Chương 348: Kinh Tuấn Ra Oai (1)
T
rên đài cao, Lã Bất Vi và Ðiền Ðan đều lộ vẻ không tự nhiên, không ngờ Hạng Thiếu Long lại được ủng hộ nhu vậy, riêng Lã Bất Vi thì cảm nhận được người Tần vẫn còn coi y và đám gia tướng của mình là người ngoài. Ðột nhiên, y cảm thấy hối tiếc, nếu quan hệ của y và Hạng Thiếu Long không đến nông nỗi này, nói không chừng người Tần sẽ dễ dàng chấp nhận y, không cần phải dùng đến Lao ái.
Ý nghĩ ấy vừa mới nổi lên thì y đã đè nén xuống, Hạng Thiếu Long chỉ còn sống được hai ngày, không cần thiết phải phân vân chuyện gì nữa.
Tiểu Bàn thấy Hạng Thiếu Long có địa vị cao như thế trong lòng binh tướng và bọn trẻ tuổi, đè bẹp được Lã Bất Vi, trong lòng vui mừng lắm, nhưng cũng lo lắng vì vết thương ở đùi Hạng Thiếu Long nên chưa thể ra sân, sẽ khiến cho bọn họ thất vọng.
Trong khi mọi người đang chờ đợi, thì ở nơi tập trung nữ nhi quân một người tung người ra, rồi nhào lộn hơn một chục vòng, khiến cho mọi người không biết kẻ ấy là ai, nhưng ai nấy đều trố mắt ra nhìn.
Rồi người ấy lại phóng người lên cao, ung dung hạ xuống đất, quỳ xuống bẩm rằng,Ðô ky phó thống lĩnh Kinh Tuấn, mong được thay thế cho thống lĩnh xuất chiến, xin bị quân ân chuẩn."
Tiểu Bàn cả mừng nói,Chuẩn tấu cho Kinh phó thống lĩnh."
Mọi người thấy thân thủ của y hơn người, lại là phó thủ của Hạng Thiếu Long nên nhất thời hoan hô như sấm động.
Kinh Tuấn vẫn chưa đứng dậy, lớn tiếng nói rằng,Trận này nếu tiểu tướng may mắn thắng, mọi vinh dự xin được trao về cho Ðan Nhi tiểu thư."
Tiểu Bàn ngạc nhiên lắm, đưa mắt nhìn Lộc Công, cười lớn nói,Ðược! Ta chuẩn tấu!"
Người Tần rất cởi mở, thấy Kinh Tuấn công nhiên tỏ tình như vậy, cảm thấy thú vị lắm, nhất thời huýt sáo ầm ĩ để trợ hứng.
Các thiếu nữ của nữ nhi quân thì càng chộn rộn hơn, bọn Doanh Doanh cố đẩy Lộc Ðan Nhi vừa vui mừng vừa e thẹn ra phía trước, để nàng không thể trốn thoát được.
Châu Tử Hoàn sắc mặt vẫn không thay đổi, chầm chậm đưa mắt nhìn Lã Bất Vi, chỉ thấy y hơi gật đầu, thì hiểu ngay rằng y muốn mình phải ra tay thật nặng, để làm nhụt nhuệ khí của đối phương, mỉm cười tỏ ý trả lời. Rồi hai mắt quắc lên, nhìn về hướng Kinh Tuấn.
Nào ngờ Kinh Tuấn vẫn cứ cười hơn hớn mà nhìn y, thấy ánh mắt của y, cười nói rằng,Té ra Châu huynh mọi chuyện đều xin phép Lã tướng."
Châu Tử Hoàn chột dạ, không ngờ nhãn lực của đối phương lại lợi hại đến thế, lạnh nhạt cười,Kinh phó thống lĩnh, xin chớ chê cười!“
Lúc này Xương Văn quân tự tay mặc áo giáp cho Kinh Tuấn, nghe hai người nói vậy, thì vỗ vai Kinh Tuấn nói,Hãy cẩn thận!
Rồi mọi người lui khỏi sân, chỉ để lại hai người.
Trong khoảnh khắc ấy, ai nấy đều im hơi lặng tiếng, xem Kinh Tuấn sẽ đối phó thế nào với cách đánh áp đảo của Châu Tử Hoàn.
Tuy mọi người nhìn vào, và đây là thời khắc của sự vinh nhục thắng bại, nhưng Kinh Tuấn vẫn tỏ vẻ thản nhiên, cây mộc kiếm gác trên vai, như không hề để ý đến Châu Tử Hoàn.
Nhưng người lo lắng nhất cho y, không phải là bọn Hạng Thiếu Long mà chính là Lộc Ðan Nhi. Vừa lúc nãy nàng tuy bị Kinh Tuấn trêu tức, nhưng trong lòng chỉ hơi giận, giờ đây đối phương lại đề cao mình như vậy, bất đồ lòng bàn tay to át mồ hôi, suýt nữa không dám nhìn.
Ðột nhiên hai người bắt đầu hành động.
Vốn là Châu Tử Hoàn múa kiếm trước nhưng như có một sợi dây điều khiển bọn họ, trong sát na thanh mộc kiếm của y vừa máy động, thanh kiếm trên vai của Kinh Tuấn cũng bắn lên cao.
Khi thanh đoản kiếm của Châu Tử Hoàn kéo về trong lòng, đồng thời chân trước bước tới.
Kinh Tuấn tung người lên, lộn trên không nửa vòng.
Châu Tử Hoàn ngạc nhiên lắm, chiêu thức quái quỷ gì đây? Kinh nghiệm thực chiến của y rất phong phú, biết rằng Kinh Tuấn cũng là người lấy sự linh hoạt, nhanh nhạy làm chủ như y, nào dám do dự, lập tức cũng thay đổi chiến lược, lăn người xuống đất, đến ngay chỗ Kinh Tuấn sẽ hạ chân xuống, chỉ cần khi đối phương rơi xuống, thì y sẽ lập tức ra tay, chém gãy xương chân của y, thì không còn ai trách mình nữa.
Cách đánh thiên biến vạn hóa như vậy khiến cho ai nấy đều há hốc ra nhìn.
Trên sườn dốc, Ðằng Dực quay sang nhìn Hạng Thiếu Long cười nói,Nếu Châu Tử Hoàn trẻ được vài năm, đêm nay tiểu Tuấn khó thắng."
Hạng Thiếu Long gật nhẹ đầu, ngưng thần nhìn hai người ở giữa sân, không lên tiếng trả lời.
Kinh Tuấn nhào lộn hai vòng phía trên Châu Tử Hoàn, khi rơi xuống thì một tay ôm lấy hai chân, đầu gối co lên trên ngực, đồng thời một tay cầm kiếm chém xuống phía Châu Tử Hoàn.
Châu Tử Hoàn mượn lực eo búng người dậy, khi người vừa thẳng thì lật tay cầm đoản kiếm, chém ra tạo thành nửa vòng tròn, chạm mạnh vào thanh trường kiếm của Kinh Tuấn đang chém xuống.
Mấy phen giao thủ như vậy, khiến mọi người không ngờ, ai nấy đều biến sắc, nhưng không dám lên tiếng.
Kinh Tuấn biết đối phương muốn dùng cách đánh mạnh tay để gạt thanh trường kiếm của mình ra, kêu thét lên một tiếng, một chân đá vào mặt Châu Tử Hoàn, vừa nhanh vừa mạnh.
Châu Tử Hoàn không ngờ thân thủ của đối phương linh hoạt đến thế, không thèm bạt kiếm của đối phương nữa, mà rút kiếm về chém vào chân đối phương, đồng thời lui về sau đứng vững để tránh cú đá hiểm hóc này.
Nào ngờ Kinh Tuấn thu ngay chân lại, Châu Tử Hoàn nhất thời mất đà.
Lúc này toàn trường đều như nổ tung ra, ai nấy đều lên tiếng khen ngợi.
Kinh Tuấn rơi xuống đất rồi cuộn tròn lại như một quả cầu, trường kiếm chém xuống, mượn lực lăn về phía hạ bàn của Châu Tử Hoàn.
Châu Tử Hoàn không hề lúng túng, quát lớn một tiếng, rùng người tọa mã, thanh mộc kiếm trong tay biến thành một làn kiếm ảnh, dưới ánh đuốc, vẻ mặt vẫn cứ lạnh lùng như đá, quả là có phong độ của một cao thủ.
Nhưng chỉ cần biết rằng trong số tám ngàn gia tướng của Lã Bất Vi, y có thể nổi bật được, thì đủ biết y không hề đơn giản chút nào.
Kinh Tuấn trong một tình huống không thể, bắn người bay xéo lên như một mũi tên, mang cả người lẫn kiếm đâm thẳng vào lưỡi kiếm của Châu Tử Hoàn.
Chát một tiếng, hai thanh kiếm giao nhau.
Châu Tử Hoàn đứng vững như vậy, nhưng cũng không chịu nổi nhát kiếm tập trung lực của toàn thân của Kinh Tuấn, cả người bắn về phía sau.
Mọi người đều đứng dậy, giơ quyền trợ oai, bọn người kêu tợn nhất là nữ nhi quân và Lộc Ðan Nhi, thứ đến là đô ky quân, bao nhiêu tiếng hò reo ấy đã át cả thanh âm trợ oai của phía Lã Bất Vi.
Kinh Tuấn càng đánh càng mạnh, vừa chạm đất thì lại nhào lộn, thanh trường kiếm múa tít, tấn công về phía Châu Tử Hoàn.
Châu Tử Hoàn buộc phải quay về thế thủ, người lúc tiến lúc thoái nhanh như điện chớp, ứng phó với lối đánh quỷ dị của Kinh Tuấn, đột nhiên bay người lên cao, rồi đột nhiên lăn tròn dưới đất, thật là một lối đánh kỳ lạ, lần đầu tiên y không ngờ được mình đã gặp khắc tinh.
Trước lối đánh như mưa gió của Kinh Tuấn, nhuệ khí của Châu Tử Hoàn đã mất hết, tuy có đôi lúc có thể phản kích được nhưng rõ ràng đã lâm vào thế bại trận.
Chát chát chát ba tiếng liên tiếp, Kinh Tuấn mượn lợi thế của thanh trường kiếm, đập mạnh vào thanh đoản kiếm của Châu Tử Hoàn, khiến y khó khăn lắm mới đỡ được, cổ tay tê rần cả.
Mọi người đều reo hò trợ oai cho Kinh Tuấn, càng khiến cho Châu Tử Hoàn vừa thẹn vừa giận, hơi thở bắt đầu rối loạn.
Hai bên lại đọ nhau hơn mười chiêu nữa, thanh đoản kiếm của Châu Tử Hoàn cuối cùng không thể đỡ nổi, bị gạt ra, trong lòng kêu hỏng bét, thì Kinh Tuấn xoay người lại, tung một cước trúng vào ngay ngực y.
Lộc Ðan Nhi cao hứng đến nỗi nhảy cỡn lên, còn Kinh Tuấn thì thi lễ với mọi người, không ai chú ý đến kẻ thất bại đang nằm dưới đất nữa.
Sau một hồi ồn ào, Từ Tiên vui vẻ nói,Kinh phó thống lĩnh phải chăng đã chuẩn bị tiếp nhận khiêu chiến nữa?"
Kinh Tuấn cung kính trả lời,Trận lúc nãy chỉ là xuất chiến thay cho thống lĩnh, tiểu tướng chỉ mong được quay về, để tránh bị người kéo ra sân nữa."
Mọi người cười ồ lên, nhưng không ai trách y không chịu tiếp nhận khiêu chiến nữa.
Từ Tiên cười nói,Phó thống lĩnh đã vất vả, hãy nghỉ ngơi một lát!"
Kinh Tuấn thi lễ với người trên khán đài rồi dắt theo Lộc Ðan Nhi quay về phía bọn nữ nhi quân.
Hạng Thiếu Long và Ðằng Dực đều mỉm cười, Kinh Tuấn để lộ bản lĩnh của mình, Lộc Ðan Nhi sớm muộn cũng sẽ đầu hàng hắn.
Ðằng Dực trầm giọng nói,Ðêm nay xem ra Quản Trung Tà sẽ không ra tay nữa, bởi vì chỉ cần y không đánh bại Kinh Tuấn và đệ, thì trong lòng mọi người y thủy chung vẫn không phải là kiếm thủ hay nhất."
Hạng Thiếu Long gật đầu đồng ý, lúc này Ô Thư hớt hải chạy đến sau lưng hai người, nói,Người Tề đang thu dọn hành trang chuẩn bị đi xa."
Đề xuất Voz: [Kể chuyện] Những chuyện éo le thực tế