Chương 33: Tỉ Kiếm Chốn Cung Đình (3)

Ðến lúc này mọi người reo vang trời, đương nhiên lớn nhất vẫn là bọn người nhà họ ô, Ô Ðình Phương suýt tí nữa vỗ nát cả tay mình.

Liên Tấn không ngờ thanh mộc kiếm của đối phương lợi hại như thế, sợ đối phương thừa kế truy kích nên múa tít thanh kiếm trong tay, thủ ở phía trước, chờ cho đến khi xuất thêm kiếm nữa, đối phương xoay qua chính diện, thanh mộc kiếm hơi thu vào trong, tựa như muốn đánh ra, khiến gã bật mình lùi về sau một bước.

Lúc này, thanh mộc kiếm của Hạng Thiếu Long hơi rung nhẹ, hạ xuống, lộ ra mệnh môn.

Liên Tấn cả mừng, thầm nghĩ gã tiểu tử này đến kiếm thứ hai thì đã mệt mỏi, nào chịu chậm trễ, chém thẳng kiếm ra, tựa như muốn chém vào cây mộc kiếm của đối phương đến cánh tay thì tạt ngang, người đâm thẳng về phía trước cổ tay trầm xuống, từ chém chuyển sang đâm ngang, mục tiêu là mệnh môn của đối phương, đồng thời chân đá vào cây mộc kiếm của đối phương, tưởng rằng một chiêu có thể hạ được đối phương.

Ðộng tác của y đẹp như du long, sát khí đằng đằng, khiến ai nấy há hốc mồm đều lo cho Hạng Thiếu Long.

Nhã phu nhân thầm kêu lên, nhân lúc người bên cạnh tập trung chú ý đến cuộc đấu, rút thanh trủy thủ để sẵn ở bụng.

Hạng Thiếu Long bình tĩnh nhìn cây Kim Quang kiếm, mau chóng di chuyển sang ngang, thanh mộc kiếm chuyển tay đập mạnh lên cây Kim Quang kiếm.

Choang một tiếng, cây Kim Quang kiếm bị bạt ra lần nữa.

Ai nấy đều như say sưa, khen hay ầm trời.

Liên Tấn tuy bị chấn động cổ tay, nhưng Hạng Thiếu Long vẫn mới chỉ sử dụng năm thành lực đạo, cho nên Liên Tấn tưởng gã đã sử dụng hết sức, chỉ dựa vào kiếm pháp tinh diệu và trọng lượng của cây mộc kiếm mà thôi, y cầm chắc cây Kim Quang kiếm, cười lớn, đâm xoẹt xoẹt một lúc mười kiếm, mỗi kiếm đều ép đối phương vào chỗ chết.

Hạng Thiếu Long cười thầm, đối phương không sử dụng kiếm pháp tinh diệu, đó chính là lấy cái sở đoản của mình mà tấn công cái sở trường của người khác.

Vì thế gã cứ thụt lùi, thủ mà không công, hoặc đỡ hoặc chém, trong nguy hiểm gang tấc thì lại hóa giải được thế tấn công như vũ bão của Liên Tấn.

Bề ngoài có vẻ như Liên Tấn chiếm thượng phong, đang bức Hạng Thiếu Long lùi về sau, không thể chống trả được, nhưng Liên Tấn tự biết gã không thể nào đột phá được phòng tuyến của đối phương.

Tại sao đêm qua đã phí nhiều sức mà kẻ này vẫn càng lợi hại hơn.

Mọi người chưa bao giờ thấy được kiếm pháp kinh người nên cứ khen không ngớt.

Triệu vương cũng vỗ tay bôm bốp khen hay.

Triệu Mục tưởng Liên Tấn có thể thắng nhanh, lúc này nhíu mày nhìn sang Nhã phu nhân, thấy nàng thê lương nhu thế nên mới yên tâm.

Thiếu Nguyên quân kêu tợn nhất, cứ như kiếm tiếp theo của Liên Tấn sẽ chặt đứt Hạng Thiếu Long ra thành hai đoạn không bằng.

Hạng Thiếu Long lại lùi thêm ba bước, cười dài một tràng rồi đứng lại. Thanh mộc kiếm toàn lực chém xiên xuống thanh Kim Quang kiếm, khi đến gần mới chuyển thành hai chiêu khiến cho Liên Tấn cũng phải ra hai chiêu mới chống được thanh mộc kiếm.

Choang một tiếng, tiếng va chạm, phát ra như hai thanh mộc kiếm đang tương kích.

Liên Tấn cảm thấy hổ khẩu đau đớn, phát giác lực đạo của đối phương chí ít cũng tăng lên hai lần, gã đành thối lui hai bước, không công nữa mà thủ, thế công như vũ bão đã bị hóa giải. Hạng Thiếu Long quắc mắt, đứng thẳng người dậy như thoát thai hoán cốt, lộ ra khí khái anh hùng của mình, lạnh lùng nói,Ngươi trúng kế rồi!"

Gã bước tới trước nửa bước, quát lớn một tiếng, nâng kiếm chém xéo vào mệnh môn của đối phương, tiếng gió kêu vun vút, điều đáng sợ hơn đó là một kiếm chém ngang.

Tiếng la hét vang trời bỗng nhiên dừng lại. Sự thay đổi ấy thật ngoài tầm suy nghĩ của người ta. Rất nhiều người bất giác đứng dậy, Triệu Mục cũng trong số ấy. Nhã phu nhân cũng la hoảng rồi đứng dậy, ném thanh trủy thủ xuống đất, sung sướng nhìn gã tình lang uy võ như thần của mình.

Khi nghe đối phương nói ngươi trúng kế rồi, Liên Tấn sợ đến nỗi hồn phi phách tán, nhưng gã dù sao cũng là cao thủ, nên cố hết sức giơ thanh kiếm lên đỡ.

Hồ khẩu Liên Tấn tét ra, lực tay của gã đã bị mỏi mệt vì phí sức, thêm nữa thanh mộc kiếm của đối phương nặng hơn trăm cân, cả người lẫn kiếm bị Hạng Thiếu Long chém văng lui ba bước. Toàn trường lúc này mới vang lên tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Hạng Thiếu Long lúc này mặt vẫn bình tĩnh như không, gác thanh mộc kiếm trên vai, từng bước tiến về phía Liên Tấn.

Khí thế của đối phương quá mạnh khiến Liên Tấn chẳng dám thở.

Liên Tấn biết không thể để kẻ địch áp đảo như vậy, nên quát lớn một tiếng, múa tít thanh Kim Quang kiếm hộ thân.

Hạng Thiếu Long nâng cây mộc kiếm lên, khi ở trên không, lạnh lùng nói,Muộn lắm rồi!"

Thanh mộc kiếm gia tăng tốc độ chém mạnh vào trung tâm của làn kiếm ảnh.

Làn kiếm ảnh tan mất, Liên Tấn loạng choạng lùi về sau, miệng hộc máu tươi.

Hạng Thiếu Long biết phải báo huyết hải thâm cừu, lúc này trong lòng hiện lên tên Thư Nhi và Tố Nữ, gã lao cả người lẫn kiếm về phía Liên Tấn. Bóng hai người lúc hợp lúc phân.

Tất cả đều dừng lại, thời gian lúc này cũng như đang dừng lại.

Toàn trường yên lặng như tờ, ngoài những kiếm thủ cao minh như bọn Triệu Mục, kẻ khác không biết đã xảy ra chuyện gì.

Hai người đã đổi vị trí, cách nhau một bước, lưng quay vào nhau.

Hạng Thiếu Long ngửa đầu lên nhìn trần điện, thanh mộc kiếm gác lại trên vai, trong mắt đầy vẻ bi thống vô tận.

Liên Tấn từ từ cúi đầu nhìn vết thương giữa ngực, cảm thấy như xương ngực đã vỡ nát, cơn đau bắt đầu lan tỏa toàn thân Ai nấy đều trợn mắt há mồm, nhìn hai người.

Liên Tấn rên lên một tiếng rồi khuy xuống đất.

Hạng Thiếu Long ngửa mặt lên trời cười lớn rồi quỳ xuống trước Triệu vương, chống kiếm mà cung kính nói rằng,Thần may mắn còn sống, mong được cưới Ô gia tiểu thư."

Gã nói hai câu này cố ý để Liên Tấn nghe.

Liên Tấn nghe lời này nên lửa giận công tâm, hộc ra một ngụm máu tươi, té sấp xuống đất như đang khấu đầu, Triệu Mục thấy sự việc thất bại, giận đến nỗi mặt trắng bệch, tay nắm thành quyền, quắc mắt nhìn Nhã phu nhân.

Nhã phu nhân lộ vẻ vui mừng, toàn thân run bắn, liếc nhìn gã, khóe miệng lộ vẻ khinh miệt.

Triệu Mục biết Nhã phu nhân đã hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của y, người trong Ô gia càng kích động hơn.

Ô Ðình Phương vui mừng đến nỗi nước mắt chảy dài.

Bọn người trong điện cũng hò reo vang trời.

Triệu vương tự tay bưng chén rượu đến bên Hạng Thiếu Long, khen rằng,Kiếm thuật như vậy, quả thật chưa bao giờ nhìn thấy được, từ hôm nay trở đi Hạng Thiếu Long không những là hiền tế của Ô gia mà còn là ngự tiền đới binh úy của đại Triệu ta, thưởng ngươi một chén mỹ tửu."

Hạng Thiếu Long buông thanh mộc kiếm khấu đầu bái tạ rồi bưng chén rượu uống cạn.

Trong tiếng hò reo vang trời, chẳng ai thèm để ý đến Liên Tấn.

Đề xuất Ngôn Tình: Mộ Tư Từ (Bạch Nhật Đề Đăng)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN