Chương 24: Xuân Tình Lai Láng (2)

Câu nói này đúng ý Ô ứng Nguyên nên y không hoài nghi nữa, tỏ thật lòng mình, "Giả sử ta gả Ðình Phương cho ngươi, ngươi có chấp nhận suốt đời này yêu thương nó không ?"

Hạng Thiếu Long cả mừng, nhưng giả vờ hỏi lại, "Nhưng chủ nhân có chấp nhận không ?"

Ô ứng Nguyên trả lời, "Ðừng nghĩ tới chuyện của ông ta nữa."

Hạng Thiếu Long vội vàng hứa ngay.

Ô ứng Nguyên nở nụ cười, vui mừng nói, "Ta quý trọng ngươi không phải vì ngươi có kiếm thuật tuyệt thế hay cơ trí mà là người chịu liều thân chống địch để chiến hữu an toàn rút lui. ấy là trung với chủ, nghĩ với bạn bè, cho nên ta mới yên tâm giao Ðình Phương cho ngươi. Ðây là một điều ước bí mật, ngoài Ðào Phương, tuyệt không để cho người thứ tư biết, bao gồm cả Ðình Phương."

Hạng Thiếu Long lờ mờ biết được y vốn đã có kế hoạch, hạ giọng đáp, "Thiếu chủ có cần gì dùng đến Thiếu Long xin hãy căn dặn."

Mắt Ô ứng Nguyên lộ vẻ ngạc nhiên, khen rằng, "Ðào Phương quả nhiên không nói sai, chỉ dựa vào cơ trí này của ngươi, sau này tất sẽ là một nhân vật nổi tiếng."

Dừng một lát, rồi y bùi ngùi nói, "Cha quả thật đã già rồi, không biết tình thế đang thay đổi!" rồi quay sang gã nói, "Từ khi tam Tấn dựng nên, Ngụy Văn Hầu đã đi xâm lược khắp nơi. Phía tây có Tần, phía đông có Tề, phía nam có Sở, phía bắc có Triệu. Dù Hàm Ðan có thành trì kiên cố như thế mà vẫn bị y công phá, lại chiếm đóng hai năm, nếu Tề không ra mặt, Ngụy sẽ không chịu lui binh."

Ba tháng trước, Hạng Thiếu Long thường bàn luận thế sự với Nguyên Tông, nhưng giả vờ không biết gì cả, nói tiếp, "Nhưng quân Ngụy đã bị Ngô Khởi và Tôn Tần đánh bại ở Mã Lăng, sau đó Tần, Tề, Triệu liên tiếp tấn công Ngụy, khiến bọn chúng hao binh tổn tướng, lại mất một vùng đất rộng lớn, thanh thế không còn như trước nữa."

Ô ứng Nguyên rất khen ngợi kiến thức của gã, gật đầu nói, "Hàm Ðan không mấy người hiểu biết như ngươi. Thiếu Long hãy nói cho ta biết trong liệt cường, ngươi thấy nước nào là mạnh nhất?"

Hạng Thiếu Long không cần suy nghĩ, đáp ngay, "Ðương nhiên là nước Tần, cuối cùng thiên hạ cũng phải xưng thần với nước Tần, dưới chân người Tần mà thôi."

Gã nói thế nhưng trong bụng cười thầm, không những Hàm Ðan không có người hiểu biết như gã mà e rằng trong cả thời đại Chiến Quốc này cũng không ai có thể khẳng định như gã.

Ô ứng Nguyên giật mình, "Tuy ta có thiện cảm với đại Tần, nhưng không khẳng định như ngươi. Dựa vào đâu mà ngươi có suy nghĩ này?"

Hạng Thiếu Long suýt tí nữa cứng họng, may mà lanh trí đáp, "Vấn đề quan trọng là các nước phía đông có hợp lực lại chống Tần hay không, chỉ xem cuộc tranh đấu hiện nay giữa Yên và Triệu thì có thể biết được đại khái."

Ô ứng Nguyên nói, "ấy là ngươi nói hợp tung và liên hoành đấy."

Hợp tung có nghĩa là hợp các nước yếu để đánh nước mạnh. Liên hoành là hợp các nước mạnh để chống các nước yếu Đó là hai chính sách ngược nhau trong thời Chiến Quốc.

Tần ở phía tây, sáu nước mạnh khác là Tề, Ngụy, Triệu, Hàn, Sở, Yên đều ở phía đông. Cho nên bất cứ nước nào liên thủ với Tần đều là sự kết hợp trục ngang đông tây, gọi là liên hoành, sự kết hợp của sáu nước là sự kết hợp từ bắc xuống nam, nam bắc là trục dọc, cho nên gọi là hợp tung.

Tình thế này càng lúc càng rõ ràng, sáu nước đã dần mất đi sức mạnh đơn độc chống Tần, tuy có những trận đánh lẻ tẻ, nhưng vẫn không xoay chuyển được đại cuộc, nhưng nếu hợp lại với nhau, sức mạnh sẽ hơn hẳn nước Tần. Cho nên Tần sợ nhất sáu nước kia hợp tung.

Hạng Thiếu Long gật đầu ra vẻ chuyên gia nói, "Trước mắt các nước đông nam không ai chấp nhận duy trì hiện trạng này, không có một quân chủ nào không muốn thừa lúc bốn bên có kẽ hở mà khuếch trương lãnh thổ, tranh giành lợi ích, để trở thành bá chủ thiên hạ, cho nên hợp tung là điều không thể."

Ô ứng Nguyên giật mình nhìn gã nói, "May mà ngươi không phải là kẻ địch của ta, mà là hiền tế tương lai của ta."

Hạng Thiếu Long há chẳng biết được ý của y hay sao, nếu không phải là như thế này, ta nhất định sẽ khử ngươi.

Hai người chưa kịp nói gì thì Ô Ðình Phương chạy vội đến mỉm cười nói, "Cha chưa bao giờ nói chuyện với ai hợp như vậy, Thiếu Long quả thật có bản lĩnh."

Ô ứng Nguyên cười lớn rồi nói, "Cha còn phải đi xem sổ nợ, Phương nhi hãy đưa Thiếu Long đi xem các nơi !" nói rồi thúc ngựa đi mất.

Ô Ðình Phương nhoẻn miệng cười, lườm gã rồi nói, "Cha xem ra rất thích chàng đấy."

Hạng Thiếu Long nói, "Ðợi ta thắng được Liên Tấn, có thân phận địa vị sẽ lập tức cầu thân cưới nàng, chỉ sợ không qua khỏi cửa ải của gia gia nàng mà thôi."

Ô Ðình Phương hai mắt rưng rưng, "Nếu gia gia không chấp nhận, Phương nhi sẽ chết cho người xem."

Hạng Thiếu Long vội vàng nói, "Vạn lần như thế, nếu thế ta sẽ dắt nàng cao chạy xa bay để bọn họ tìm không ra."

Ô Ðình Phương vui mừng kéo tay áo gã, nói, "Ðại trượng phu lời hứa ngàn vàng, sau này không thể hối hận, Phương nhi đã trao thân cho chàng, suối đời này chàng phải yêu thương người ta đó ! "

Hạng Thiếu Long vội vàng thề thốt. Trong lòng hớn hở, thế là thiếu nữ xinh đẹp này đã bị mình thao túng. Lại nghĩ đến việc nạp nhiều thê thiếp để nuôi bọn họ, nhất là loại thiên kim tiểu thư vốn được hầu hạ chịu chuộng như Ô Ðình Phương thật không dễ tí nào.

Ô Ðình Phương đột nhiên nói, "Chàng phải cẩn thận Liên Tấn, gã rất lợi hại, ta thấy gã tuy không dám giết chàng, nhưng gã có gan khiến chàng tàn phế suốt đời."

Hạng Thiếu Long cười lớn, "Yên tâm đi! Ngay cả gã mà đánh không thắng thì ta đâu còn tư cách cưới nàng làm vợ."

Đề xuất Tiên Hiệp: Tru Tiên (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN