Chương 230: Lửa Thiêu Hoàng Cung (2)

Ðiều khác nhau là Triệu Chi còn may mắn hơn Quách Tú Nhi.

ở một góc độ nào đó, Thiện Nhu và Kỷ Yên Nhiên đều là những nữ nhân đi ngược lại với thói tục của thời đại này, cũng giống như Mặc Tử, phản đối quyền lực và sự xa hoa với lễ giáo không cần thiết.

Mặc Tử rốt cuộc vẫn là nam nhân, nên có thể để lại tiếng thơm muôn đời.

Kỷ Yên Nhiên dù cho tư tưởng có ưu việt đến đâu thì điều người ta chú ý đến nàng cũng chỉ là sắc đẹp.

Vì Quách Tú Nhi bị ép gả cho Lý Viên nên khiến cho Hạng Thiếu Long trong lòng nghĩ ngợi nhiều, lúc ấy, tiếng bước chân rầm rập khiến cho Hạng Thiếu Long bừng tỉnh.

Cả đại sảnh im phăng phắc, mọi người đều nhìn tên Triệu binh đang lao vào đại sảnh, y va phải một ả nữ tỳ đang bưng thức ăn, nhìn thấy Hạng Thiếu Long thì vội vàng lao đến trước mặt gã, quỳ xuống bẩm cáo,Ðổng tướng quân, không xong rồi, hoàng cung bốc lửa!"

Mọi người đều chưng hửng.

Cuối cùng cơn hỏa hoạn cũng được dập tắt, hành cung của Nhã phu nhân bị cháy trụi, chỉ còn lại ba mươi thi thể cháy đen, có cả bọn tiểu Siêu, trong đó có hơn mười tên cấm vệ quân, nhưng không ai chạy thoát, trên người đầy vết kiếm và vết tên bắn.

Triệu Nhã khóc lóc thê thảm.

Khi Hạng Thiếu Long vội vàng chạy đến, bọn cấm vệ đã tra xét cả hoàng cung nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của kẻ địch, chỉ thấy một địa đạo gần hành cung có dấu vết của người xông vào, bốn tên cấm vệ quân đang giữ nơi ấy đều bị bóp chết.

Vẻ mặt của Thành Tư càng khó coi hơn Hiếu Thành vương, y vốn là đầu lĩnh cấm vệ, xảy ra chuyện này, trách nhiệm tự nhiên rơi vào y, nặng thì bị chém đầu, nhẹ thì bị cách chức.

Hiếu Thành vương giận đến nỗi run hai tay, chửi mắng ỏm tỏi. Bọn cấm vệ sợ hãi đều quỳ móp xuống chịu trận.

Hạng Thiếu Long nhớ đến bọn tiểu Siêu, lòng như rườm máu. Hơn mười văn quan võ tướng đều đứng lặng nhìn thảm cảnh ấy.

Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên ngọn lửa báo thù, đối phương ngay cả bọn tiểu Siêu cũng chẳng tha, tất nhiên trong lòng có ý báo thù, nếu không cướp bí lục thì cũng đủ, cần gì phải giết người phóng hỏa.

Ðằng Dực lúc này đến bên Hạng Thiếu Long, kéo nhẹ gã, tỏ ý có lời muốn nói.

Hạng Thiếu Long ra nơi vắng người, Ðằng Dực nói,Ðã tìm ra bọn hung đồ ấy, chúng đang nấp tại hành quán của Hàn Sấm."

Hạng Thiếu Long giật mình hỏi,Cái gì?"

Ðằng Dực nói với vẻ khẳng định,Không sai đâu, tiểu Tuấn thân chinh theo dõi bọn chúng, thấy bọn chúng lẩn vào hành quán của Hàn Sấm, giờ đây vẫn đang theo dõi, đảm bảo bọn chúng có cánh cũng không thoát nổi."

Ý nghĩ trong đầu Hạng Thiếu Long lướt qua nhanh như điện chớp, nhớ lại đại kế hợp nhất tam Tấn, người đã nghĩ ra điều này, Bình Nguyên quân nước Triệu thì đã chết, giờ đây chỉ còn lại Tín Lăng quân của nước Ngụy, Vô ky, còn có một người khác chính là trưởng bối của Hàn Sấm, bởi vì Hàn Sấm dù tuổi tác hay danh vọng cũng không đủ sức làm chuyện này.

Một bức tranh rõ ràng bắt đầu hiện dần trong đầu gã.

Vì Bình Nguyên quân đã chết, nước Triệu không còn ai thúc đẩy cho kế hoạch này, chỉ còn hai nước Ngụy, Hàn vẫn đang âm thầm thực hiện giấc mơ ấy. Đó chính là nguyên nhân mà Hàn Sấm ngầm chứa chấp người của Tín Lăng quân.

Nếu bọn người của Tín Lăng quân không ra tay độc ác như thế, nói không chừng Hạng Thiếu Long sẽ tha cho bọn chúng, bởi vì gã không hề coi Lỗ Công bí lục vào đâu cả. Nhưng giờ đây bọn chúng đã gây nên mối huyết thù, nên gã không thể thương lượng được.

Bỗng nhiên nghe Hiếu Thành vương quát lớn,Ðổng Khuông ở đâu?"

Hạng Thiếu Long nói,Lập tức triệu tập mọi người, chuẩn bị hành động." Rồi sải bước về phía Hiếu Thành vương.

Lúc bấy giờ, Triệu Mục, Ðiền Ðan, Long Dương quân, Hàn Sấm, Cơ Trọng, Tinh vương hậu, Lý Viên, đều đã đến, ai nấy đều lặng yên xem Hiếu Thành vương xử lý thế nào.

Hiếu Thành vương quắc mắt nhìn Hạng Thiếu Long, quát lớn,Ngươi làm thành thủ thế nào mà để kẻ địch lẻn vào cũng chẳng biết?"

Ba người Lý Viên, Quách Khai, Cơ Trọng đều lộ vẻ vui mừng. Còn ngược lại Hàn Sấm thì cúi đầu, rõ ràng cả y cũng không biết người của Tín Lăng quân lại tàn độc đến thế, liên lụy đến Hạng Thiếu Long. Tinh vương hậu thì mặt mày rầu rĩ, đứng một bên Hiếu Thành vương im lặng không nói.

Hạng Thiếu Long đưa mắt nhìn quanh, đều thấy rõ phản ứng của từng người một.

Gã không quỳ móp xuống như bọn Thành Tư mà vẫn hiên ngang nói,Hung thủ đã sớm ẩn vào thành trước, chỉ là chờ đến đêm nay mới động thủ mà thôi."

Hàn Sấm giật mình, lộ ra vẻ hoảng hốt.

Bọn Lý Viên thì cười lạnh lùng vì gã đùn đẩy trách nhiệm. Bởi vì nếu hung thủ đã sớm lẻn vào thành Hàm Ðan trước, lúc ấy gã chưa ngồi lên chiếc ghế thành thủ, tất nhiên trách nhiệm không phải của gã.

Hiếu Thành vương lúc này giận quá mất khôn nên quát lớn,Ngươi còn dám nói những lời thế này?"

Hạng Thiếu Long càng lúc càng hiểu rõ con người của Hiếu Thành vương, bình tĩnh nói,Chuyện này nếu không có nội ứng thì quả thật khiến người ta khó tin, dù thời gian, tin tức, phương thức ra vào không để lại dấu vết đều kín như áo trời, tuyệt không phải giống như chuyện đột kích. Cho nên mạt tướng dám cả quyết rằng hung đồ đã ẩn trong thành Hàm Ðan một thời gian dài, đêm nay mới chớp thời cơ ra tay."

Hiếu Thành vương đã bình tĩnh hơn, bắt đầu suy nghĩ lời của Hạng Thiếu Long.

Ðiền Ðan chen vào nói,Ðại vương sao không để Ðổng tướng quân tra xét hành tung của kẻ địch, để y lấy công chuộc tội."

Long Dương quân cũng phụ họa theo.

Tinh vương hậu cũng hạ giọng rỉ tai Hiếu Thành vương mấy câu.

Hiếu Thành vương nhìn Hạng Thiếu Long nói,Quả nhân cho ngươi nội trong vòng ba ngày phải tìm cho ra bọn tặc tử ấy Rồi quay sang tên Thành Tư đang run bần bật, nói,Nhốt tên ngu xuẩn này vào ngục, đợi tìm được bọn tặc tủ rồi sẽ xử chung một thể."

Thành Tư gào lên thảm thiết.

Hiếu Thành vương nhìn sang Hạng Thiếu Long, lời nói đã ôn hòa hơn, gắt nhẹ,Còn chưa đi giải quyết chuyện này?"

Hạng Thiếu Long chậm rãi nhìn mọi người, thấy Triệu Mục lo lắng, thì ung dung cười nói,Chuyện nhỏ như thế này cần gì phải ba ngày, sáng mai trước khi mặt trời mọc, những thứ trong nội cung sẽ được đặt ngay trên bàn đại vương, bọn hung đồ sẽ bắt đến cho đại vương không sót một mống, dù có chết cũng đem xác về cho đại vương. Nếu không làm được, Ðổng mã si này không cần đại vương động thủ, cũng không còn mặt mũi nào để thấy ánh mặt trời của ngày mai." Nói xong, trong lúc mọi người đang trố mắt thì bước ra cửa hoàng cung.

Hàn Sấm tái nhợt, nhân lúc mọi người đang chú ý đến Hạng Thiếu Long thì âm thầm rút lui, vòng qua cửa khác đuổi theo Hạng Thiếu Long.

Trong đại hiệu trường trước cửa cung, bọn Ô Quả và hơn một trăm thân vệ đã kìm ngựa đứng chờ.

Hạng Thiếu Long không nói lời nào, phóng thẳng lên ngựa, Hàn Sấm lúc này đã đuổi kịp, kêu lớn.

Hạng Thiếu Long đã sớm biết y đuổi theo, bảo người nhường cho y một thớt ngựa, cùng Hàn Sấm ra khỏi cửa cung.

Hàn Sấm hỏi,Ðổng tướng quân định đi đâu bắt người?"

Hạng Thiếu Long quắc mắt nhìn y, lạnh lùng nói,Ðương nhiên là đến hành quán của Hàn hầu, chả lẽ Hàn hầu cho rằng bọn tặc tử đang nấp chỗ khác hay sao?"

Hàn Sấm giật mình,Tướng quân đã nói đùa!"

Hạng Thiếu Long thở dài,Trước mặt chân nhân nào dám nói đùa, nhờ ân đức của Hàn hầu, mà Ðổng mỗ cũng biết Hàn hầu cũng không ngờ tặc tử tàn độc đến thế, giờ đây sự việc vẫn có thể quay lại được, chỉ cần Hàn hầu chịu hợp tác, nếu không hậu quả như thế nào, Hàn hầu chắc cũng đã rõ." Nói xong thúc ngựa xông về phía trước.

ô Quả vung roi, đuổi theo.

Tiếng vó ngựa rầm rập, phá võ giấc mộng đẹp của cư dân Hàm Ðan.

Đề xuất Tiên Hiệp: Yêu Thần Ký (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN