Chương 335: Nửa Đêm Thăm Lầu Xanh (1)

H

ạng Thiếu Long nhanh nhẹn vượt qua bức tường cao, nhảy vào trong hoa viên của Túy Phong lâu.

Lúc ấy vừa mới qua canh hai, bảy tám dãy phòng ở Túy Phong lâu đèn đuốc vẫn sáng trưng, đàn hát vang lừng.

Hạng Thiếu Long một lát sau mới nhận ra căn phòng mà Quản Trung Tà tiếp đãi mình, chỉ thấy đèn ở đó vẫn sáng, không khỏi kêu khổ, đồng thời trong bụng cảm thấy kỳ lạ, chả lẽ sau khi gã đi thì có khách quý khác đến hay sao?

Trong lòng cảm thấy tò mò lắm, nhờ đêm tối và mấy bụi hoa nên gã âm thầm bò tới, khi gần đến nơi thì hoảng hồn hụp xuống, tim đập thình thịch.

Thì ra ở ngoài cửa có mấy gã đại hán đang đứng giữ, trong đó có mấy tên là tùy tùng của Lã Bất Vi.

Chả lẽ Lã Bất Vi đến đây?

Rồi để ý nhìn kỹ, chỉ thấy bốn bên căn phòng ấy đều có kẻ canh gác, trông rất nghiêm ngặt.

Ðến nước này thì trừ khi biết bay trên nóc nhà hay đi trên tường thì mới có thể lọt vào được.

Sau khi quan sát kỹ tình thế, gã chọn một gốc đại thụ ở bên cạnh căn phòng, lập tức trèo lên, rồi bắn ra dây móc câu, dây móc câu cắm vào nóc nhà, rồi gã cẩn thận trượt trên sợi dây ấy, trèo lên nóc nhà, thò đầu vào lỗ thông gió nhìn xuống.

Vừa cúi đầu xuống, gã đã hồn bay phách tán, tay chân lạnh ngắt, suýt tý nữa rơi từ trên mái nhà xuống.

Chỉ thấy trong đại sảnh, đèn đuốc sáng trưng, năm người Quản Trung Tà, Mạc Ngạo, chủ nhân của Túy Phong lâu là Ngũ Phù, Quy Yến và Ðiền Mỹ Mỹ đang đứng nhòm ngó vũng rượu ở dưới gầm bàn.

Ngũ Phù chép miệng,Mạc tiên sinh quả là tính toán như thần, sai ta tặng cho Hạng Thiếu Long món bảo vật trước, khiến y mất cảnh giác, lại làm cho y tưởng rằng kẻ hạ thủ chính là Mỹ Mỹ của chúng ta, nào ngờ kẻ lấy mạng y chính là Quy Yến cô nương."

Quản Trung Tà nói,Ðối với sự cao minh của Mạc huynh, Quản Trung Tà này không còn lời gì nói lại nữa, hay nhất là tên tiểu tử này tưởng rằng mình có thể thoát qua đại nạn, không còn đề phòng nữa, quả thật là tuyệt vời vô cùng."

Rồi lúc ấy cửa lớn mở ra, Lã Bất Vi mặt mày vui vẻ, thần thái bay bổng bước vào, lúc này Hạng Thiếu Long thì há hốc mồm ra, máy trong toàn thân như đông lại, Ðiền Mỹ Mỹ ào vào lòng Lã Bất Vi, thỏ thẻ,Mỹ Mỹ đã lập đại công cho Lã tướng, Lã tướng sẽ thưởng cho người ta thế nào đây?"

Lã Bất Vi ôm lấy eo nàng, cười nói,Ðể đêm nay ta sẽ thưởng cho nàng."

Mạc Ngạo thì đưa tay ôm Quy Yến nói,Lã tướng được Quy Yến của chúng ta, chỉ cần chạm phải lưỡi nàng, Hạng Thiếu Long sẽ trúng kế ngay."

Hạng Thiếu Long toàn thân nổi da gà, suýt chút nữa nhảy xuống đâm cho Lã Bất Vi một dao trắng, rút ra một dao đỏ.

Trời ơi! Trong bụng của mình có chất độc có thể lấy mạng mình bất cứ lúc nào, trong thời đại này lại không có phẫu thuật, Hạng Thiếu Long gã chả lẽ nhất định sẽ chết.

Lã Bất Vi lúc ấy ôm Ðiền Mỹ Mỹ, đến bên vũng rượu, cúi đầu đứng nhìn, ha ha cười lớn nói,Dù cho Hạng Thiếu Long ngươi tài trí bằng trời nhưng cũng không thoát khỏi bàn tay của Lã Bất Vi ta! Ngươi tưởng có thể nhìn thấu được độc kế của ta, chờ đến khi cổ họng ngươi bị thuốc độc khoét cho một lỗ, lúc ấy coi thử ngươi còn sống nổi hay không."

Hạng Thiếu Long nghe thế, trong lòng dâng lên một tia hy vọng.

Nếu túi thuốc vẫn còn nằm ở cổ họng, thì có thể móc ra được.

Quản Trung Tà hỏi,Mỹ Mỹ cô nương biểu diễn rất tuyệt vời, cả ta suýt chút nữa cũng bị gạt."

Lã Bất Vi hôn lên môi Ðiền Mỹ Mỹ.

Quản Trung Tà vỗ vai Ngũ Phù, cười,Chuyện này thành công, Ngũ lâu chủ sẽ có một chức quan, nhất định sẽ không nhỏ đâu!

Ngũ Phù hớn hở đáp tạ, rồi nói với vẻ lo lắng,Nhỡ hắn nôn ra được thứ ấy thì sao?"

Quy Yến lúc này đang dựa vào Mạc Ngạo, cười nói,Lâu chủ hãy cứ yên tâm, thứ ấy bám rất chặt, nếu không phải bị đầu lưỡi của y quấn lấy, nô gia vẫn không biết làm thế nào."

Mạc Ngạo tiếp lời,Thứ ấy bám dưới đáy chén rượu, nếu không tiểu yến tử của ta không cần phải hy sinh chiếc lưỡi của nàng, để hắn chiếm phần tiện nghi."

Quản Trung Tà cười nói,Chỉ là chiếm một chút tiểu tiện nghi, đại tiện nghi đương nhiên phải để dành cho Mạc huynh."

Cả bọn cười hềnh hệch.

Hạng Thiếu Long lòng lo như lửa đốt, hận không lập tức rời khỏi đây, tìm cách móc thứ thuốc ấy ra. Mưu kế này quả thật lợi hại, khi hai đầu lưỡi giao nhau, trong lúc ý loạn tình mê, thì nào ngờ được đó chính là nụ hôn chết người.

Bản thân quả thật cũng có sơ ý. Tưởng rằng đối phương không biết mình đã biết được Ðiền Mỹ Mỹ chính là người của chúng, lại còn nghênh ngang phách lối, quả thật khiến người ta cười vỡ bụng.

Lã Bất Vi cười nói,Ðêm xuân ngắn ngủi, Mạc tiên sinh cũng nên đến khuê phòng của tiểu Yến, để đáp tạ mỹ nhân."

Rồi quay sang Ngũ Phù nói,Ngũ lầu chủ lần này làm rất tốt, Lã Bất Vi ta sẽ không bạc đãi ngươi."

Rồi cười ha ha, kéo Ðiền Mỹ Mỹ đi.

Hạng Thiếu Long biết chẳng còn bí mật gì nữa, nên cũng len lén bỏ đi.

Hạng Thiếu Long kêu thảm một tiếng.

Gã đang ngoác mồm ra, còn Ðằng Dực thì rút một ống đồng nhỏ xíu đã được bẻ cong ra, một viên thuốc nhỏ màu đen kịt, chỉ bằng một con ruồi dính ở một đầu ống đồng.

Bọn Ðào Phương, Kinh Tuấn, Phố Bố, Lưu Sào đang đứng bên cạnh đều thở phào, đưa tay quệt mồ hôi trán.

Hạng Thiếu Long đau như bị cứa cổ, nói không nên lời.

Ðằng Dực đưa viên thuốc độc trước mặt, mọi người đều cúi xuống nhìn.

Kinh Tuấn gằn giọng nói,Có cách nào bỏ viên thuốc vào mồm Mạc Ngạo nữa chăng?"

Hạng Thiếu Long đã bớt đau hơn, nói bằng giọng khàn khàn,Nếu viên thuốc này nằm trong rượu, thì sẽ dính dưới đáy chén rượu, nhưng chén thuốc đã hại chết Hiếu Văn vương, thì không như thế."

Ðào Phương cả mừng nói,Nói vậy, chỉ cần chúng ta tìm được bài thuốc ấy, thì có thể tìm thấy những loại dược vật trong đó, có thể dung hòa chúng, đến khi vào cổ họng mới dính lại, như vậy, muốn giết Mạc Ngạo chẳng phải chuyện khó nữa, bài thuốc này chắc chắn đã được ghi lại."

Ðằng Dực giật mình nhìn về hướng Hạng Thiếu Long, hai người đồng thời nghĩ đến Đồ Tiên, rồi lại lắc đầu.

Nếu Đồ Tiên dễ dàng hạ độc Mạc Ngạo, thì y đã sớm ra tay.

Phố Bố tiu nghỉu nói,Có nghĩa là dù cho tìm ra được cách làm cho thứ thuốc này dính lại cũng vô dụng, chả lẽ bưng chén thuốc rồi dỗ y uống hay sao?"

Hạng Thiếu Long nói,Chuyện này thì cứ tùy cơ ứng biến, hãy cứ để viên thuốc này cho ta giữ, khuya rồi! Chúng ta hãy nghỉ ngơi, nếu không ngày mai sẽ không có tinh thần để đối phó với âm mưu khác của Mạc Ngạo, còn nhị ca và tiểu Tuấn thì phải nâng cao cảnh giác nữa."

Mọi người đều đồng ý, quay về phòng nghỉ ngơi.

Khi Hạng Thiếu Long về đến hậu đường, bất đồ nhớ lại bọn Kỷ Yên Nhiên, trong lúc buồn bã, một giọng trong trẻo vang lên bên tai,Ðại gia đã về!"

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nhìn lại, chỉ thấy Châu Vi đang ngồi chờ gã, có lẽ đã bị gã làm thức dậy, nhìn dáng vẻ ngái ngủ của nàng, trong lòng thầm kêu không hay.

Từ khi Triệu Thiên và bọn Xuân Doanh mất đi, gã thường sống trong nỗi dày vò, suốt cả một năm như sống trong ác mộng, chí anh hùng đã nhụt, lúc nào cũng lọt xuống thế hạ phong. Cho nên gã không còn muốn bước vào tình trường nữa.

Với Cầm Thanh cũng vây, đối với Doanh Doanh cũng vậy. Gã tuy hứa với huynh đệ Xương Bình quân sẽ cố gắng đối với Doanh Doanh, nhưng chỉ là hứa bừa, không hề có nhiệt tâm, cũng biết rằng mình chưa chắc đầu lại Quản Trung Tà.

Nhưng tất cả những điều đó không làm cho gã lo bằng Châu Vi.

Nhìn dáng vẻ của nàng, rõ ràng là người rất tự tôn, dám yêu dám hận. May mà giờ đây quan hệ với gã vẫn còn sơ sài, gã vẫn còn có thể né tránh được, ho khan một tiếng nói,Khuya rồi, sao chưa ngủ?"

Châu Vi đứng dậy hành lễ, dịu dàng cởi áo khoác ngoài cho gã, vui vẻ nói,Ðã ngủ sớm, nhưng giờ đây rất tỉnh táo, để tiểu tỳ hầu hạ đại gia tắm rửa được chăng?"

Nói xong thì hai má đỏ ửng.

Hạng Thiếu Long trong lòng thầm kêu hỏng bét, đã lâu không ai hầu hạ, nếu giờ đây lại chung đụng với nàng, hậu quả sau này khó mà tưởng tưởng được. Nhưng giờ đây nếu từ chối, nàng có thể chịu đựng nổi chăng?

May mà đang lúc Châu Vi định cởi áo cho gã thì có tiếng bước chân vang lên.

Hạng Thiếu Long quay đầu nhìn lại, thấy người đến là Kinh Tuấn, ngạc nhiên nói,Tiểu Tuấn, có chuyện gì thế?"

Tiểu Tuấn vẫn tưởng rằng Châu Vi là thê tử của Châu Lương, ngạc nhiên nhìn nàng.

Hạng Thiếu Long hạ giọng dặn dò Châu Vi lui vào phòng, mới hỏi,Chuyện gì?"

Kinh Tuấn nhìn bóng Châu Vi dần khuất trong phòng, ngạc nhiên nói,Sao nàng ta lại ở đây?"

Hạng Thiếu Long giải thích mối quan hệ nàng và Châu Lương, Kinh Tuấn hai mắt sáng rỡ lên, cười hì hì nói,Tam ca quả thật có diễm phúc, Châu Vi này quả thật chẳng kém Ðiền Trinh Ðiền Phụng."

Một ý nghĩ thoáng qua trong lòng, Hạng Thiếu Long kéo gã ngồi xuống, cười nói,Tiểu Tuấn hình như có ý với nàng?"

Kinh Tuấn nói,Tam ca lại nói đùa, tiểu Tuấn làm sao tranh nữ nhân với tam ca."

Hạng Thiếu Long vui vẻ nói,Nàng chẳng phải là nữ nhân của ta, giả sử ngươi đã có ý hay là cứ tiến tới, tam ca ta tuyệt đối không ngăn cản, lại còn cảm kích ngươi nữa."

Kinh Tuấn cả mừng,Hãy để đệ thử xem sao. Nói đến dỗ dành nữ nhi, đệ tiến bộ hơn trước nhiều."

Hạng Thiếu Long nói,Chuyện này cứ quyết định như thế, ngươi không nghỉ ngơi mà đến tìm ta, rốt cuộc có chuyện gì?

Kinh Tuấn nói,Vết thương ở chân của tam ca thế nào rồi?"

Hạng Thiếu Long nói,Chỉ cần không động thủ quá chiêu, thì không có vấn đề gì. Ngươi có chủ ý gì tốt hơn hay sao?"

Kinh Tuấn nói,Còn hai canh giờ nữa là trời sang, muốn giết Mạc Ngạo, đây là cơ hội duy nhất."

Hạng Thiếu Long nhíu mày,Bên cạnh Mạc Ngạo, nhiều kẻ tài giỏi, Lã Bất Vi lại ở đó, làm sao ra tay?"

Kinh Tuấn nói,Cứ xông bừa vào đương nhiên không được, song đệ hiểu rõ hoàn cảnh ở Túy Phong lâu, biết đâu được khuê phong của Ðiền Mỹ Mỹ và Quy Yến nằm ở đâu, chỉ cần chúng ta có thể đến đấy, thì sẽ có cách bỏ viên thuốc ấy vào mồm Mạc Ngạo, sau đó hãy cứ nhẹ nhàng chờ y độc phát thân vong, há chẳng phải rất vui hay sao?"

Hạng Thiếu Long vui mừng hỏi,Kế ấy thế nào?"

Kinh Tuấn xòe tay ra, trong tay gã có một vật hình chiếc lá màu đen dài khoảng ba thốn,Người phải khói của chiếc là này sẽ lập tức buồn ngủ, nếu đang ngủ mà hít vào, đảm bảo có lay cũng chẳng thể thức nổi, tam ca đã hiểu chưa?"

Đề xuất Tiên Hiệp: Ngạo Thế Đan Thần (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN