Chương 350: Chương 0155 (1)

H

uỳnh Dị

Tầm Tần Ký

Hồi 155

Sai rồi lại sai

Khi Hạng Thiếu Long và Quản Trung Tà đến lều Lã Bất Vi, y đang ngồi nghe hai ả ca cơ tuyệt sắc gảy đàn xướng ca, ngoài ra còn có Mạc Ngao và hơn mười tên thân vệ, Lỗ Tàn cũng có mặt ở đấy, nhưng không thấy Lã Nương Dung và Châu Tử Hoàn.

Lã Bất Vi ra chiều mừng rỡ, kêu Hạng Thiếu Long ngồi bên cạnh y, rồi giới thiệu cho y quen Lỗ Tàn và Mạc Ngao.

Hạng Thiếu Long giả vờ hàn huyên mấy câu với Mạc Ngao và Lỗ Tàn, Lã Bất Vi cho hai ả ca cơ lui ra, rồi ghé sát Hạng Thiếu Long nói,Ðiền Ðan đã bỏ đi, Thiếu Long có tính toán gì? Nếu còn định đối phó với y, ta sẽ toàn lực giúp đỡ, y dám mượn chuyện hành thích Thiếu Long để hãm hại Lã Bất Vi ta, ta cũng không thèm nói chuyện tình nghĩa với y nữa."

ánh mắt của bọn Mạc Ngao đều tập trung lên người gã, khiến cho Hạng Thiếu Long có cảm giác rơi vào hang cọp.

Bọn chúng đều tưởng rằng mình đã nuốt viên thuốc độc, trong lòng chắc đang thì thầm vì mình chết đến nơi mà không biết.

Rồi gã suy nghĩ thật nhanh, nếu như không chịu đuổi theo truy sát Ðiền Ðan, có lẽ sẽ khiến Mạc Ngao nghi ngờ, suy đoán được mình đã có đối sách, nhưng nếu chấp nhận, thì cũng không xong, lúc này quả thật tiến thoái lưỡng nan.

May mà chợt nhớ lại câu nói vì mục đích bất chấp thủ đoạn, Hạng Thiếu Long giả vờ ngượng ngùng nói,Chuyện này nói ra thật tức cười, mạt tướng chỉ muốn đối phó với Ðiền Ðan, là bởi vì hoài nghi y đã sát hại một thiếu nữ là mạt tướng đã gặp khi ở Hàm Ðan, nào ngờ đó chỉ là hiểu lầm, đêm qua mạt tướng đã nhận được bức thư của nữ tử ấy, cho nên không cần đối phó với Ðiền Ðan nữa, xong hù dọa y cũng hay, kẻ này trước nay vẫn muốn hại chết mạt tướng, chỉ là không thành công mà thôi."

Những lời này đương nhiên Hạng Thiếu Long bịa ra, để khiến Lã Bất Vi khó mà ép gã đuổi theo Ðiền Ðan. Hay là ở chỗ Ðiền Ðan đã rời khỏi, không ai làm người để đối chứng, cho nên gã muốn nói sao cũng được. Lã Bất Vi, Mạc Ngao, Quản Trung Tà và Lỗ Tàn đều lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhìn nhau một lúc, Quản Trung Tà lên tiếng,Lúc ấy Hạng đại nhân tưởng rằng nữ nhân ấy bị Ðiền Ðan hại chết?"

Nói như vậy, Hạng Thiếu Long biết Ðiền Ðan vẫn chưa kể tường tận sự việc cho bọn chúng, lòng thầm mừng, kể ra chuyện nhìn nhầm nhãn thần của Thiện Nhu trong bức tranh, cuối cùng cười gượng nói,Không biết có phải vì quan tâm quá độ hay không, lúc ấy mạt tướng không hề nghĩ rằng mình đã đoán sai. Cho tới khi nhận được bức thư do nàng nhờ người mang đến, mới biết đó là hiểu lầm. Nàng quả thực đã từng hành thích Ðiền Ðan, nhưng đã trốn thoát được.

Song đương nhiên mạt tướng không cần giải thích cho Ðiền Ðan nữa."

Lã Bất Vi lắc đầu than rằng,Bọn chúng đã sớm biết đó là hiểu nhầm. Sự thực thì cả Ðiền Ðan cũng không biết rằng cớ gì Thiếu Long vừa nhìn bức tranh ấy thì đã nổi giận bảo rằng y đã giết mỹ nhân kia, song y đương nhiên không thể giải thích cho Thiếu Long."

Mạc Ngao chen vào nói,Bức tranh ấy do một họa sư của Ðiền Ðan đã từng nhìn thấy nữ nhân kia mà vẽ ra, nên việc vẽ sai nhãn thần không phải là chuyện lạ."

Lần này đến Hạng Thiếu Long giật thót người,Cái gì?"

Khi mọi người đang ngạc nhiên nhìn gã, Hạng Thiếu Long nói bừa,Lã tướng đã biết rõ chuyện này, cớ gì không sớm cho tiểu tướng hay?"

Rồi người nhẹ nhõm vô cùng, niềm vui hiện lên khuôn mặt.

Trời ơi!

Thì ra Thiện Nhu chưa chết, chỉ là hiểu lầm mà thôi.

Lã Bất Vi tỉnh bơ nói,Lúc ấy ta nghĩ Ðiền Ðan có thể chỉ nói dối, không chừng là nhờ ta truyền lời để lừa Thiếu Long, cho nên ta không để trong lòng. Giờ đây đương nhiên đã chứng thực lời của y không phải là gạt người."

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ cũng có lý, song trong tình huống ấy, Ðiền Ðan không cần nói dối với Lã Bất Vi, vả lại Ðiền Ðan cũng không phải là hạng người sợ chết. Cho nên Thiện Nhu rất có thể vẫn còn sống.

Lã Bất Vi thấy không xúi Hạng Thiếu Long đuổi theo Ðiền Ðan được, thì không giấu nổi vẻ thất vọng, đứng dậy nói,Thiếu Long! Con hãy đến lều thăm Nương Dung được chăng? Nói không chừng con có thể khiến cho Nương Dung hồi tâm chuyển ý!“

Lúc này Hạng Thiếu Long nào còn hứng thú đi gặp Lã Nương Dung, đứng dậy cùng với bọn Mạc Ngao nói,Ngày mai còn phải đi săn sớm, hãy để cho tam tiểu thư nghỉ ngơi sớm! Ðợi khi nàng đã vui vẻ thì Thiếu Long sẽ gặp nàng vậy.

Lã Bất Vi không biết có phải vì mưu gian không thành nên lòng dạ không vui, cũng không giữ lại, để cho gã bỏ đi.

Hạng Thiếu Long về đến lều của đô ky quân, Ðằng Dực, Kinh Tuấn và Lưu Sào đang thì thầm bàn bạc, gã kéo Ðằng Dực qua một bên, kể ra chuyện Thiện Nhu, Ðằng Dực vui mừng lắm, nhíu mày nói,Vậy có còn cần phải đối phó với Ðằng Dực chăng?"

Hạng Thiếu Long cả quyết nói,Vì mối thù của nhị ca và ba tỷ muội Thiện Nhu, chúng ta không thể tha thứ cho Ðiền Ðan được, huống chi Ðiền Ðan đã nhiều lần ám toán đệ, lại cùng Lã Bất Vi cấu kết, chuyện này hãy cứ gom lại mà tính toán với y! Cơ hội này, bỏ qua thì sẽ vĩnh viễn mất, dù có thế nào đi nữa cũng không thể để cho tên gian tặc này sống sót mà quay về nước Tề được."

Rồi mỉm cười nói,Huống chi đệ đã từng thề rằng, nếu giết không được y, thì đệ phải đặt lại tên là Long Thiếu Hạng, tên này thật khó nghe!“

Ðằng Dực cười, vẫy tay gọi Kinh Tuấn và Lưu Sào đến, bảo với Lưu Sào,Ngươi hãy nói đi!"

Lưu Sào hạ giọng,Bọn thuộc hạ đã điều tra được người của Cao Lăng quân đang lén lút làm bè gỗ ở thượng du, lại còn thu gom nhiều củi, xem ra định đốt cầu."

Kinh Tuấn nói,Nếu trên bè gỗ có chất củi, lại tưới thêm dầu hỏa, rồi đẩy từ trên thượng du xuống, sức công phá quả thật ghê người. Chúng ta phải chăng nên tiên phát chế nhân, trừ khử bọn chúng?"

Hạng Thiếu Long nói,Lần này chúng ta phải tạo ra một cơ hội, để bị quân thể hiện tài năng quân sự của y, xây dựng địa vị anh minh thần võ của y trong lòng người Tần, tạo ra một hình tượng. Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể trường kỳ mà đối đầu với Lã Bất Vi, cho đến khi bị quân được hai mươi mốt tuổi cử hành lễ đội mũ mới thôi."

Ðằng Dực cười,Tam đệ dùng từ thật quái lạ, nào là anh minh thần võ, nào là tạo ra hình tượng, song nghe quả thật có lý.

Kinh Tuấn hớn hở nói,Ðệ đã hiểu, cho nên chúng ta phải biết rõ được âm mưu của đối phương, sau đó đặt ra kế hoạch, rồi để cho bị quân giả vờ tùy cơ ứng biến, để trấn áp những kẻ có lòng khác."

Lưu Sào nói,Cho nên trận này không những phải thắng mà phải thắng cho tuyệt vời."

Hạng Thiếu Long biết được Thiện Nhu có lẽ vẫn còn sống, nên trong lòng vui lắm, cười,Chính là như thế!"

Rồi khen Kinh Tuấn,Giống như tiểu Tuấn thắng được Châu Tử Hoàn là được!"

Kinh Tuấn vội vàng nói mấy câu khiêm nhường, nhưng không giấu nổi vẻ đắc ý.

Ðằng Dực cười nói,Ðã được bông hoa của Lộc Ðan Nhi chưa?"

Kinh Tuấn nói một cách khổ não,ả này thật khó hầu hạ, âu yếm thì được, nhưng ả vẫn còn giữ cửa ải cuối cùng."

Lưu Sào cũng là kẻ háo sắc, nghe thế thì nói,Có lẽ Kinh gia kinh nghiệm vẫn còn kém, thủ pháp có vấn đề gì chăng?"

Kinh Tuấn nói đùa,Hừ! Kinh nghiệm ta chưa phong phú sao? Thủ pháp thuộc hàng đệ nhất. Nhưng chuyện này không thể thi thố với ngươi được. Hừ! Ngươi đã nghĩ sai rồi."

Cả ba người đều ôm bụng cười.

Hạng Thiếu Long nghĩ thầm, nam nhân thuộc thời nào cũng vậy, không ai chịu nhận mình thuộc hàng thứ hai trong những vấn đề như thế này.

Ðằng Dực trong lòng cũng vui vẻ lắm, nhất thời nhớ lại một chuyện,Bọn Kỷ Yên Nhiên đã đi gặp quả phụ Cầm Thanh, Ðình Phương nhắn với tam đệ khi nào về hãy đón bọn họ quay về."

Kinh Tuấn cười,Tam ca cứ đi cùng các vị tẩu tẩu, những chuyện khổ nhọc hãy cứ giao cho bọn huynh đệ chúng tôi!

Hạng Thiếu Long cười, gọi thập bát thiết vệ rồi thúc ngựa đi đến lều của Cầm Thanh.

Khi bước vào khu vực lều của các nhân vật có thân phận, Từ Tiên cùng hơn mười tên thân vệ bước ra, gặp Hạng Thiếu Long, kéo gã ra nơi khác nói chuyện.

Ngoài khoảng đất trống ven sông, Từ Tiên hạ giọng nói,Mấy ngày nay Cao Lăng quân không ngừng xúi dục ta và Lộc Công cùng hợp sức trừ khử Lã Bất Vi và gian đảng của y, lại còn đảm bảo rằng y không hề có dã tâm đến ngôi vua, chỉ là không muốn thiên hạ của nhà Tần rơi vào trong tay kẻ ngoại tộc mà thôi."

Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Tiên Chính Là Như Vậy
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN