Chương 216: Lòng Người Khó Đoán (2)
Lúc này có người đến báo Tinh vương hậu có thể gặp gã.
Hạng Thiếu Long đi theo Hàn Sấm, băng qua hai thiên tĩnh, một vườn hoa lớn, thì gặp được đệ nhất phu nhân của nước Triệu trong nội hiên.
Thi lễ xong, Tinh vương hậu nháy mắt với Hàn Sấm, Hàn Sấm và bọn nô tỳ cùng thị vệ đều lui ra, chỉ để lại hai người.
Tinh vượng hậu thật cao quý và xinh đẹp.
Hạng Thiếu Long thầm so sánh bà và Bình Nguyên phu nhân, quả thật mỗi người đều có một cái đẹp của mình, khó mà phân cao thấp.
Tinh vương hậu nhìn gã chằm chằm rồi nói,Ðổng tiên sinh có biết vì sao hôm nay bổn vương hậu muốn gặp tiên sinh hay không?"
Nghe ngữ khí của bà, Hạng Thiếu Long càng khẳng định hơn, người thật sự để mắt đến mình chính là bản thân bà chứ không phải là Hàn Sấm, Hàn Sấm chỉ phụng mệnh làm mối mà thôi, cung kính trả lời,Hàn hầu đã nói, cái ơn tri ngộ của Tinh vương hậu, bỉ nhân ngày sau dù gan óc lầy đất cũng nhất định phải đáp đền."
Tinh vương hậu không hề cảm động trước lời nói trung thành của gã, lạnh lùng nói,Bổn hậu coi trọng tiên sinh là có hai nguyên nhân, tiên sinh có muốn biết chăng?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên ngẩng đầu thầm nghĩ chả lẽ người đàn bà này đã để ý đến dung mạo của mình?
Tinh vương hậu nhìn gã chăm chăm rồi chậm rãi nói,Nguyên nhân thứ nhất là Ðiền Ðan cũng coi trọng tiên sinh, cho nên tiên sinh đừng nên đến đó."
Hạng Thiếu Long lộ vẻ bàng hoàng, đồng thời cũng cảm thấy rất tò mò, hỏi,Dám hỏi nguyên nhân khác của Tinh vương hậu là gì?"
Tinh vương hậu thở dài nói,Bởi vì ta nhìn từ ngươi hình bóng của một người khác, y cũng là kẻ không sợ trời cũng chẳng sợ đất như ngươi, chỉ tiếc thời cơ không khéo, ta mãi mãi chẳng thể dùng được người này."
Hạng Thiếu Long giật mình, dĩ nhiên biết người bà nói chính là mình.
Tinh vương hậu thấy Hạng Thiếu Long trầm ngâm không nói, ngạc nhiên,Tiên sinh không muốn biết người ấy là ai hay sao?"
Hạng Thiếu Long đành nói,Thấy Tinh vương hậu lòng đầy cảm xúc, bỉ nhân không dám hỏi nữa."
Tinh vương hậu gật đầu vừa ý vì sự hiểu lòng người của gã, lời nói chuyển sang lạnh lùng,Ngươi và Triệu Mục có quan hệ thế nào, tại sao y tìm mọi cách để giành lại chị em họ Ðiền rồi tặng lại cho ngươi?"
Hạng Thiếu Long biết lúc này không thể do dự, cũng không thể trả lời giống như đã trả lời Triệu Nhã, nhún vai rồi nói,Cự Lộc hầu từ khi bỉ nhân vào kinh đã gia tăng ân sủng, còn vì nguyên nhân gì thì bỉ nhân cũng chẳng biết được."
Tinh vương hậu nhìn gã rồi trầm giọng nói,Từ hôm nay trở đi, Ðổng Khuông ngươi chỉ có thể tận trung với đại vương và bổn hậu, nếu không họa sẽ giáng xuống đầu, dừng trách bổn hậu không nhắc nhở. Với tài trí của tiên sinh không cần bổn hậu nói rõ cũng biết là chuyện gì rồi!"
Hạng Thiếu Long thầm kêu lợi hại, nữ nhân này đã đưa Hiếu Thành vương lên sánh vai với mình, thật thật giả giả, quả thật khiến cho gã khó mà phân biệt được.
Bà một mặt lợi dụng Triệu Mục, nhưng cũng đồng thời phòng thủ Triệu Mục.
Tinh vương hậu nói,Cự Lộc hầu có nói điều gì quan trọng với ngươi chăng?"
Hạng Thiếu Long suy nghĩ một chốc rồi nói,Cự Lộc hầu hình như không thích Lý Viên, thường hỏi hạ thần cách đối phó với y, ngoài ra không có gì đặc biệt cả."
Tinh vương hậu hài lòng gật đầu, đổi sang chuyện khác,Triệu Nhã phải chăng thường đến tìm ngươi? Ả không đẹp sao? Tại sao ngươi cứ lửng lửng lơ lơ với ả?"
Hạng Thiếu Long biết bà đang mượn chuyện này để hỏi chuyện riêng, để kiểm tra sự trung thành của mình, buồn rầu nói,Bỉ nhân không thích loại nữ nhân sáng Tần chiều Sở."
Tinh vương hậu cười nói“Bổn hậu rất thích tính cách thẳng thắn của ngươi, nhưng nếu ngươi muốn ngồi lên cái ghế thành thủ, thì tất phải vờ vịt với Triệu Nhã, cứ coi như là lời căn dặn đầu tiên của bổn hậu đối với ngươi."
Hạng Thiếu Long giả vờ ra vẻ khó chịu, khiêm nhường nói,Xin thứ lỗi bỉ nhân là kẻ quê mùa, rất khó lừa gạt kẻ khác Nếu Tinh vương hậu muốn bỉ nhân ra chiến trường quyết chiến sinh tử, bỉ nhân quyết không nhíu mày."
Đó gọi là dùng lùi để tiến, nếu gã vì cái ghế thành thủ mà vi phạm với tác phong trước nay của mình thì người đàn bà độc ác vô tình này có thể phát hiện được.
Quả nhiên Tinh vương hậu không hề giận giữ, mỉm cười nói,Ta đã sớm biết Ðổng tiên sinh không phải hạng người này. Nhưng gái lẳng lơ thì làm cho đàn ông động tâm, bổn hậu cũng không phải ép tiên sinh gạt ả, chỉ là muốn tiên sinh thể hiện bản sắc phong lưu nam tính với ả, cứ coi ả là một ca cơ là xong."
Thiếu Long mỉm cười nói,Cũng có lý, nhưng phàm là nữ nhân đã gần gũi bỉ nhân, chuyện ấy đã xong thì khó mà rời bỉ nhân được."
Tinh vương hậu vốn đang lạnh lùng nhìn gã, thì bỗng nở nụ cười, nhìn gã đầy ý tứ nói,Tại sao nam nhân các người khi nhắc về bản lãnh đối với nữ nhân thì thường hay tự khen mình, khiến người ta khó mà biết được kẻ nào là có tài thực.
Hạng Thiếu Long rất muốn nói ra những điều trong lòng mình, nhưng rốt cuộc không giám nói ra, cười gượng nói,Nghe Tinh vương hậu nói, bỉ nhân mới biết những người đàn ông khác đều tự khen mình."
Tinh vương hậu đột nhiên đỏ mặt, biết mình đã nói hớ, điều đó há chẳng phải cho đối phương biết mình đã từng cùng chung chạ vời nhiều người đàn ông hay sao?
Hạng Thiếu Long đột nhiên nhớ lại Thành Tư, tên tiểu tử vong ơn bội nghĩa ấy, nói không chừng cũng nhờ mối quan hệ với Tinh vương hậu mà được đề bạt, nhưng tại sao Tinh vương hậu không để y tiếp tục nắm chức ấy mà chọn mình? Rồi lại vỡ lẽ ra, nếu người đàn bà đầy dã tâm này có tay chân khắp nơi, dĩ nhiên sẽ dễ dàng thao túng triều chính.
Nhất thời hai người đều im lặng, trở nên lúng túng.
Tinh vương hậu đứng dậy, vẻ mặt trở lại sự lạnh lùng, nói,Ta đi đây! Chuyện này ngươi không được nói với ai, nếu không bổn hậu tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi."
Hạng Thiếu Long thầm mắng trong lòng, bề ngoài đương nhiên làm ra vẻ cung kính đưa bà ra cửa, rồi mới thở phào.
Khi cáo biệt Hàn Sấm, Hàn Sấm tỏ vẻ thân thiết rỉ tai gã, hẹn hôm nào đến quan kỹ say sưa rồi mới thả gã đi.
Hạng Thiếu Long rảnh rỗi, chạy tới chỗ Kỷ Yên Nhiên, từ xa đã trông thấy đoàn xe của Ðiền Ðan tiến về Lưu phủ, nơi Kỷ Yên Nhiên đang ở nhờ, hoảng sợ quay đầu về phủ.
Thiện Nhu và chị em họ Ðiền đều không có ở phủ, hỏi ra mới biết Thiện Nhu dạo phố, đã kéo bọn họ đi.
ô Quả hạ giọng hỏi,Thủ cấp của Nhạc Thừa đã đưa đến mục trường, đại gia hỏi tam gia xử trí thế nào đây?"
Hạng Thiếu Long nói,Bảo đại ca hãy tùy ý xử lý, chờ cho mấy ngày nữa cho sóng yên gió lặng thì đưa đầu tên gian tặc ấy về Hàm Dương cho Lã tướng quốc, ông ta sẽ giao cho Cơ hậu, nhưng bảo họ đừng để lộ tung tích này, nếu không bọn chúng sẽ biết chúng ta đã giết Nhạc Thừa!“
ô Quả nhận lệnh quay ra.
Hạng Thiếu Long về phòng ngủ được hai canh giờ thì mới vội vàng đến Lưu phủ, bọn Thiện Nhu giờ này vẫn chưa về, mặt trời vừa xuống núi, vì dân chúng không dám ra đường, bộ mặt thành Hàm Ðan trở nên ảm đạm hơn.
Hạng Thiếu Long lòng đầy cảm xúc, thầm nghĩ thật ra chuyện này đều do tên hôn quân Hiếu Thành vương tạo nên.
Nhưng đây có lẽ là sự an bài của vận mệnh, nếu không tiểu Bàn đừng hòng trở thành Tần Thủy Hoàng trong tương lai.
Đề xuất Huyền Huyễn: Trùng Sinh Đường Tam