Chương 222: Bốn Bề Nguy Hiểm (3)
Ðiều này thật bất ngờ, ngay cả Tinh ương hậu vè Triệu Nhã đều lấy làm ngạc nhiên, không biết gã sẽ nói gì mà phải liều chết đến thế.
"Ðổng khanh cứ tâu rõ, quả nhân tuyệt không trách ngươi, Hiếu Thành vương nói.
Hạng Thiếu Long bình tĩnh nói,Lần này hạ thần quyết bỏ hết tất cả, quay về mở mục trường, cùng bởi bản thân là người Triệu, cũng vì tuân theo di mệnh của tiên phụ, lá rụng thì về cội, cho nên chỉ cần đại vương có lệnh, sắp xếp thế nào tuyệt không oán thán."
Hiếu Thành vương gật đầu lia lịa tỏ ý khen ngợi.
Hạng Thiếu Long lại khẳng khái nói,Nhưng hạ lần mấy ngày hôm nay đã xem xét tình thế, thấy tình hình của đại Triệu, thực nguy như chồng trứng, có thể ngã bất cứ lúc nào."
Mọi người đều biến sắc, Quách Khai nhíu mày nói,Ðổng tiên sinh phải chăng đã quá lời?"
Y là mưu thần số một của Hiếu Thành vương, nếu không thấy được việc Hạng Thiếu Long đã nói, thì có nghĩa là đã phụ lòng Hiếu Thành vương đã trọng dụng mình, đương nhiên sẽ không vui mừng.
Hiếu Thành vương chen vào,Ðổng khanh cứ mạnh dạn nói ra, không cần phải e ngại."
Hang Thiếu Long bình thản nói,Ðại vương có thể cho người hầu lui ra chăng?"
Hiếu Thành vương hơi trầm ngâm một lúc rồi phất tay cho lui tất cả bọn cung nga, thị vệ, trong điện chỉ còn sáu người bọn họ. Triệu Nhã lộ vẻ ngây ngất, ả yêu nhất là khí khái anh hùng của Hạng Thiếu Long.
Tinh vương hậu cùng nhìn gã bằng con mắt khác, thầm nghĩ mình chọn không sai.
Vẻ mặt Quách Khai và Thành Tư đều không tự nhiên, nhưng không tin gã có thể nói ra điều gì ghê gớm.
Hạng Thiếu Long trầm giọng tiếp tục nói,Giờ đây đại cuộc của thiên hạ rất rõ ràng, vì triều chính nước Tần chưa ổn định, các nước đều tranh thủ lúc này mở rộng thế lực để chuẩn bị cho công cuộc thống nhất thiên hạ. Lần này sứ tiết các nước tụ hội đến Hàm Ðan, bề ngoài là mong có thể hợp tung, nhưng thực sự là muốn tranh bá, so với giao tranh trên chiến trường còn hung hiểm gấp trăm lần."
Thành Tư cười lạnh lùng nói,Ðổng tiên sinh phải chăng đã hơi thổi phồng để hù dọa kẻ khác?"
Hiếu Thành vương cũng nhíu mày nói,Hợp tung là lợi cho năm nước, dù có chút vấn đề nhưng đâu đến nỗi xấu như vậy!
Tinh vương hậu và Triệu Nhã biết không nên chen vào nên chỉ đành im lặng.
Hạng Thiếu Long ha hả cười lớn nói,Những kẻ thực lòng hợp tung chỉ có đại Triệu chúng ta và hai nước Ngụy, Hàn mà thôi, còn hai nước Tề, Sở vẫn chưa lâm vào thế nguy hiểm thì cần gì phải khẩn trương."
Quách Khai lạnh lùng cười,Dù cho Tể, Sở có ý khác, nhưng đại Triệu chúng ta vừa đánh bại người Yên, thanh thế như mặt trời giữa ngọ. Hàn, Ngụy lại không thể nhìn Tề, Sở đắc thế, huống chi trước nay Tề, Sở đều luôn e sợ người Tần, lấy gì để hãm hại đại Triệu chúng ta."
Hạng Thiếu Long mỉm cười,Ðương nhiên là phải dựa vào âm mưu ngụy kế. Ðầu tiên là Long Dương quân, nếu y bất hạnh chết đi, thì kẻ bị nghi ngờ nhiều nhất đương nhiên là Tín Lăng quân, cho dù An Ly vương không tính sổ với y, nhưng quyền lực sẽ ngày một giảm đi, nước Ngụy tất nhiên sẽ xuất hiện tình trạng đấu tranh quyền lực, lúc ấy người Ngụy còn gì thời gian để lo chuyện nước khác, đồng thời kẻ được lợi nhất là hai nước Tề, Sở, khiến cho đại kế chia cắt tam Tấn của bọn chúng đã tiến được một bước lớn."
Hiếu Thành vương lấy làm lo lắng vì chuyện ấy, bọn họ tuy nghi ngờ kẻ đánh lén có thể là Ðiền Ðan hoặc Lý Viên, nhưng rốt cuộc vẫn là suy đoán, chưa khẳng định như Hạng Thiếu Long nói.
Thành Tư chen vào nói,Ðổng tiên sinh tốt nhất hãy cẩn thận lời nói, nếu lời này lộ ra ngoài thì nhất định sẽ gây nên cơn phong ba."
Triệu Nhã lạnh lùng nói,Dám hỏi ai có thể tiết lộ điều này?"
Thành Tư nhất thời cứng họng.
Hiếu Thành vương bực bội nhìn Thành Tư, thần sắc ngưng trọng nói,Ðổng khanh đối với chuyện này có bằng chứng không?"
Hạng Thiếu Long nói,Lúc ấy hạ thần đang ở cạnh Long Dương quân, tự nhiên biết rõ được cả quá trình, điểm mấu chốt là Long Dương quân có một thủ hạ tên gọi Hạ Nguyệt làm nội ứng. Long Dương quân nói với hạ thần rằng tên Hạ Nguyệt ấy là người Tề, theo y chưa đầy hai năm, sau chuyện này người này bị cắt cổ họng, kẻ đứng phía sau tại sao phải giết người bịt miệng? Ðương nhiên là không muốn kẻ này bị bắt. Nếu y là người của Tín Lăng quân, có lẽ sẽ chạy về nước Ngụy, hoặc về nước Ngụy thì mới bị khử. Không cấn phải xử ngay tức khắc, chính vì thế kẻ hành hung, đang ở trong nước Triệu chúng ta."
Ðến lúc này Quách Khai và Thành Tư không còn lời gì để nói, sau chuyện này kẻ thủ ác đã di chuyển toàn bộ những kẻ bị tử thương đi, chỉ để lại thi hài của người Ngụy. Nhưng Long Dương quân chẳng hề nói cho bọn họ biết chuyện của Hạ Nguyệt, cho nên không biết một xác chết trong đó là gian tế bị diệt khẩu.
Sau chuyện này, Quách Khai nói,Long Dương quân tại sao chỉ nói điều cơ mật này cho Ðổng tiên sinh biết."
Hạng Thiếu Long lạnh nhạt nói,Hạ thần có ơn cứu mạng đối với y, y lại muốn mời bỉ nhân về nước Ngụy nên không giấu."
Vẻ mặt Hiếu Thành vương đã khó coi lại càng khó coi hơn, gằn giọng nói,Hay cho Ðiền Ðan và Lý Viên!" rồi lạnh lùng nói,Ðổng khanh hãy nhớ rằng người Sở là kẻ không đáng tin."
Hạng Thiếu Long nói,Chuyện thứ hai là chuyện Nhạc tướng quân bị hành thích. Nhạc tướng quân là trụ cột phòng thủ của Hàm Ðan, trừ được Nhạc tướng quân thì sẽ không có người nào đủ sức thay thế y, nhất định sẽ nảy sinh cục diện quân tâm bất ổn. Lúc ấy chỉ cần Ðiển Ðan và Lý Viên cấu kết với một số tướng lãnh đại thần có lòng khác thì có thể lật tay làm mưa, úp tay làm mây, chúng ta dù có những tướng tài như Lý Mục, nhưng đang ở nơi xa, không thể quay về ngay được, cho nên bỉ nhân mới có lời này."
Lúc ấy mọi người đều nhớ lại hơn vạn tinh binh của Ðiền Ðan đang đóng ngoại thành, nếu thành Hàm Ðan xảy ra nội loạn, thì bọn Tề binh ấy cùng đủ để khống chế tình thế này.
Nhưng nếu không có Triệu Mục và gian đảng của y, chỉ một vạn Tề binh này không đáng sợ, nhưng giờ đây đã là chuyện khác.
Quách Khai và Thành Tư đều im lặng. Bọn họ cũng như Hạng Thiếu Long lúc trước vậy, tuy thấy nguy cơ nhưng không hề nghĩ đến bước nghiêm trọng đến nỗi mất nước thế này.
Khuôn mặt vốn đã tái nhợt của Hiếu Thành vương giờ đây trở nên tái xanh, nói,Ðổng khanh có kỳ mưu diệu kế gì có thể xoay chuyển được tình thế này?"
Hạng Thiếu Long lúc này lấy lùi làm tiến, nói,Hạ thần chỉ là võ phu, chẳng có diệu kế gì, chuyện đại sự này hay là cứ giao cho Quách đại phu và Thành tướng quân tìm kế sách cho đại vương!“
Quách Khai và Thành Tư đều lúng túng, nhất thời bọn họ không có cách nào để hóa giải được tình thế phức tạp này.
Hiếu Thành vương không vui nói,Chả lẽ thật sự không có ai có thể đưa ra chủ ý gì cho quả nhân hay sao?"
Quách Khai chỉ đành ho khan nói,Ðền nước này, vi thần cho rằng phải lập tức xử tử bọn phản tặc đáng nghi ngờ, trừ đi cái họa bên trong, lúc ấy hai kẻ Ðiền, Lý dù cho có âm mưu cùng khó mà thi triển."
Tinh vương hậu cắt lời y nói,Vậy há chẳng phải ép gian đảng lập tức khởi loạn hay sao? Sau chuyện Ô gia, quả thực không thể để xảy ra nổi loạn nữa."
Thành Tư nói,Chuyện này cứ giao cho tiểu tướng chấp hành, đảm bảo có thể âm thầm quét sạch bọn gian đảng."
Hiếu Thành vương nói với vẻ không bằng lòng,Thành khanh gia có biết rõ kẻ nào là gian đảng chăng? E rằng khi đang sắp xếp thì bọn tặc tử đã ra tay trước rồi."
Triệu Nhã nhoẻn miệng cười nói,Vương huynh ơi, chắc vương huynh giờ đây đã biết lời vương muội có lý rồi, chỉ cần giao cái chức thành thủ cho Ðổng tiên sinh thì mới có thể tiến hành kế hoạch này."
Hiếu Thành vương quả quyết nói,Ðổng khanh nhận lệnh, từ lúc này trở đi, khanh chính là thành thủ của Hàm Ðan, sáng sớm ngày mai, quả nhân sẽ chính thức trao quân phù thành thủ cho Ðổng khanh. Ðổng khanh vạn lần đừng để quả nhân thất vọng, Hạng Thiếu Long ngẩn người ra rồi mới khấu đầu tạ ơn.
Tinh vương hậu và Triệu Nhã đương nhiên vui mừng. Quách Khai và Thành Tư thì nhìn nhau với ánh mắt âm hiểm, rõ ràng đã có độc kế đối phó với Hạng Thiếu Long.
Chuyện này không thể lọt qua khỏi mắt của Hạng Thiếu Long, trong lòng cười thầm, dù cho Quách Khai có xảo quyệt đến cỡ nào cũng không thể đoán được gã và Triệu Mục có mối quan hệ mật thiết.
Giờ đây gã có thể công nhiên cấu kết với Triệu Mục.
Chuyện lạ trong thiên hạ chẳng qua chỉ có thể đến mức này mà thôi.
Hạng Thiếu Long lại xin Hiếu Thành vương ban chức phó tướng cho Ðằng Dực rồi mới rời cung quay về.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Đạo Triều Thiên [Dịch]