Chương 334: Mưa Gió Hàm Dương (2)

Dưới ánh trăng, hai người bước vào hậu viên, men theo con đường nhỏ.

Từ Tiên thở dài nói,Người Tần chúng ta cùng một gốc với người Nhung Ðịch, không thoát khỏi thói man di, kinh đô nhà Châu tuy dựng nên ở đây, chỉ là như áo gấm mà phủ lên áo rách, nhà Châu vừa đi, thì áo rách đã lộ ra, cho đến nay dân tình vẫn còn là man di. May mà vào thời Hiếu Công có Thương ưởng biết pháp, dùng hình phạt nghiêm khắc khép thói quen vào quy củ, lại trọng quân công, chỉ có chinh chiến mới được phong thưởng, dần dần khiến cho đại Tần chúng ta trở nên vô địch thiên hạ. Nhưng Lã Bất Vi đã dùng người riêng, lại đưa những thói hư tật xấu của người các nước vào đại Tần, khiến cho kẻ tiểu nhân đầy đường, quân thần nịnh bợ ton hót lẫn nhau, điều ấy thực là bất lợi đối với đại Tần chúng ta. Ta đã đọc cuốn Lã thị Xuân Thu của y, hừ! Nếu Thương ưởng mà phục sinh thì sẽ đốt quyển sách ấy thành đống tro tàn."

Hạng Thiếu Long cuối cùng đã nghe được một động cơ bài ngoại khác ngoài Lộc Công, đó là sự xung đột cơ bản về mặt tư tưởng. Lã Bất Vi quá ngang ngược chủ quan, không chịu tìm hiểu tâm thái của người Tần. Những người Tần mà gã tiếp xúc, đa số đều chân thành chất phác, không thích giả dối, Từ Tiên, Lộc Công, Vương Hột, huynh đệ Xương Bình quân, An Cốc Hề đều là như thế.

So với Lã Bất Vi, Mạc Ngạo, Quản Trung Tà, Lao ái thì khác hẳn.

Người Tần sở dĩ có thể vô địch thiên hạ chính là bởi họ là dân tộc mạnh mẽ nhất, lại thêm nhờ có kỷ luật của Thương ưởng nên có thể tranh cường cũng các nước.

Lã Bất Vi sử dụng những người chẳng có tài cán gì như Quản Trung Tà và Lã Hùng, khi Lã Hùng phạm tội thì lại bao che, đó chính là điều người Tân ghét cay ghét đắng.

Tiểu Bàn đã xử trí Lã Hùng một cách nghiêm khắc, điều đó đã đúng ý người Tần.

Từ Tiên ngừng lại, nhìn chằm chằm vào Hạng Thiếu Long, trầm giọng nói,Ta không phải vì Lã Bất Vi không phải người Tần mà bài xích y, Thương quân là người Vệ, nhưng ta vẫn kính trọng."

Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Mạt tướng hiểu ý của Từ tướng."

Từ Tiên lắc đầu chép miệng,Lã Bất Vi quả thật kiêu ngạo, tưởng rằng hại được đại vương, thì thiên hạ của nhà Tần sẽ thuộc về y Nào ngờ ông trời vẫn chưa bỏ đại Tần chúng ta, nên đã có một vị minh chủ như bị quân Chính, cho nên Từ Tiên ta đây dù cho thân này có thành muôn mảnh, cũng bảo vệ cho bị quân đến ngày ngài chính thức ngồi lên bảo tọa."

Hạng Thiếu Long thất kinh, nói,Nghe khẩu khí của Từ tướng, tình thế hình như rất nguy hiểm."

Từ Tiên kéo gã đến chiếc ghế đá đặt bên cầu nhỏ, ngồi xuống rồi hạ giọng nói,Vốn là ta không hề lo lắng, vấn đề là dân ở các quận phía đông nổi loạn, Lã Bất Vi đã phái Mông Ngao và Vương Hột đến đó trấn áp nên giờ đây quân đội gần kinh sư đã rút đi hết, chỉ còn ba quân cấm vệ, đô ky, đô vệ phòng thủ, tình thế nguy hiểm này quả thật trăm năm mới thấy lần đầu."

Hạng Thiếu Long nhíu máy nói,Theo mạt tướng biết, dân các quận phía đông nổi loạn là âm mưu của Cao Lăng quân và tướng Triệu là Bàng Noãn, Lã Bất Vi không nói rõ chuyện này sao?"

Từ Tiên gằn giọng nói,Tuy là nói như thế, nhưng Cao Lăng quân có được bao nhiêu sức, trong lòng ai cũng biết rằng mười tên Cao Lăng quân cũng đấu không lại nửa Lã Bất Vi, làm sao khi chuyện xảy ra, Lã Bất Vi mới vội vàng ứng phó."

Hạng Thiếu Long chợt thấy giá lạnh trong lòng, lắp bắp kêu,ý của Từ Tướng là..."

Từ Tiên quả quyết nói,Chuyện này tất có quan hệ với Lã Bất Vi, chỉ cần Lã Bất Vi cài gian tế vào trong đám mưu thần của Cao Lăng quân, thì có nghĩa đã khống chế được Cao Lăng quân, từ đó tạo ra tình thế này."

Rồi nghiêm mặt nói,Chỉ cần trong thời gian này, Lã Bất Vi có thể trừ khử ngươi và hai vị phó thống lĩnh, hai quân đô ky, đô vệ sẽ lọt vào trong tay y, lúc ấy ngươi nói thử xem sẽ xảy ra chuyện gì? Sở dĩ ta đoán được đêm nay ngươi đến tìm ta, nguyên nhân rất đơn giản, chính là giả sử ngươi quả thật không phải là người của Lã Bất Vi, với tài trí của ngươi, sẽ phát giác ra chỗ không ổn, Thiếu Long đã hiểu chưa?"

Hạng Thiếu Long thầm kêu nguy hiểm, muốn được Từ Tiên tin tưởng thật không dễ chút nào, cho đến lúc này, Từ Tiên vẫn nghi ngờ mình là một con cờ của Lã Bất Vi, hoặc có thể nói là một điệp viên đa mang.

Rồi nói với vẻ hơi lúng túng,Ða tạ Từ tướng tin tưởng."

Rồi nói với vẻ thắc mắc,Dù cho trong tay của Lã Bất Vi có được hai quân đô ky đô vệ, nhưng với mục tiêu của y là bị quân Chính, e rằng không ai chịu nghe lệnh của y."

Từ Tiên chép miệng,Thiếu Long kinh nghiệm vẫn còn hạn hẹp lắm, trừ phi Lã Bất Vi giành được toàn bộ binh quyền, nếu không tuyệt không thể động đến nửa cọng lông bị quân, đây là hành động cực kỳ ngu ngốc, nhưng nếu y có thể hại chết ta và Lộc Công, rồi đổ mọi chuyện cho Cao Lăng quân, lúc ấy nước Tần chẳng phải là thiên hạ của y rồi sao? Mông Ngao thì không cần nói nữa, tên hồ đồ Vương Hột ấy trong tình huống này một mình cũng chẳng làm nên chuyện, lại thêm có thái hậu bảo vệ cho Lã Bất Vi, còn ai dám đụng đến y nữa?"

Rồi quắc mắt nói,Ra tay trước thì kiềm chế được người, ra tay sau thì bị người kiềm chế. Lã Bất Vi một ngày không chết, chúng ta đừng mong sống yên, đại Tần sẽ lung lay, bị quyền thần kiềm chế."

Hạng Thiếu Long trầm ngâm.

Ðứng ở góc độ lập trường của Từ Tiên, về mặt sách lược hoàn toàn chính xác.

Vấn đề là Hạng Thiếu Long biết rõ trước khi tiểu Bàn đăng cơ, không ai có thể lấy mạng Lã Bất Vi.

Nếu không lấy được mạng y, thì dĩ nhiên mình sẽ mất mạng.

Chỉ hận là gã không thể lấy lý do này để khuyên Từ Tiên bỏ đi ý định, chả lẽ nói với y rằng sách sử viết rõ Lã Bất Vi không thể chết sớm như vậy.

Ðang lo lắng thì Từ Tiên lại nói,Chỉ cần bị quân Chính gật đầu, ta đảm bảo Lã Bất Vi sẽ không sống quá ngày thứ ba."

Hạng Thiếu Long chép miệng,Từ tướng có nghĩ đến hậu quả hay không?"

Từ Tiên hừ lạnh lùng,Vấn đề lớn nhất là ba người, chính là thái hậu Cơ, Mông Ngao và Ðỗ Bích. Kẻ nguy hiểm nhất là Ðỗ Bích, nếu trừ được Lã Bất Vi thì y sẽ thừa cơ lập Thành Kiều, nếu chẳng phải vì lo lắng điều này, khi tiên vương qua đời, ta và Lộc Công đã sớm ra tay. Ðương nhiên vẫn còn một nguyên nhân nữa, đó là Vương Hột sẽ phản đối Cho nên ta mới hy vọng ngươi thuyết phục bị quân, giờ đây người mà ngài tin tưởng nhất chính là Thiếu Long ngươi đó."

Hạng Thiếu Long nói,Mạt tướng lại có ý khác, đầu tiên phải thông qua nhỏ máu nhận thân, chính thức xác định bị quân và Lã Bất Vi không hề có mối quan hệ gì với nhau, vậy tiếp đó giết đệ nhất mưu sĩ trong tay của Lã Bất Vi, trừ được người này thì Lã Bất Vi sẽ biến thành một con hổ không nanh vuốt, chẳng làm gì được, thứ ba...“

Từ Tiên phất tay ngăn gã lại nói,Phải chăng kẻ ngươi muốn nói là Mạc Ngạo?"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Từ tướng đã nghe qua người này rồi sao?"

Từ Tiên bình thản nói,Không nhẫn nại như vậy, làm sao đối phó với Lã Bất Vi. Tốt nhất phải trừ luôn cả Quản Trung Tà, như vậy mới ổn thỏa hơn. Chỉ là tình hình giờ đây cả hai bên đều phòng hờ lẫn nhau, nếu không phải công nhiên động thủ thì làm sao hạ được đối phương?"

Hạng Thiếu Long biết chỉ dựa vào điểm này vẫn chưa thể lay động được vị trí giả này, hạ giọng nói,Thứ ba chính là giúp đỡ Lao ái đối đầu với Lã Bất Vi, chỉ cần kéo dài cho đến ngày bị quân làm lễ chính thức đội mũ, ván cờ này của Lã Bất Vi coi như đã thua."

Từ Tiên hơi giật mình, hỏi với vẻ thắc mắc,Lao ái chẳng phải là người của Lã Bất Vi hay sao?"

Hạng Thiếu Long kể kế hoạch của mình ra, nói,Mạt tướng còn đề nghị bị quân cho Lã Bất Vi một cái hư danh là trọng phụ để làm yên dã tâm lang sói của y."

Từ Tiên hít sâu một hơi, nhìn gã một hồi rồi hai mắt lấp lánh,Nói đến thủ đoạn, âm mưu, e rằng Mạc Ngạo cũng phải nhường ngươi, chả trách nào cho đến hôm nay ngươi vẫn có thể sống khỏe như vậy."

Hạng Thiếu Long thầm hổ thẹn nói,May mà tối nay uống ít chén rượu, nếu không quả thật không dám nói câu này trước mặt Từ tướng nữa."

Từ Tiên hỏi dấn tới, Hạng Thiếu Long liền kể ra chuyện vừa xảy ra đêm nay.

Từ Tiên nghe xong gật đầu nói,Ngươi nói đúng, một ngày chưa giết Mạc Ngạo, sớm muộn sẽ bị y hại chết. Theo ta tính toán, chén rượu độc ấy bảy ngày sau sẽ phát tác, Hiếu Văn vương ngày ấy cũng đã uống một chén thuốc của Lã Bất Vi dâng lên, bảy ngày sau đột nhiên hít thở khó khăn cho đến đứt hơi mà chết, vì chưa bao giờ có loại thuốc độc có thể đột nhiên phát tác sau bảy ngày, cho nên bọn chúng ta tuy cảm thấy chuyện này kỳ lạ, nhưng vẫn khó chỉ tội Lã Bất Vi, đương nhiên cũng vì tìm không ra bất cứ bằng chứng nào. Chao ôi! Giờ đây chẳng còn ai dám ăn món do Lã Bất Vi dâng đến nữa. Thật là kỳ lạ, chén thuốc ngày ấy hại chết Hiếu Văn vương, đã từng có tên nội thị uống thử, nhưng tên nội thị thì không hề trúng độc!"

Hạng Thiếu Long nhủ thầm đó chính là tài dùng độc của Mạc Ngạo, e rằng còn cao minh hơn cả Triệu Mục gấp mấy lần, phải biết rằng dù đó là loại thuốc độc mãn tính thì vẫn để lại dấu vết, khi uống vào sẽ xuất hiện triệu chứng trúng độc, thế nhưng chất độc này khi uống vào thì bảy ngày sau mới phát tác. Dù là ở thế kỷ hai mươi mốt, e rằng cũng khó làm được, trừ phi loại thuốc độc này có vỏ bọc ở bên ngoài, khi uống vào thì dính ở thành ruột, một khoảng thời gian sau thì lớp vỏ ngoài vị chất axit trong ruột làm vỡ ra, chất độc tiết ra, khiến cho người ta mất mạng.

Nghĩ tới đây gã hận không lập tức quay về Túy Phong lâu, tìm thử xem có viên thuốc độc nào được bọc kỹ như thế hay không.

Từ Tiên nhìn mặt gã, hỏi,Ngươi đang nghĩ gì?"

Hạng Thiếu Long nói,Mạt tướng đang nghĩ làm thế nào để thỉnh cầu Từ tướng tạm thời hòa hoãn với Lã Bất Vi?"

Từ Tiên cười,Từ Tiên ta đây há là hạng người hữu dũng vô mưu, Thiếu Long đã có diệu kế ấy, ta và Lộc Công sẽ tạm thời ngồi chờ. Song giả sử nếu ngươi giết không được Mạc Ngạo thì sẽ đến lượt chúng ta ra tay đối phó với Lã Bất Vi, như thế còn tốt hơn bị hại chết bởi độc kế của y."

Hạng Thiếu Long vỗ ngực đảm bảo,Hãy cho mạt tướng mười ngày! Nói không chừng mạt tướng có thể dùng kế gậy ông đập lưng ông, khiến cho y chết mà vẫn chưa hiểu cớ gì!"

Từ Tiên ngạc nhiên nhìn gã, nhất thời không nói nên lời.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Đem Chính Mình Sửa Chữa Thành Cuối Cùng Yêu Ma
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN