Chương 229: Lửa Thiêu Hoàng Cung (1)
K
hi mọi người nhập tiệc, Hạng Thiếu Long nhớ lại lời của Kỷ Yên Nhiên, càng lúc càng thấy không ổn nên lẻn ra ngoài tìm Ô Quả.
Lúc ấy Ô Quả đang đứng nói chuyện cùng bọn tùy tùng ngoài quảng trường, thấy Hạng Thiếu Long thì giật mình đến bên gã, hạ giọng nói,Sao tam gia bỏ đi nhanh như thế?"
Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Lập tức thông báo với nhị gia, Tín Lăng quân đã phái cao thủ đến Hàm Ðan, rất có thể đêm nay sẽ vào cung đánh cắp Lỗ Công bí lục, bảo bọn họ phải tìm cách phòng bị."
ô Quả gãi đầu nói,Cấm vệ quân và bọn thành vệ chúng ta phân chia ranh giới rõ ràng, trừ phi có lệnh của Hiếu Thành vương, nếu không chúng ta chẳng thể nào bước vào hoàng cung."
Hạng Thiếu Long cũng biết thế, nên nói,Vậy cứ bảo nhị gia tìm cách sai người giám sát hoàng cung, nếu có kẻ đáng nghi thì phải theo dõi xem bọn chúng ở đâu. Nên sử dụng người của chúng ta, hãy để ý những nơi như lối ra của địa đạo, không chừng Tín Lăng quân có cách vào bí đạo của hoàng cung, nói không chừng bọn chúng cũng có nội ứng ở đây.
ô Quả nhận lệnh rồi quay ra.
Hạng Thiếu Long thở phào, quay trở lại nội sảnh.
Bỗng nhiên bên phải có tiếng gọi của một mỹ nữ,Ðổng tiên sinh xin dừng bước."
Hạng Thiếu Long nghe thanh âm này cũng quen tai lắm, ngạc nhiên nhìn sang.
Quách Tú Nhi mặc bộ hồng bào, bên cạnh có tám nô tỳ, từ con đường đá bên phải bước tới, rõ ràng là đang vào sảnh đường để dự lễ đính hôn.
Hạng Thiếu Long ngừng lại, chúc mừng nàng với vẻ hơi thiếu tự nhiên.
Quách Tú Nhi thản nhiên trả lễ rồi quay sang bọn nữ tỳ nói,Ta có mấy câu cần nói với Ðổng tiên sinh, các ngươi lui qua một bên."
Tám nữ tỳ đều rất ngạc nhiên, tránh ra xa.
Quách Tú Nhi nhìn Hạng Thiếu Long, ánh mắt rất buồn, chép miệng nói,Lệnh cha khó cãi, Tú Nhi không còn cách chọn lựa, tiên sinh có hiểu ý Tú Nhi chăng?"
Hạng Thiếu Long không ngờ nàng thẳng thắn như thế, ngẩn người một chốc không biết trả lời thế nào mới phải.
Dù hai người hoàn toàn không có trở ngại, vì mối hận thù giữa hai nhà ô, Quách, gã cũng không thể kết hợp với Quách Tú Nhi.
Quách Tú Nhi buồn rầu mỉm cười, xoay người, khi quay lại, trong tay Quách Tú Nhi có một chiếc khuyên tai, nàng bước tới phía trước rồi dúi vào tay gã, nói,Quách Tú Nhi không thể hiến thân cho tiên sinh, nên dùng khuyên tai ngọc này thay thế, nếu tiên sinh có chút tình ý với Tú Nhi, xin hãy giữ trong người, Tú Nhi chết cũng không hối hận!" nói xong thì quay đi, cúi đầu bước vội vào nhà trong, bọn nô tỳ vội vàng đuổi theo.
Hạng Thiếu Long nắm chặt chiếc khuyên tai vẫn còn hơi ấm, trong lòng dâng lên một nỗi xao xuyến.
Gã đưa tay mở ra xem. Thì ra đó là một chiếc khuyên tai bằng ngọc, có khắc hình chim phượng, nếu đem về thế kỷ XXI bán đấu giá đảm bảo có thể sống hết đời.
Nghĩ tới đây, không khói tự mắng ban thân.
Người ta đã tình thâm nghĩa trọng đối với mình, mà bản thân gã lại có những ý nghĩ hoang đàng, lắc đầu cười khổ rồi đeo chiếc khuyên tai ấy vào trong cổ, bước vào đại sảnh.
Trong đại sảnh không khí rất náo nhiệt, hàng trăm nữ tỳ nam bộc đang rót rượu thêm thức ăn cho khách khứa.
Ðối diện với cửa lớn của nội sảnh là bốn chiếu tiệc.
Chiếu thứ nhất là phu phụ Quách Tùng và Lý Viên, Quách Tú Nhi, ba chiếu kia là những khách chính như Tinh vương hậu, Ðiền Ðan, Long Dương quân, Hàn Sấm, Cơ Trọng. Còn những khách khác thì được sắp xếp ngồi hai bên, tất cả có ba lớp, mỗi chiếu có bốn người, ở giữa là một khoảng trống, đó là chỗ dàng cho bọn ca vũ biểu diễn.
Ðội nhạc sư ngồi hai bên cửa, khi tiếng nhạc tấu lên, không khí càng náo nhiệt.
Hạng Thiếu Long nhân lúc mọi người đang tập trung chú ý đến Quách Tú Nhi thì bước ra phía trước, trong lòng thầm kêu khổ, không biết nên ngồi ở nơi nào đây?
Thời đại này rất coi trọng thân phận địa vị, không thể ngồi bừa chỗ nào cũng được.
May mà Cao Bạch bước đến nói,Nhã phu nhân đã sớm căn dặn tiểu nhân, muốn ngồi cùng chiếu với Ðổng tướng quân, mời tướng quân theo tiểu nhân."
Hạng Thiếu Long lập tức cảm thấy khó nghĩ, nếu ngồi cùng với Triệu Mục, Kỷ Yên Nhiên và Triệu Chi tất nhiên sẽ chẳng nói được gì, nhưng ngồi cùng Triệu Nhã hai người sẽ trách gã thiên vị, nhưng cũng đánh liều bước theo Cao Bạch.
Trong đám khách ấy, vẫn có nhiều người lần đầu tiên gặp được nhân vật ngồi lên chiếc ghế thành thủ nên đều đưa mắt nhìn theo gã.
Bọn nữ nhân đều ngây ngất trước dáng vẻ cao to, bước đi như hổ của gã.
Nhưng lúc này Hạng Thiếu Long đang rất lo lằng, chỉ biết đi theo Cao Bạch.
Cao Bạch ngừng lại, cúi người nói,Tướng quân, xin mời ngồi."
Hạng Thiếu Long định thần nhìn, chỉ thấy ba mỹ nữ đang nhìn gã bằng ánh mắt khác nhau.
Thì ra Triệu Nhã, Kỷ Yên Nhiên, Triệu Chi đều ngồi ở chiếu thứ hai thuộc hàng thứ nhất, chiếu đầu là Triệu Mục, Quách Khai, Thành Tư và Trâu Diễn.
Hạng Thiếu Long mừng thầm, ngầm khen Triệu Nhã suy nghĩ chu đáo, ngồi ở bên cạnh Triệu Chi, đó cũng chính là chỗ thông minh của ả, nếu như ngồi giữa hai nữ nhân nào, đều sẽ có người bị lạnh nhạt, nhưng được xếp ngồi ở cuối chiếu thì rõ ràng gã đã tôn trọng ba thiếu nữ kia.
Nhất thời nam thì lấy làm ngưỡng mộ vì gã được ngồi với ba nữ nhân, nữ thì hy vọng có thể thay thế ba nữ nhân kia được gần gũi nhân vật truyền kỳ này.
Tiếng nhạc vừa dứt thì lại nổi lên nữa, một nhóm ca cơ xinh đẹp hơn trăm người tập trung ở giữa sảnh đường.
Triệu Chi ghé tai gã nói,Yên Nhiên tỷ bảo thiếp hỏi chàng đã chuồn đi đâu?"
Hạng Thiếu Long cười gượng nói,Ði nhà xí không được sao?"
Triệu Chi lại nghiêng sang phía Kỷ Yên Nhiên, rồi ghé sang hỏi,Ði nhà xí mà lâu đến thế sao?"
Hạng Thiếu Long buồn cười lắm, cố nén lại rồi nói,Chi Chi đã biến thành ống truyền thanh lúc nào, bảo với nàng bất cứ chuyện gì dù lớn dù nhỏ, cả trời cao kia cũng chẳng quản nổi ta."
Triệu Chi cười khúc khích rồi quay sang truyền lại lời ấy.
Triệu Nhã và Kỷ Yên Nhiên nghe xong đều cười, lát sau Triệu Chi lại hớn hở quay sang Hạng Thiếu Long nói,Lần này phu nhân hỏi, Quách Tú Nhi và chàng người trước kẻ sau bước vào, vẻ mặt lại khác lạ, phải chăng là chàng đã cướp ngọc trộm hương, cắm sừng lên đầu Lý Viên?"
Hạng Thiếu Long thầm kêu lợi hại, đương nhiên là phải phủ nhận ngay.
May mà lúc ấy tiếng nhạc đã dừng, cuộc đùa bỡn ấy mới dừng lại.
Quách Tùng đứng dậy tuyên bố gả Quách Tú Nhi cho Lý Viên, nhưng hôn lễ lại chính thức cử hành ở nước Sở, sau đó thì nâng chén cán với khách khứa, không khí rất tưng bừng.
Hạng Thiếu Long quan sát vẻ mặt Quách Tú Nhi, thấy dáng vẻ của nàng rất cam chịu, trong lòng cảm thấy xúc động.
Nếu không có mình xen vào, Quách Tú Nhi không có cảm giác như thế, bởi vì Lý Viên quả thực là một đấng trượng phu lý tưởng của bọn nữ nhân.
Ðối với giới quyền quý trong thời Chiến Quốc, chuyện cưới gả là trò chơi chính trị, càng là những nữ tử có thân phận thì càng như thế.
Nghĩ sâu xa hơn, Ô ứng Nguyên gả con gái cho mình, chẳng qua đó chỉ là thủ đoạn lôi kéo, chỉ là vừa khéo Ô Ðình Phương thương yêu mình nên mới không xảy ra bi kịch.
Trong lòng đầy cảm xúc nên uống thêm hai chén.
Triệu Chi rỉ tai gã nói,Chi Chi hận không lập tức phanh thây Ðiền Ðan thành muôn đoạn, nhưng người ta không gấp, bởi vì biết Ðổng gia nhất định sẽ làm chủ cho Chi Chi đó mà."
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ nàng đã quá coi trọng Hạng mỗ rồi, dịu dàng nói,Nghĩ đến chuyện vui vẻ hơn không được sao?"
Triệu Chi không biết nghĩ đến chuyện gì, đỏ mặt, hạ giọng nói,Chi Chi nghe lời căn dặn của Ðổng gia!"
Hạng Thiếu Long chưng hửng.
Triệu Chi và Quách Tú Nhi không hề khác nhau, đều cảm thấy nam nhân là kẻ làm chủ, không bao giờ làm theo ý mình, thật là ngoan ngoãn.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngự Thú Phi Thăng