Chương 223: Ðiệp Viên Nhiều Mang (1)

T

riệu Mục nghe Hạng Thiếu Long kể hết toàn bộ sự việc xong thì vui mừng đứng dậy, ngửa mặt cười lớn nói,Lần này quả thật trời đã giúp ta, nếu ta có ngày ngồi lên vương vị, ngươi sẽ là thống soái ba quân của ta."

Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười lắm, miệng nói,Sự việc không thể chậm trễ, chúng ta hãy lập tức sắp xếp việc đối phó với Hiếu Thành vương, nếu Lý Mục quả thật cầm binh quay về thì đại sự khó thành."

Triệu Mục trầm ngâm một chốc rồi hỏi,Triệu Nhã đã bị ngươi chinh phục, chuyện này không lạ, nhưng tại sao Tinh vương hậu lại chấp nhận lên tiếng cho ngươi? Bà ta và Thành Tế cấu kết với nhau, không có lý do gì chấp nhận giúp đỡ một người ngoài như ngươi."

Hạng Thiếu Long mỉm cười tiết lộ sự việc của Hàn Sấm, Triệu Mục càng cười lớn hơn, nỗi lo lắng trong lòng đã được xóa tan, ngồi bên cạnh gã nói,Bổn hầu cần phải tiết lộ mối quan hệ giữa ta và ngươi cho Ðiền Ðan biết để y yên tâm."

Hạng Thiếu Long biến sắc nói,Vạn lần không thể, trừ khi hầu gia muốn tiết lộ thân phận thật sự của mình, nếu không với sự tinh minh của y, y làm sao dễ dàng tin được. Hay là cứ để tiểu nhân giả vờ bị y lôi kéo, nói không chừng sẽ có hiệu quả không ngờ. Hợp tác với kẻ này, giống như đi bên cạnh con cọp, cần phải đề phòng y."

Triệu Mục gật đầu nói,Ngươi nghĩ rất chu đáo, cứ thế mà làm, Lý Mục không thể nói về là về, chúng ta vẫn còn dư dả thời gian."

Hạng Thiếu Long nói,Hầu gia tốt nhất hãy tìm vài người để tiểu nhân giao cho tên hôn quân Hiếu Thành vương, như thế càng khiến cho y tin tưởng hơn."

Triệu Mục cười nói,Dù cho có báo cho y biết tất cả thì thế nào? Song chuyện này hãy để ta suy nghĩ, đặt ra sách lược rồi mới tiến hành từng bước. Chỉ cần có thể cải trang thành Hạng Thiếu Long hành thích Hiếu Thành vương, binh quyền sẽ rơi vào tay chúng ta, lúc ấy sợ gì ả tiện nhân Tinh vương hậu không hợp tác với chúng ta. Lý Mục và Liêm Pha đừng hòng toàn mạng để tạo oai làm phúc nữa. Hừ! Nhạc Thừa chết đi cũng hay, ta trước nay đều nghi ngờ y."

Hạng Thiếu Long thừa cơ hỏi,Ðiền Ðan và Lý Viên rốt cuộc là có quan hệ như thế nào?"

Triệu Mục nói,Ta xem chẳng qua chỉ là lợi dụng nhau cả mà thôi!"

Hạng Thiếu Long nghĩ rõ ràng Ðiền Ðan đang giấu Triệu Mục về mặt này nên không hỏi nữa,Nhân lúc tiểu nhân chưa chính thức nhận nhiệm vụ, tiểu nhân phải tìm cách gặp Ðiền Ðan một chuyến để tranh thủ lòng tin của y, hầu gia có chỉ thị gì?"

Triệu Mục vui mừng nói,Bổn hầu tin tưởng y, ngươi hãy tùy cơ ứng biến, chờ ta nghĩ xong thì sẽ tìm ngươi thương lượng đại kế."

Ngừng một lát rồi nói,Ðiền Ðan hoàng hôn hôm nay sẽ đến dự yến ở chỗ Quách Tùng, ngươi có thể luôn tiện chặn y trên đường mà nói vài câu."

Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, vui mừng quay ra.

Hạng Thiếu Long vui lắm, đi gặp Kỷ Yên Nhiên rồi kể lại sự việc, sau một hồi giỡn hớt với nhau, cho đến hoàng hôn thì thúc ngựa đuổi theo đội nhân mã của Ðiền Ðan lên xe cùng y bàn bạc.

Ðiền Ðan quả là một kẻ cẩn thận, Lưu Trung Hạ và Lưu Trung Thạch đều ở lại trên xe để bảo vệ y.

Hạng Thiếu Long đi thẳng vào đề, nói,Bỉ nhân đã nghĩ kỹ, quyết ý giúp sức cho Ðiền tướng quốc, không màng sống chết."

Ðiền Ðan cả mừng, lấy làm ngạc nhiên nói,Ðổng huynh chẳng đã nói phải suy nghĩ mấy ngày rồi sao? Vì sao lại đưa ra quyết định đột ngột đến thế?"

Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói,Bởi vì bỉ nhân vừa gặp Hiếu Thành vương, y quyết định phá lệ giao chức thành thủ cho bỉ nhân, cho nên khiến cho bỉ nhân không dám buông xuôi. Quyết ý đêm nay sẽ dẫn mọi người rời khỏi đây, chỉ sai người chặn lại súc sinh và thân tộc của bỉ nhân đến Hàm Ðan, vòng sang quý quốc để thể hiện sự trung thành đối với Ðiền tướng quốc."

Ðiền Ðan là kẻ lợi hại mà cũng ngẩn người một chốc rồi mới định thần hỏi,Hàm Ðan chẳng lẽ không còn nhân tài hay sao? Tại sao Hiếu Thành vương lại dùng một người không hề có tiếng tăm như Ðổng huynh? Ta không thể tin được Hiếu Thành vương lại làm như thế."

Hạng Thiếu Long nói,Có lẽ là bởi mối quan hệ của bỉ nhân với Nhã phu nhân, ả biết bỉ nhân bất mãn với Hiếu Thành vương nên lấy chức quyền để giữ bỉ nhân lại."

Gã vừa nói vừa để ý thần sắc của đối phương, chỉ thấy Ðiền Ðan khi nghe đến mối quan hệ của gã với Triệu Nhã thì trong mắt lướt qua một tia lạnh lẽo, rõ ràng đang nghĩ nếu có thể thông qua Ðổng Khuông mà khống chế Triệu Nhã thì có thể giành được quyển bí lục.

Ðiền Ðan thốt nhiên vỗ vai Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói,Ðổng huynh vạn lần đừng bỏ đi, cứ ngồi lại cái ghế thành thủ, đối với chúng ta mà nói có lợi mà không hại, hiểu chưa?"

Hạng Thiếu Long cố ý do dự nói,Nhưng...“

Ðiền Ðan nhấn giọng nói,Từ hôm nay Ðổng Khuông chính là hảo huynh đệ của Ðiền Ðan ta, họa phúc cùng hưởng, quyết không nuốt lời. Ðổng huynh hãy cứ yên tâm ngồi ở cái ghế thành thủ Hàm Ðan! Hai ngày nữa ta sẽ giải thích."

Hạng Thiếu Long trong lòng than thầm, người trong thời đại này quả thật là nói dối không hề chớp mắt, Ðiền Ðan một mặt sai người giết gã, nhưng khi thấy giá trị lợi dụng của gã tăng lên thì lại xưng huynh gọi đệ. Nếu không phải thân phận của mình đặc biệt thì đã bị y lợi dụng.

Ðội nhân mã rẽ vào con đường núi dẫn vào Quách phủ, Hạng Thiếu Long vội vàng cáo từ quay về.

Hôm sau trời chưa sáng thì Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực đã vào cung dự tảo triều.

Hiếu Thành vương giữa bá quan văn võ, chính thức giao chức thành thủ cho Hạng Thiếu Long, Ðằng Dực làm phó tướng, lại trao binh phù, bảo kiếm cho Hạng Thiếu Long.

Quách Khai biết tình thế đã định, đương nhiên không dám lên tiếng phản đối. Những quan tướng thân cận của Triệu Mục, hoặc người thuộc bè phái của Tinh vương hậu hoặc Triệu Nhã đều đồng thanh chúc mừng. Thì ra chuyện không thể cuối cùng đã có thể.

Sau chuyện ấy, các quan viên đều đến chúc mừng, xem ý đã biết muốn kết thân, hai người chỉ than thầm mà thôi.

Sau khi tảo triều, Hiếu Thành vương tự đưa Hạng, Ðằng đi kiểm điểm binh sĩ, khiến cho ba quân đều biết rõ bọn họ đã được y trọng dụng, không ai không phục.

Hiếu Thành vương và hai người bọn họ nói về chuyện giữ thành, Ðằng Dực đương nhiên là kẻ trong nghề, Hạng Thiếu Long thì nhờ vào những tri thức lúc trước, lại thêm học được một ít trong Mặc tử kiếm pháp nên cũng ứng phó được, khiến cho Hiếu Thành vương hoàn toàn yên tâm, mừng thầm không dùng sai người.

Những tướng lĩnh đi bên cạnh y đều kinh ngạc, cách giữ thành mà hai người này nói ra phần nhiều là nghe rất lạ, chưa ai nói qua, vốn là trong lòng không phục thì giờ đây đã phục sát đất.

Hiếu Thành vương về cung xong thì Hạng, Ðằng được một phó tướng khác tên Triệu Minh Hùng dẫn đường, đến trạm chỉ huy binh vệ ở cửa đông, khi Hạng Thiếu Long ngồi vào ghế, hơn một trăm biên tướng, tỳ tướng, hiệu úy, đội trưởng chia làm hai hàng quỳ xuống hành lễ, Hạng Thiếu Long như sống trong mơ, không thể tin vào sự thật trước mắt mình.

Rồi mấy ngày hôm sau, hai người đều bận rộn, quyết ý chỉnh đốn binh tướng giữ thành, lại tăng cường võ bị và huấn luyện, đồng thời cũng cắm người trong tinh binh đoàn vào, làm cận vệ cho hai người. Lại dùng bọn Phố Bố, thăng làm tỳ tướng.

Khi đã sắp xếp ổn thỏa, Hạng Thiếu Long thở phào đi gặp Triệu Mục.

Tên gian tặc ấy đưa gã vào mật thất, ngồi xuống rồi mới cười,Ðổng tướng quân có đoán được Quách Khai đối phó với ông thế nào chăng? Thì ra tên vô ơn bội nghĩa ấy sai một kẻ khác báo với bổn hầu rằng ông chính là gian tế của Hiếu Thành vương để đối phó với ông, bảo ta phải cẩn thận ông, thật khiến cho ta cười đến suýt nữa vỡ bụng."

Đề xuất Huyền Huyễn: Quầy Hàng Vỉa Hè Của Ta Cực Mạnh
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN