Chương 351: Chương 0155 (2)
Hạng Thiếu Long nói,Cao Lăng quân không thể quay đầu lại nữa. Trong số mưu thần của y, nhất định có gian tế do Lã Bất Vi phái đến, thế mà y vẫn chưa biết, chỉ với điểm này y còn lâu mới là đối thủ của Lã Bất Vi."
Từ Tiên nói,Ta hơi lấy làm lạ vì trong thời khắc quan trọng này, cớ gì Ðỗ Bích lại rời Hàm Dương, xem ra y đã sớm biết được Cao Lăng quân sẽ dấy binh nổi loạn, cho nên cố ý né tránh, đảm sách mưu kế của người này, cao minh hơn Cao Lăng quân nhiều."
Rồi nói tiếp,Thiếu Long có nắm chắc ứng phó được chăng? Ðừng quên rằng Lã Bất Vi sẽ ngầm giở trò."
Hạng Thiếu Long trả lời đầy tự tin,Bị quân lần này sẽ tự tay xử lý cuộc phản loạn, đảm bảo Lã Bất Vi sẽ trở tay không kịp."
Từ Tiên nhíu mày nói,Bị quân tuổi tác còn nhỏ, lại không có kinh nghiệm về quân sự, e rằng...“
Hạng Thiếu Long cười,Chỉ cần bị quân biết cách dùng người là được."
Từ Tiên là hạng người thông minh, cười nói,Vậy cứ để cho ngài luyện tập! Ðến lúc ấy ta và Lộc Công sẽ giúp đỡ cho ngài, để cho ai ai cũng biết ngài được chúng ta tận trung, Thiếu Long hãy cứ coi sự việc mà sắp xếp."
Hạng Thiếu Long cả mừng gật đầu.
Từ Tiên nói,Ngũ đệ của ngươi thân thủ rất hay, lại biết tạo ra tình thế, đã hạ được uy phong của Lã Bất Vi, quả thật là nhân tài hiếm có, ta và Lộc Công cũng đều rất ưa thích y. À này, chuyện của Ðiền Ðan, phải chăng ngươi đã bỏ ý định? Hạng Thiếu Long tự nhiên không thể để lộ ra mối quan hệ của mình với thái tử Ðan, nói,Mạt tướng sẽ nhờ người Ngụy tìm cách kéo dài thời gian y vào nước Sở, chỉ cần vài ngày, mạt tướng sẽ đuổi theo kịp, sau khi mạt tướng đi, thì đô ky quân sẽ giao cho Kinh Tuấn, Từ tướng xin hãy giúp đỡ cho y."
Từ Tiên ngạc nhiên,Người Ngụy sao chịu giúp sức cho ngươi?"
Hạng Thiếu Long nói,Trong sáu nước ở phía đông, trừ nước Sở, không ai có thiện cảm với Ðiền Ðan. Lại thêm chuyện mạt tướng thả thái tử nước Ngụy, Long Dương quân thể nào cũng giúp đỡ cho mạt tướng."
Từ Tiên không hỏi nữa, vỗ vai gã tỏ ý khen ngợi, rồi hai người bỏ đi.
Về đến trại thì bọn lính gác đến thông báo tiểu Bàn đang muốn gặp gã.
Tiểu Bàn đang bàn bạc với Lý Tư, vẻ mặt rất hớn hở. Thấy Hạng Thiếu Long bước vào lều, thì gọi gã đến, trên bàn có trải một tấm bản đồ. Trên tấm bản đồ có ghi lại các ký hiệu. Hơn mười ngôi lều của Cao Lăng quân đều được đánh dấu đỏ Hạng Thiếu Long hiểu rõ bụng dạ y, nên trong lòng cũng mừng cho y có cơ hội tốt và hiếm có này, quả thực có thể khiến cho y thể hiện tài năng quân sự của mình.
Tiểu Bàn nói,Lúc nãy quả nhân vừa mới cho mời Kinh khanh gia đến, hỏi rõ y vị trí của toán quân phản loạn của Cao Lăng quân, giờ đây cùng Lý khanh gia thương thảo kế sách, Lý khanh gia hãy mau nói!"
Lý Tư đang định lên tiếng thì Hạng Thiếu Long giẫm chân y, Lý Tư lập tức hiểu ý nói,Vi thần chỉ có vài ý kiến, chủ yếu toàn là do bị quân đặt ra sách lược, hay là bị quân hãy nói ra thì mới được rõ ràng hơn."
Tiểu Bàn mừng lắm, cười,Muốn được thành công thì Cao Lăng quân sẽ xuất kỳ bất ý, tấn công vào lúc chúng ta không phòng bị. Giờ đây mọi chuyện đều nằm trong sự tính toán của ta, nếu quả nhân để cho chúng thoát được, thì uổng phí mấy chục năm học tập binh pháp."
Rồi chỉ dòng Kinh Thủy nói,Giả sử quả nhân là Cao Lăng quân, đầu tiên thì sẽ lợi dụng hoàn cảnh thiên nhiên, ví như sẽ đắp đập gỗ để ngăn sông, sau đó phá đập gỗ cho nước sông đổ xuống lập tức có thể đánh sập bốn cây cầu gỗ, nếu có thể phối hợp với cả chiến lược, thì điều này có tác dụng mang tính quyết định."
Hạng Thiếu Long giật thót người, nhớ lại Lưu Sào thấy bọn người của Cao Lăng quân đang chặt cây, nói không chừng là sẽ làm điều này, bởi vì như thế càng khó chống đỡ hơn dùng hỏa công, nếu vậy dù hàng rào gỗ cũng chẳng còn tác dụng gì. Nghĩ đến đây, bất đồ nhìn sang Lý Tư, Lý Tư nói,Ðiều này quả thật do bị quân nghĩ ra, chẳng liên quan gì đến tại hạ."
Tiểu Bàn đắc ý nói,Lý khanh gia đoán rằng chúng sẽ dùng hỏa công, nhưng quả nhân thì cho rằng dùng thủy công lợi hại hơn. Nếu thả gỗ lớn trôi theo sông thì có thể dễ dàng phá sập cầu, rồi lại sai người cỡi bè gỗ mà đánh đến, chỉ cần bắn hỏa tiễn cũng có thể thiêu cháy những căn lều ven sông."
Hạng Thiếu Long lúc này phải nhìn tiểu Bàn bằng con mắt khác, lần này quả thực là cơ hội để cho vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai này ra oai.
Rồi tiểu Bàn chỉ ra những chỗ mà Cao Lăng quân có thể tấn công, rồi suy đoán Lã Bất Vi sẽ lợi dụng tình thế như thế nào, để đạt đến mục đích giết những người không cùng phe cánh với y. Nói rất có đầu đuôi, khiến cho Hạng Thiếu Long và Lý Tư nghe mà sững cả người, đều cảm thấy thán phục trước những suy nghĩ chu đáo của y.
Cuối cùng tiểu Bàn cười nói,Vấn đề lớn nhất của quả nhân, là đã nghĩ quá nhiều điều có thể sảy ra, chỉ cảm thấy chúng ta chỗ nào cũng có sơ hở, không biết dùng phương pháp nào để ứng phó mới có hiệu quả nhất. Hai vị khanh gia có thể giải quyết cho ta vấn đề này chăng?"
Hạng Thiếu Long không nén được cười nói,Chỗ lợi hại nhất trong binh pháp là tùy cơ ứng biến. Bị quân hãy yên tâm, chỉ cần bọn hạ thần nắm được thời cơ y ra tay, thì sẽ tiên phát chế nhân, nhất định sẽ quét sạch một mẻ bọn người của Cao Lăng quân và người của y. Còn Lã Bất Vi thì chỉ có thể mở to mắt mà nhìn. Chuyện này hãy cứ giao cho hạ thần và Xương Bình quân chuẩn bị, đến lúc đó bị quân hãy tự mình phát hiệu lệnh, để cho bọn người xem thường bị quân sáng mắt ra."
Tiểu Bàn vỗ bàn than rằng,Không ai hiểu rõ tâm ý của ta hơn thái phó và Lý khanh gia, hãy cứ làm như vậy!“
Lý Tư cung kính nói,Vi thần và Hạng đại nhân sẽ không ngừng báo tin mới cho bị quân, rồi bị quân hãy cứ định đoạt.
Tiểu Bàn vui vẻ gật đầu, đột nhiên nói sang chuyện khác,Ngũ đệ Kinh Tuấn của thái phó thân thủ rất tuyệt vời, lại trung thành thẳng thắn, quả nhân rất thí ch y, Hạng thái phó hãy nghĩ giùm cho quả nhân, xem nên thưởng y thế nào đây? Hạng Thiếu Long gãi đầu nói,Quan chức của y đã tương đối cao, hãy để cho y có thêm kinh nghiệm rồi hãy nghĩ đến chuyện thăng chức."
Tiểu Bàn cười,Y phải chăng có ý với Lộc Ðan Nhi? Giả sử Lộc Công không phản đối, quả nhân sẽ thành toàn chuyện tốt này, để tránh người đẹp lọt vào tay tên gian tặc Quản Trung Tà."
Hạng Thiếu Long bất đồ nhớ lại chuyện Quản Trung Tà và Doanh Doanh ở trong lều, trong lòng như bị kim đâm, gật đầu nói,Có câu nói này của bị quân là được."
Tiểu Bàn vui vẻ nói,Quả nhân thật rất vui mừng, tạm thời quả nhân vẫn chưa nghĩ đến hôn sự, bởi vì chuyện phải làm thật sự rất nhiều."
Rời khỏi lều của tiểu Bàn, gặp phải Xương Văn quân, bị y kéo lại, nói,Thái độ của muội tử ta đối với Thiếu Long đã cải thiện, hãy mau thừa cơ truy kích, tốc chiến tốc thắng, trừ đi mối lo trong lòng của huynh đệ chúng ta."
Hạng Thiếu Long trong lòng buồn lắm, may mà vẫn chưa sâu đậm với Doanh Doanh, nếu không đã bị đả kích về mặt tình cảm. Ðồng thời với lối suy nghĩ của người ở thế kỷ hai mươi mốt, hành vi của Doanh Doanh cũng chẳng có gì đáng nói, nam nữ đều có quyền phong lưu khoái hoạt như nhau. Vấn để chỉ là Quản Trung Tà đã giành lấy Doanh Doanh để đả kích mình mà thôi.
Cười gượng với Xương Văn quân nói,Ta đã thua, tạm thời không nhắc đến chuyện này được chăng?"
Xương Văn quân ngẩn người ra,Quản Trung Tà...“
Hạng Thiếu Long gật đầu, vỗ vai y tỏ vẻ áy náy, rồi bước đi.
Lều của Cầm Thanh nằm ở phía sau lều của tiểu Bàn, bên cạnh lều của thái hậu Chu Cơ, hơn mười căn lều ở phía sau đều là của các nữ nhân có thân phận, xung quanh đều được cắm hàng rào gỗ, canh phòng cẩn mật.
Hạng Thiếu Long tuy có tư cách đi qua mà không hề bị ngăn cản, nhưng vẫn không dám phá vỡ quy củ, sau khi báo cho bọn cấm vệ thì một ả nữ tỳ của Cầm Thanh bước ra, bảo rằng bọn Kỷ Yên Nhiên vừa mới rời khỏi, Cầm Thanh đã ngủ. Hạng Thiếu Long biết Cầm Thanh không muốn gặp mình trong lúc này, nhún vai bỏ đi.
Đề xuất Đô Thị: Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A (Dịch)