Chương 220: Bốn Bề Nguy Hiểm (1)

T

riệu Nhã như thay đổi hồn xác hoàn toàn không có cái vẻ thê lương như trước nữa, quay về vẻ duyên dáng phong lưu như trước, thần thái bay bổng, nét cười như hoa, mắt sáng long lanh, vẻ đẹp rực rỡ khiến cho hia người Hạng, Ðằng khó có thể tin được.

Ả đứng từ xa thi lễ nói,Ðổng gia, Long gia hai vị thân thể an khang. Triệu Nhã đến đây có chuyện muốn bái phỏng."

Hạng, Ðổng hai người nhìn nhau, mỹ nữ này ra vẻ chẳng có chuyện gì với Hạng Thiếu Long, yểu điệu bước tới, nở nụ cười với hai người,Theo lời dặn của Ðổng gia, tiểu nữ tử may mắn không nhục mệnh, không biết có thể được thưởng thứ gì?, Hạng Thiếu Long cười gượng,Xin hãy cứ báo trước, xem thử nàng đã lập được công gì?"

Triệu Nhã nhoẻn cười, liếc gã bằng ánh mắt đa tình, kiêu hãnh nói,Có hai công lớn nhỏ, cho phép tiểu nữ tự kể ra từng việc."

Ðằng Dực mỉm cười bưng chén trà đưa ả, chép miệng,Công thứ nhất dĩ nhiên là giành được chức thành thủ cho Ðổng gia, đúng không? Chỉ có công này thì đã đủ để nhận thưởng."

Triệu Nhã nhoẻn miệng cười,Có Long đại ca thương yêu, Triệu Nhã không còn lo lắng đến chuyện tương lai nữa!“

Hạng Thiếu Long cảm thấy an ủi trong lòng, tha thứ khiến cho người ta sung sướng hơn là thù hận. Triệu Nhã giờ đây khác xa với lúc trước, mỉm cười nói,Hãy báo lên những công lao khác, xem thử đáng cho Ðổng mã si này thưởng thêm không Triệu Nhã hớn hở nói,Người ta đã thuyết phục vương huynh điều Lý Mục về kinh sư đối phó với bọn Triệu Mục, đó tính là đại công hay không?"

Ðằng Dực vỗ đùi hạ giọng,Như thế là đại sự đã định, lẽ nào Triệu Mục không lập tức tạo phản?"

Hạng Thiếu Long nắm chặt lấy tay y. Khi Triệu Nhã nắm lên hai bàn tay ấy, Hạng Thiếu Long cười nói,Công lao thế này, đủ khiển Ðổng mỗ quên hết mọi lỗi lầm của Nhã nhi rồi đó."

Triệu Nhã kêu a lên một tiếng, vừa thẹn vừa vui liếc gã. Hai người thu tay về lại, Triệu Nhã nói,Nữ nhân ấy quả nhiên đề bạt Ðổng gia trước mặt vương huynh, vương huynh đã hỏi ý kiến của người ta, thiếp đã trình bày rõ sự lợi hại, thế là lập được một công nữa."

Hai người Hạng, Ðằng ngạc nhiên nhìn ả.

Triệu Nhã đắc ý nói,Người ta nói với vương huynh rằng, nếu có thể dùng tên mã si ấy làm thành thủ, bởi vì y không thuộc phe phái nào cả, Triệu Mục lúc ấy sẽ lôi kéo y, lúc ấy Ðổng mã si có thể tương kế tựu kế, dự phần cùng Triệu Mục, biết rõ hư thực của bọn gian tặc, nói không chừng có thể lấy được những chứng cớ y mưu phản, lúc đấy Lý Mục quay về thì có thể quét sạch gian đảng."

Hai người Hạng, Ðằng cả mừng, đồng thời khen hay.

Chiêu này quả thật tuyệt không gì bằng, họ có thể lập tức sắp xếp và tiến hành kế hoạch ngay.

Triệu Nhã nói,Ðổng gia đừng quên lời hứa tha cho vương huynh, Long Thiện đại ca sẽ là người làm chứng đấy nhé!

Ðằng Dực cười,Quên ta là Ðằng Dực rồi sao? Hãy gọi ta là nhị ca!"

Triệu Nhã rõ ràng rất xúc động, ngoan ngoãn gọi tiếng nhị ca.

Hạng Thiếu Long cảnh cáo,Nhã nhi nếu nàng gặp người khác với dáng vẻ thể này thì có nghĩa là đã cho bọn họ biết Hạng Thiếu Long ta đã quay về."

Triệu Nhã nháy mắt nói với gã nói,Xin Ðổng gia đừng lo, bổn phu nhân tự biết sắp xếp mà!"

Ðằng Dực nói,Sao không thấy đại di tử?"

Hạng Thiếu Long đã biết nàng đang nghe lén, Triệu Nhã giật mình nhìn ra sau.

Thiệu Nhu đã thay đồ, yểu điệu bước ra, nhưng mặt mũi nhăn nhó, rõ ràng không vui vì chuyện Hạng Thiếu Long và Triệu Nhã.

Vẻ mặt Triệu Nhã cũng không tự nhiên.

Thiện Nhu làm ra vẻ vô tình ngồi bên cạnh Hạng Thiếu Long để thị uy với Triệu Nhã.

Ðằng Dực nhìn sang Hạng Thiếu Long, Hạng Thiếu Long mỉm cười nói với Triệu Nhã,Có diệu kế của Nhã nhi, giả sử tìm được chứng cớ Triệu Mục và Ðiền Ðan cấu kết, Nhã nhi có cho rằng vương huynh nàng có thể đối phó với Ðiền Ðan hay không?"

Thiện Nhu kêu a lên một tiếng nhìn Triệu Nhã.

Triệu Nhã là một mỹ nữ lanh lẹ, ngoài Hạng Thiếu Long là khắc tinh của ả, Thiện Nhu đâu phải là đối thủ của ả, cố ý nói,Chuyên này phải đợi thời cơ mới biết! Nếu có kế sách chu toàn thì chuyện không thể cũng sẽ trở thành có thể."

Ðằng Dực cướp lời nói,Nước Tề sao mạnh bằng nước Triệu, lần này Ðiền Ðan chẳng phải đến Hàm Ðan một mình, hơn vạn tinh binh ở ngoài thành, ta thấy vương huynh của nàng đành phải nhịn thôi."

Triệu Nhã nói,Nước Tề mới được trùng hưng là nhờ Ðiền Ðan, người này mà đi, nước Tề sẽ rất lo lắng, nhưng hơn vạn Tề binh ấy, lại có bọn Ðản Sở cầm đầu, chẳng phải dễ dàng đụng đến, giờ đây bọn đi theo Ðiền Ðan toàn là những hảo thủ một địch trăm, huống chi thực lực của các người, e rằng khó mà có thể đối phó."

Thiện Nhu lạnh lùng hừ một tiếng rồi nói,Chỉ cần có thể tạo ra tình thế, buộc Ðiền Ðan phải chạy về nước Tề, chúng ta đã có cơ hội."

Hạng Thiếu Long nói,Chuyện này vẫn còn phải có kế hoạch cho chu toàn, giờ đây trước tiên phải tìm ra được chứng cứ làm cho Hiếu Thành vương tin Triệu Mục và Ðiền Ðan cấu kết với nhau, những chuyện khác sau này mới nghĩ ra được."

Thiện Nhu vui mừng nói,Lần này chàng không được lừa người ta đấy nhé!"

Hạng Thiếu Long cười khổ,Nàng tốt nhất phải tôn trọng Nhã phu nhân, nếu không người ta làm sao giúp nàng hết sức.

Triệu Nhã thừa cơ nói,Ðổng gia sao lại nói Nhu phu nhân như thế, phu nhân đối với người ta đã tôn trọng lắm rồi!"

Thiện Nhu hơi đỏ mặt, ấp úng mấy câu rồi chuồn ra.

Hạng Thiếu Long nhớ chuyện Nhạc Thừa nên hỏi về tang lễ của y.

Triệu Nhã nói,Ðầu cũng chẳng còn, có gì mà phải phô trương.?"

Ðằng Dực lại hỏi,Lỗ Công bí lục giờ đây phải chăng đang ở trong tay Quách Tùng?"

Triệu Nhã kiêu hãnh nói,Ðương nhiên là không phải, bí lục đang ở trong tay Nhã nhi đây, bọn tiểu Siêu ngày đêm không nghỉ tạo ra một quyển giả, sau đó đưa lại cho Quách Tùng, sau đó đưa lại cho Quách Tùng, nhưng vẫn phải xem tình hình thế nào, nếu Quách Tùng quyết ý rời Triệu, y không những không có được Lỗ Công bí lục mà còn chết không đất chôn thân."

Hạng Thiếu Long mới vỡ lẽ, lúc này mới hiểu rõ tại sao không thấy bọn tiểu Siêu, đồng thời cũng biết được Lý Viên theo đuổi Triệu Nhã không đơn giản là vì báo thù gã mà có mưu đồ khác, thầm trách mình không được chu đáo. Nói với Triệu Nhã,Nàng phải cẩn thận một chút, bọn Ðiền Ðan, Lý Viên đều muốn giành bí lục, nói không chừng Tín Lăng quân cũng sai người đến đây cướp bí lục. Y rất hận nàng, ồ, phải sai người bảo vệ cho nàng mới được."

Thiện Nhu nói,Hay để tỷ muội bọn thiếp bảo vệ cho phu nhân?"

Hạng Thiếu Long không vui nói,Chắc nàng định tìm cơ hội để hành thích Ðiền Ðan chứ gì?"

Thiện Nhu giận dữ nói,Thiện Nhu ta đây há chẳng phải là người không nghĩ đến đại cuộc, thật là không biết lòng người tốt."

Thấy cả ba người nhìn mình với ánh mắt không tin tưởng, Thiện Nhu nhún vai nói,Không tin thì thôi vậy."

Hạng Thiếu Long đứng dậy nói,Nhân lúc ta còn chưa làm thành thủ, phải đi gặp Long Dương quân dò xét. Ta đã hồi phục mà chưa đến thăm y, thật không phải."

Thiện Nhu lạnh lùng nói,Ðừng có say mê đấy nhé!"

Hạng Thiếu Long trừng mắt nhìn nàng. Thiện Nhu bưng miệng cười, Triệu Nhã yểu điệu đứng dậy,Nhã nhi cũng phải đi đây, để người ta đưa chàng một đoạn."

Long Dương quân ngồi trong đại sảnh, trên chiếu còn có một lớp đệm dày, phía sau có gối mềm, dùng một tấm mền có thêu thùa lòe loẹt che đôi chân lại, vẻ mặt hơi tái, nhìn Hạng Thiếu Long dịu dàng nói,Xin thứ lỗi bổn quân không thể thi lễ, Ðổng huynh cũng không cần đa lễ, cứ ngồi bên cạnh nô gia."

Hạng Thiếu Long thấy bốn nam bộc trẻ tuổi đang hầu hạ, chúng đều thanh tú, da dẻ mịn màng.

Long Dương quân cười nói,Ðổng huynh xin đừng ngạc nhiên, bọn chúng đều là những mỹ nữ, chỉ là đang giả nam trang mà thôi!"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên lắm, chẳng lẽ Long Dương quân cũng mê nữ sắc hay sao? Ðây quả thực là điều hiếm thấy xưa nay.

Ngồi xuống xong, cầm chén trà, bốn mỹ nữ cải nam trang ấy và mười tên thân vệ lặng lẽ rút lui.

Long Dương quân chăm chú nhìn Hạng Thiếu Long, ánh mắt lộ vẻ cảm kích, thỏ thẻ nói,Ðổng huynh cứu nô gia một mạng, nô gia làm sao báo đáp đây?"

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ cách duy nhất ngươi báo đáp ta là đừng đối với ta như thế này nữa. Nhưng miện thì nói,Ðổng mỗ chỉ vì mình sẵn tiện giúp người, có gì đáng nhắc đâu! Quân thượng đã khỏe hơn chưa?"

Long Dương quân quắc mắt, lạnh lùng nói,Bọn chúng còn chưa lấy nổi mạng ta."

Hạng Thiếu Long hạ giọng đi luôn vào đề,Rốt cuộc ai đã làm, có thù mà không báo, chẳng phải là quân tử, lão Ðổng ta tuyệt không tha cho kẻ đã hại mình."

Long Dương quân nhắm mắt không nói gì.

Hạng Thiếu Long nói với vẻ không vui,Quân thượng phải chăng có chuyện giấu bỉ nhân, kẻ đã dụ chúng ta vào cốc hôm ấy là ai?"

Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Hủ Gia Tộc, Ta Có Thể Thay Đổi Tử Tôn Tư Chất
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN