẫn chưa lên giường ta, có gì mà không được?"
Thiện Nhu lắc đầu quầy quậy, nói dứt khoát,Không! Thiếp biết lần này thì không giống."
Hạng Thiếu Long thấy nàng vẫn không dám nhìn mình, cười nói,Té ra Nhu tỷ vốn dữ như cọp cũng có lúc e thẹn, thật đáng yêu!“
Thiện Nhu cố gắng ngước lên nhìn gã, nhưng rồi lại hoảng sợ cúi xuống, giậm chân, giận dỗi nói,Chàng vẫn chưa nhường đường?
Hạng Thiếu Long đưa tay cởi đai của nàng, lạnh nhạt nói,Nàng thích thì cứ rút đao ra đi!"
Thiện Nhu bị gã sàm sỡ, đừng nói là rút đao, cả đứng thẳng cũng không được, run rẩy nói,Tha cho thiếp được không?
Nhưng Hạng Thiếu Long vẫn cứ làm tới. Tuy Thiện Nhu chống cự nhưng chỉ lát sau Hạng Thiếu Long đã đắc thủ.
Đề xuất Voz: Ngày Ấy Ở Hiện Tại