Chương 221: Bốn Bề Nguy Hiểm (2)
Long Dương quân mở mắt, nói nhỏ,Kẻ ấy tên Hạ Nguyệt, người Triệu đã tìm ra y, chỉ là bị người ta cắt cổ họng, không thể nói ra gì nữa."
Hạng Thiếu Long lặng người đi,Thật độc ác, bọn chúng đã giết người để bịt miệng."
Long Dương quân cười lạnh lùng,Giết y cũng chẳng có ích gì, kẻ này vốn là người Tề, theo ta chỉ mới hai năm, bổn quân thấy kiếm pháp của y cũng khá, lại có vẻ trung thành đáng tin cây, nào ngờ đó là gian tế của Ðiền Ðan."
Hạng Thiếu Long giật minh,Quả là Ðiền Ðan."
Long Dương quân hừ một tiếng rồi nói,Bổn Quân sớm đã ngạc nhiên thấy Ðiền Ðan vì sao lần này thân chinh đến Hàm Ðan, giờ đây đã hiểu, y vốn không toàn tâm toàn ý với chuyện hợp tung, chỉ mong nhân lúc nước Tần chưa yên, một lúc nuốt trọng tam Tấn của chúng ta, y lại càng không có lòng tốt gì với người Triệu, muốn nhân lúc Lý Mục đang ở biên cương, Liêm Pha đang đánh Yên, tiến hành âm mưu diệt Triệu. Nói không chừng đại quân của y đã chia thành nhiều đường bí mật vào nước Triệu, thậm chí nấp dưới nhiều vỏ bọc, lẫn trong thành chuẩn bị ngoại ứng nội hợp."
Hạng Thiếu Long chưa bao giờ nghĩ chuyện Ðiền Ðan sẽ nghiêm trọng đến mức đó, giật mình nói,Quân thượng tại sao không báo với Hiếu Thành vương?"
Long Dương quân lắc đầu nói,Chuyện này cũng rất hệ trọng, ta cũng chưa có bằng chứng làm sao tùy tiện nói ra được Vài ngày nữa là ta khỏe hẳn sẽ lập tức về Ðại Lương để tránh bị vạ lây, nếu Ðổng huynh muốn đi cùng bổn quân, bổn quân sẽ sắp xếp ổn thỏa."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi,Quân thượng lẽ nào ngồi nhìn nước Triệu bị Ðiền Ðan tiêu diệt?"
Long Dương quân nở nụ cười bí hiểm, bình tĩnh hỏi,Ðâu có dễ vậy! Ðổng huynh vẫn còn chưa trả lời câu hỏi của bổn quân."
Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Hảo ý của quân thượng, Ðổng mỗ xin được nhận lãnh, bởi vì súc sình và người nhà của bỉ nhân đang trên đường đến đây. Bỉ nhân sao có thể nói đi là đi, huống chi Ðổng mỗ rốt cuộc vẫn là người nước Triệu, làm sao có thể thấy nước Triệu rơi vào tay Ðiền Ðan. Vả lại mối thù này ta nhất định phải báo."
Long Dương quân thở dài, chậm rãi nói,Thế lực Ðiền Ðan giờ này quả thật rất mạnh, e rằng đại vương các người không đủ sức chống đỡ. Sau chuyện Hạng Thiếu Long, binh lính ở Hàm Ðan chỉ còn hơn ba vạn, quá nửa là quân già yếu, Lý Mục và Liêm Pha nước xa không thể cứu được lửa gần. Ðổng huynh muốn tránh được cái tai họa này chỉ có cách đến Ðại Lương, trừ phi Ðổng huynh lập tức đầu hàng Ðiền Ðan, nếu không y sẽ không tha cho Ðổng huynh, không ai thâm độc bằng kẻ này đâu."
Hạng Thiếu Long nghe y nói mà lạnh cả gáy, thầm nghĩ mình quả thật đã đánh giá thấp Ðiền Ðan. May mà còn có con cờ Triệu Mục, nếu không chết rồi mà chẳng biết chuyện gì. Ðứng dậy nói,Quân thượng hãy nghỉ ngơi cho khỏe?"
Long Dương quân biết không thể nào thuyết phục được gã, thở dài rồi nhắm mắt không nói.
Hạng Thiếu Long chần chừ một lát rồi cáo từ.
ánh nắng chói chang rải xuống mặt đấy, nhưng Hạng Thiếu Long hình như đang cảm thấy mình đang rơi xuống một dòng nước lạnh giá.
Ðường phố vẫn tĩnh lặng như trước, nhưng trong lòng gã lại cảm thấy nguy cơ trùng trùng, sát khí bốn bề.
Nói chuyện Long Dương quân xong, Hạng Thiếu Long mới vỡ lẽ ra, nghĩ đến những khả năng mà trước kia chưa từng nghĩ. Trong lòng vẽ lên một bức tranh hoàn chỉnh.
Ðiền Ðan là kẻ cơ hội, chủ nghĩa đầy dã tâm, nắm được một cách chính xác tình thế hiện này của các nước nên đã thừa nước đục thả câu, mong muốn trước tiên nuốt trọn nước Triệu.
Sau chuyện Ô gia, quân giữ thành Hàm Ðam bại trận thê thảm, nhưng không cách nào bù đắp lại được, chỉ đành lấy người già yếu và phụ nữ đề bổ xung.
Còn hai trụ cột của nước Triệu, Liêm Pha lại giao chiến với người Yên. Lý Mục lại phải ứng phó với bọn Hung Nô, nên trong nước trống rỗng. Ðiền Ðan mượn cớ đến thương lượng việc hợp tung, mang đến chỉ hơn một vạn người, nhưng có thể uy hiếp sự tồn vong của nước Triệu, đương nhiên! Một vạn người ấy làm sao diệt được nước Triệu. Long Dương quân đã đoán được đại quân của Ðiền Ðan vào nước Triệu, Hạng Thiếu Long thì không tin, bởi vì điều đó sẽ đánh cỏ động rắn. Mà Long Dương quân có ý nghĩ này chi vì y vẫn chưa hiểu được mối quan hệ giữa Ðiền Ðan và Triệu Mục, thông qua, Triệu Mục, y vẫn có thể thao túng được chuyện nước Triệu.
Hiếu Thành vương vừa chết. Tinh vương hậu tự nhiên trở thành người thao túng nước Triệu từ phía sau, lúc ấy sẽ dùng thủ đoan đê tiện để hại chết Lý Mục và Liêm Pha.
Trừ được hai người này, nước Triệu chẳng phải là vật trong túi của Ðiền Ðan rồi hay sao?
Còn chuyện ám sát Long Dương quân, có lẽ đó cũng là một thủ đoạn ngoại giao.
Năm nước kia, tất sẽ không ngồi nhìn người Tề mở rộng thế lực diệt nước Triệu, cho nên Ðiền Ðan phải tranh thủ sụ ủng hộ của bọn họ.
Yên Hàn có thể không tính đến, bởi vì nước Yên đã đánh nhau với người Triệu, còn nước Hàn thì yếu ớt, hầu như hễ đánh là bại. Chỉ có hai nước Ngụy, Sở là đủ sức nhúng tay vào.
Ngụy, Triệu như môi với răng, tất sẽ không thể để người Triệu bị diệt dưới tay người Tề, còn Sở là một chuyện khác nữa. Nước Ngụy là trở ngại lớn nhất ở phía bắc của người Sở, một ngày chưa thu phục được nước Ngụy, nước Sở khó mà tiến quân lên Trung Nguyên.
Vì thế Ðiền Ðan đã lấy điều này làm điều kiện trao đổi với Lý Viên. Hai nước Tề, Sở sẽ chia nhau nuốt trọn Triệu, Ngụy.
Cho nên chúng mới quyết định ám sát Long Dương quân, Hạng Thiếu Long mới bị vạ lây, đương nhiên đó chính là chủ ý của Lý Viên.
Nhưng đã bị gã phá hoại, khiến cho mưu đồ của Ðiền, Lý không thực hiện được.
Còn chuyện khiến cho Ðiền Ðan lúng túng nhất là cái chết của Nhạc Thừa, vốn là một kế hoạch kín như áo trời, thế mà đã bị phá vỡ.
Giờ đây Ðiền Ðan chỉ đành nhờ vào Triệu Mục để thao túng nước Triệu, trừ khử Liêm Pha và Lý Mục, còn những kế khác đều là hạ sách.
Trong tinh huống này. nếu Hạng Thiếu Long ngồi lên chức thành thủ thì sẽ trở thành một nhân vật trung tâm của cuộc đấu tranh này.
Ðằng Dực nghe gã phân tích xong, lắc đầu than,Dù có hợp tung thì cũng chẳng làm gì được."
Hạng Thiếu Long lắc đầu nói,Lần này chúng ta đến Hàm Ðan vốn là báo thù. nhưng cứ phát triển như thế này, về công hay tư cùng phải tìm cách phá hoại âm mưu của Ðiền Ðan và Lý Viên. Chả trách nào Triệu mục nắm chắc có thể thao túng được Tinh vương hậu toàn là do Ðiền Ðan giúp đỡ."
Hai người vừa dứt chuyện, Hạng Thiếu Long về phòng nghỉ một chốc, đến lúc hoàng hôn, Triệu vương phái người đến vời gã vào cung. Hạng Thiếu Long cả mừng, lập tức đi gặp Hiếu Thành vương.
Lần này Hiếu Thành vương tiếp kiến gã trong nội cung, Tinh vương hậu, Triệu Nhã, Quách Khai, Thành Tư đều có mặt, hành lễ vua tôi xong, Hiếu Thành vương ban chỗ ngồi cho gã, rồi mới đến lượt Quách Khai và Thành Tư.
Tinh vương hậu và Triệu Nhã ngồi đối diện nhau, hai người đều buồn bã, rõ ràng chuyện này đã gặp trở ngại.
Hạng Thiếu Long trong lòng đang lo lắng thì Hiếu Thành vương mở đầu câu chuyện bằng nhưng lời hỏi han, gã trả lời từng câu một, đương nhiêu tỏ vẻ đã hồi phục.
Hiếu Thành vương vẻ mặt ngưng trong, trầm giọng nói,Ðổng khanh kiếm pháp cao minh, lại thông hiểu binh pháp, chi cần thấy bọn thủ hạ của khanh cũng đủ biết. Nhưng không biết có nghĩ qua việc lấy quân công báo quốc hay không, nếu có thể lập được quân công, mai này sẽ được tấn tước phong hầu. Dù cho đến những việc hy sinh nơi sa trường thì chỉ có thể giao cho những người dưới trướng làm, Ðổng khanh chỉ cần lo cho đại cuộc, không cần phải phân tâm cho chuyện khác."
Hạng Thiếu Long liếc sang Thành Tư và Quách Khai, chỉ thấy bọn chúng đang đắc ý, tựa như biết được chức thành thủ không có phần của Hạng Thiếu Long.
Nhưng tại sao Hiếu Thành vương lại tỏ ý sẽ giao chức vị quan trọng ấy cho gã? Trong đầu đang suy nghĩ đồng thời cũng lấy làm lạ tại sao hai người đàn bà này lại chau mày nhíu mặt.
Vấn để mấu chốt là ở Thành Tư.
Nếu Thành Tư đã là thành thủ, thì chức vị cầm đầu của cấm vệ quân dĩ nhiên bỏ trống, có thể do gã đảm đương.
Cả hai đều là chức vị quan trọng, nhưng đối với Hạng Thiếu Long mà nói, rất khác nhau. Hạng Thiếu Long trong lòng lo lắng, biết được nếu Hiếu Thành vương quyết định nói ra, chuyện này sẽ thành đại cuộc, không ai có thể thay đổi trong thời gian ngắn.
Thành Tư tuy được Tinh vương hậu đưa lên, nhưng rõ ràng đã hùa với Quách Khai, đã không còn bị Tinh vương hậu khống chế, chả trách nào Tinh vương hậu định lôi kéo Hạng Thiếu Long.
Một ý nghĩ lướt qua trong đầu, Hang Thiếu Long cảm kích nói,Xin đa tạ ơn tri ngộ của đại vương, hạ thần dù cho gan óc lầy đất cũng phải báo đáp cho đại vương, cho nên có câu lúc bình thường không dám nói, giờ đây xin được tâu rõ với đại vương."
Đề xuất Tiên Hiệp: Ma Pháp Công Nghiệp Đế Quốc