Chương 32: Tỉ Kiếm Chốn Cung Đình (2)

"Tỉ võ bắt đầu!" Triệu vương nói.

Toàn điện im lặng, chờ đợi trò chơi mở màn.

Nhã phu nhân ngã vào lòng của vương tỉ là An phu nhân, không dám tận mắt chứng kiến cái chết của Hạng Thiếu Long.

Ô Ðình Phương mặt tái nhợt, dựa vào người cha mình.

"Keng."

Liên Tấn rút thanh Kim Quang kiếm trứ danh của mình ra, đến giữa đại điện, cúi người chào vẻ mặt rất đắc ý.

Hạng Thiếu Long đứng dậy, một tay cởi áo ngoài, ném qua một bên, lộ ra bộ võ phục do Thư Nhi và bốn tên nữ tỳ may cho gã.

Mọi người vốn cảm thấy Liên Tấn uy võ hơn, nhưng giờ đây so ra Hạng Thiếu Long lại có khí khái anh hùng, uy nghiêm lẫm liệt hơn.

Khi Hạng Thiếu Long rút thanh mộc kiếm ra, mọi người đều ngạc nhiên, gã đứng một bên Liên Tấn chống kiếm thi lễ.

"Thiếu Long dùng mộc kiếm tỉ võ, không sợ thua thiệt hay sao?" Triệu vương nói.

Hạng Thiếu Long cười nhạt, nói,Ðại vương yên tâm, thanh mộc kiếm này là do thần tự chế, không sợ binh đao lợi khí, Liên Tấn cười thầm.

Nhã phu nhân ngẩng đầu lên lén nhìn gã, chỉ thấy dáng vẻ uy võ của gã, lòng hối hận càng tăng, lại rúc vào lòng An phu nhân, không dám nhìn nữa.

Nếu nói người đau khổ nhất ở đây thì đó chính là nàng.

Trước Hạng Thiếu Long, Triệu Mục là người trước nay vẫn chiếm giữ trái tim nàng, từ khi Triệu Quát chết ở Trường Bình, Triệu Mục càng tự tung tự tác hơn.

Lúc đầu Triệu Mục rất say đắm nàng, nhưng sau này lại si mê tuấn nam mỹ nữ khác. Mấy năm nay y trở nên lạnh nhạt với nàng, vì không chịu nổi cô đơn và muốn báo thù, nàng đã tìm những người đàn ông khác, cho đến khi gặp Hạng Thiếu Long thì mới dần dần đuổi được hình bóng của Triệu Mục.

Lần này bị Triệu Mục lừa đối phó với Hạng Thiếu Long, một mặt vì sợ uy thế của y, sợ y làm hại Hạng Thiếu Long và phá hoại chuyện tốt của mình. Ðiều quan trọng hơn là trong tiềm thức nàng đã quen chấp nhận mệnh lệnh của y.

Sáng hôm đó sau khi cướp nàng từ tay Hạng Thiếu Long, Triệu Mục đã ép bức dụ dỗ nàng thực hiện độc kế của mình. Ðiều kiện là không được thương hại Hạng Thiếu Long, sau khi xong chuyện sẽ để cho nàng và Hạng Thiếu Long được yên.

Giờ đây nàng đương nhiên biết đã bị Triệu Mục lừa.

Ðến thời khắc sắp bắt đầu, Triệu Mục cười nói,Từ xưa anh hùng sánh cùng mỹ nhân, để tăng thêm hấp dẫn, lại để cho quân dân trên dưới nước ta biết rõ tâm ý phát dương kiếm thuật của đại vương, vi thần có một đề nghị nữa."

Triệu vương quả thật có ý rất đặc biệt đối với tình lang của mình, lập tức nói ngay,Ðề nghị của Cự Lộc hầu hẳn rất hữu dụng, hãy nói xem sao."

Triệu Mục đưa ánh mắt sắc bén liếc nhìn toàn diện, chậm rãi nói,Vi thần đề nghị, người thắng trong lần này thì có thể tự do chọn lựa một mỹ nữ ở đây làm thê tử, xin đại vương ân chuẩn."

Mọi người ồ lên.

Hạng Thiếu Long thầm khen Triệu Mục lợi hại, đồng thời cũng biết rõ âm mưu của y, không cần hỏi cũng biết, nếu Liên Tấn thắng gã thì tất sẽ chiếm Ô Ðình Phương làm của riêng, lúc đó y lại tặng cho Triệu Mục.

Ô Thị Lô lập tức biến sắc, lão đã nhìn thấu gian kế của đối phương, nhưng rất khó lên tiếng phản đối. Bởi vì như thế là tỏ ý nhất định kẻ thắng sẽ chọn tôn nữ của mình, đồng thời gián tiếp cho mọi người biết Ô Ðình Phương xinh đẹp nhất đời, những mỹ nữ khác đều thua kém.

Triệu vương hơi ngạc nhiên, cũng nghĩ đến Ô Ðình Phương, thầm tính nếu mình không dám hạ lệnh này thì có nghĩa tỏ rõ cho bá quan văn võ thấy mình e ngại Ô Thị Lô, trầm ngâm một lát rồi ngửa mặt lên trời cười lớn,Dùng kiếm để đoạt mỹ nhân, như thế cuộc chiến hôm nay càng náo nhiệt hơn, quả nhân y theo lời Cự Lộc hầu, kẻ thắng sẽ chọn bất cứ nữ tử chưa có hôn ước nào làm thiếp."

Miệng rồng đã mở, chuyện này đã thành.

Mọi người chú ý trở lại hai kiếm thủ.

Liên Tấn không giấu được vẻ vui mừng trên mặt, y và Triệu Mục đã ngầm hẹn với nhau, Triệu Mục sẽ giữ Ô Ðình Phương ba ngày đầu, sau đó mỹ nhân tuyệt sắc này sẽ thuộc về y, tuy không trọn vẹn, nhưng so với việc không có nàng, thật là sự khác biệt giữa thiên đàng và địa ngục vậy.

Hạng Thiếu Long bình tĩnh đến gần như lạnh lùng, tiến vào trạng thái dưỡng tâm của Mặc tử kiếm pháp.

Liên Tấn quay sang Hạng Thiếu Long, lập thế, hai chân đứng thành cung bộ, tọa mã trầm eo, thân trên hơi nghiêng về phía sau, thanh Kim Quang kiếm lấp lánh dưới ánh đèn chỉ thẳng về phía Hạng Thiếu Long đang đứng cách chừng hai mươi bước, đốc kiếm ép sát vào ngực trước, khiến cho người ta cảm thấy sức mạnh của y đang sắp phát ra.

Hạng Thiếu Long hai mắt cụp xuống, thanh mộc kiếm chống dưới đất, giống như một vị sư già đang nhập định, mặt hướng về phía Triệu vương, vai nghiêng về phía Liên Tấn.

Hai người chưa động thủ, nhưng mọi người cảm thấy căng thẳng.

Liên Tấn nào biết trạng thái tĩnh lặng ấy chính là tinh yếu của Mặc tử kiếm pháp, tưởng đối phương vì mệt mỏi nên sinh ý khiếp sợ, cười lớn nói,Hạng huynh chẳng phải đang khiếp sợ đấy chứ?"

Nhã phu nhân ngồi thẳng dậy, nhìn ra sàn đấu, trong tay áo ngầm giấu ngọn trủy thủ, tự nhủ,Hạng lang đừng sợ, Triệu Nhã sẽ đi cùng chàng."

Nghe Liên Tấn nói vậy mọi người đều cảm thấy Hạng Thiếu Long khiếp sợ nên nghị luận ồn ào, Triệu vương và Ô Thị Lô đều lộ vẻ không vui, Triệu Mục lại cười lạnh lùng.

Ðiều đó không nói lên rằng nhãn quan của họ không cao minh mà bởi tinh thần trọng thủ không trọng công của Mặc tử kiếm pháp thực tế đi ngược lại với kiếm thuật của thời này. Theo hai kẻ địch đang đối mặt nhau, cả hai đều phải cố hết sức để tấn công.

Hạng Thiếu Long nhoẻn miệng cười, điềm nhiên nói,Kiếm thuật thượng thừa, Liên huynh làm sao biết được, hãy động thủ đi! Ðừng để kẻ khác tưởng Liên huynh chỉ biết đánh võ mồm mà thôi."

Liên Tấn giận đến hai mắt lộ sát cơ, thẳng người dậy, mượn lực tay đẩy về phía trước, thanh Kim Quang kiếm bắn đi như điện, đâm vào dưới nách đối phương, vừa chính xác vừa ác độc.

Chiếu của Triệu Mục và Thiếu Nguyên quân đều vang lên tiếng la hét trợ oai.

Hạng Thiếu Long vẫn bình tĩnh, không hề bị ảnh hưởng của những tiếng trợ oai đó.

Gã đã sớm biết nếu động thủ ngay thì khó giả vờ mệt mỏi, nếu không sẽ bị Liên Tấn hạ ngay, nhưng gã lại đang dẫn dụ đối phương.

Liên Tấn tưởng gã trí lực đã hết, cho nên vừa mới bắt đầu đã toàn lực tấn công, thêm nữa Liên Tấn hận gã đến tận xương tủy, muốn tiêu hao thể lực của gã, hạ thủ tuyệt không dung tình, đánh ra mà không hề chừa đường để lui lại, vì thế đã trúng kế của gã.

So sánh thể lực, Liên Tấn làm sao bằng Hạng Thiếu Long, vì Hạng Thiếu Long đã được huấn luyện nghiêm khắc trong quân đội Cho nên khi Liên Tấn tưởng rằng có thể làm tiêu hao thể lực của gã, thì ngược lại người bị tiêu hao thể lực chính là Liên Tấn.

Huống chi thanh mộc kiếm của Hạng Thiếu Long nặng gấp ba bốn lần thanh Kim Quang kiếm của Liên Tấn, cho nên người thua thiệt cũng chính là Liên Tấn.

Thanh Kim Quang kiếm đã phóng tới sườn trái của Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long không nói lời nào, lùi nghiêng sang bên phải một bước, xoay người, thanh mộc kiếm bắn lên vừa đúng ngay mũi của Kim Quang kiếm, cũng là lúc sức của đối phương yếu nhất.

Thanh Kim Quang kiếm không chịu nổi, lập tức bị bạt ra.

Đề xuất Voz: Em, nước mắt và mưa
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN