Chương 358: Hai Cọp Tranh Hơn (1)
L
ã Bất Vi chưa có cơ hội lên tiếng, thì Hạng Thiếu Long đã cười lớn mà rằng,Hay lắm! Hay lắm! Nếu trọng phụ muốn mạt tướng và Quản đại nhân dừng tay lại, vậy mạt tướng khó mà tuân lệnh. Ta thấy người trong trường có ai đồng ý đâu.
Toàn trường lập tức reo lên, ủng hộ cho ý muốn không chịu dừng tay của Hạng Thiếu Long.
Mọi người ồn như ong vỡ tổ. Lã Bất Vi lúc này có muốn lên tiếng cũng chẳng ai nghe được.
Lã Bất Vi không ngờ Hạng Thiếu Long công nhiên bỉ mặt mình như vậy, tỏ rõ muốn quyết chiến cùng Quản Trung Tà, trong lòng thầm giận, nhưng không biết làm sao cả. Nói cho cùng chuyện này cũng bởi do một tay y gây ra, buộc Hạng Thiếu Long phải ra tay, nào ngờ Hạng Thiếu Long lợi hại đến thế, và Quản Trung Tà mà cũng lọt xuống thế hạ phong.
Ðiều làm cho người ta thất kinh hơn là Hạng Thiếu Long coi cái chết như chơi, đánh theo kiểu mạng đổi mạng.
Lã Bất Vi biết rõ Hạng Thiếu Long không thể sống tới giờ khắc này của ngày mai, cho nên nào để Quản Trung Tà cùng chết với gã trong lúc này.
Ðiều khiến cho y tức giận chính là Hạng Thiếu Long đã sổ toẹt rằng Lã Bất Vi muốn dừng lại cuộc tỷ võ. Càng khiến cho người ta đều cho rằng Lã Bất Vi sợ Quản Trung Tà thất bại rồi bị thương, vì thế đã hạ uy phong của Quản Trung Tà xuống rất nhiều.
Quản Trung Tà tuy biết rằng Lã Bất Vi có ý tốt. Nhưng thường tình thế căng thẳng này, giả sử tháo lui, thì suốt cuộc đời này đừng hòng còn mặt mũi để công nhiên khiêu chiến với Hạng Thiếu Long nữa. Vì thế rống lớn một tiếng, rồi quay sang Lã Bất Vi cung kính thi lễ.
Mọi người biết y có lời muốn nói, nên đột nhiên im lặng, tất cả ánh mắt đều tập trung vào Quản Trung Tà.
Quản Trung Tà bình tĩnh nói,Mạt tướng hiểu tâm ý của trọng phụ, không muốn thấy mạt tướng và Hạng đại nhân máu đổ tại đây. Mong trọng phụ hãy cứ yên tâm, mạt tướng và Hạng đại nhân chỉ quá chiêu so tài, sẽ dừng lại đúng lúc.
Mạt tướng hy vọng có thể cùng Hạng đại nhân tiếp tục tỷ thí."
Mọi người lập tức hoan hô như sấm động, biết rằng sẽ lập tức được xem tuồng hay.
Hạng Thiếu Long gác kiếm mỉm cười đứng yên, trong lòng rất thư thái.
Cuối cùng gã đã khắc phục được chướng ngại tâm lý đối với Quản Trung Tà. Ðồng thời hiểu được đêm nay nếu không thắng được Quản Trung Tà, thì đừng hòng về sau có thể thắng được y.
Nhân tố có lợi nhất, chính là đối thủ đáng sợ này giờ đây tuyệt sẽ không chịu cùng chết với mình nữa.
Thử hỏi về sau làm sao có được tình thế tuyệt vời này.
Lã Bất Vi mặt biến sắc, biết rằng nếu cứ cản trở cuộc tỷ võ nữa, thì uy danh của mình cùng Quản Trung Tà rơi vào thế bất lợi, đồng thời nghĩ đến quyết tâm liều chết của Hạng Thiếu Long để thu thập Quản Trung Tà, bất đồ trong lòng than thầm.
Sự tình phát triển đến đây quả thật ngoài dự liệu của y.
Lã Bất Vi nhìn qua Chu Cơ cầu xin sự giúp đỡ, đột nhiên phát giác nàng ngây ngất nhìn Hạng Thiếu Long, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của y, lúc ấy Lộc Công kêu lớn,Xin bị quân hãy chỉ thị có tiếp tục cuộc tỷ thí hay không?"
Sự việc lập tức được giao vào tay tiểu Bàn, Lã Bất Vi không còn làm chủ được nữa. Ðiều này cũng như vỗ một chưởng vào mặt của Lã Bất Vi trước công chúng.
Tiểu Bàn nhìn bọn người Tần đang chen lấn bốn bên, ánh mắt sáng lên, đồng thời tỏ một vẻ bình tĩnh rất kỳ lạ,Mời trọng phụ hãy ngồi xuống!"
Lã Bất Vi cũng là một nhân vật không tầm thường, ha ha cười nói,Các vị đã hiểu nhầm. Cuộc tỷ thí này thật tuyệt vời Lã Bất Vi ta làm sao nỡ đành ngăn lại, chỉ là muốn treo một giải thưởng, ai thắng thì ta sẽ gả con gái của ta cho người ấy."
Lời này vừa nói ra, người trong toàn trường lập tức chôn rộn, không khí rất náo nhiệt.
Lã Nương Dung không ngờ là cha lại đề nghị như vậy, ngẩn người ra, rồi mặt đỏ như gấc, dáng vẻ rất lúng túng xem ra nàng đang hổ thẹn.
Trong tình huống như thế này, nàng đương nhiên muốn từ chối và như biến thành một người khác, sát khí tràn trề, song giờ đây cả y cũng đã vào thế ngồi trên lưng cọp, phất tay kêu lớn,Theo lời thỉnh tấu của trọng phụ, hai vị khanh gia cứ tiếp tục tỷ võ."
âm thanh ồn ào bắt đầu chấm dứt, toàn trường đều im lặng, ánh mắt đều tập trung trên hai người. Bọn người Cầm Thanh, Kỷ Yên Nhiên, Kinh Tuấn càng căng thẳng hơn, chỉ hận là trong tình huống này, không ai có thể xen vào để giúp đỡ.
Quản Trung Tà mặt như đanh lại, hai mắt như có điện, nhìn thẳng vào người Hạng Thiếu Long, thanh kiếm trong tay bắt đầu giơ lên, nhất thời sát khí đằng đằng.
Mọi người đều cảm thấy thanh kiếm trong tay y lúc nào cũng có thể tấn công được, đồng thời biết được chỉ cần y ra tay, thì sẽ cực kỳ uy mãnh.
Chỉ với cảm giác mà Quản Trung Tà đem lại cho người xem, cũng đủ biết khí thế của y mạnh mẽ và rõ ràng đến cỡ nào.
Hạng Thiếu Long nhất thời cảm thấy khí thế của mình kém hơn một bậc, một ý nghĩ thoáng qua, nhớ lại loại đao pháp của người Nhật Bản, đao pháp này trọng khí thế nhất. Nếu như mình thủ thế như vậy, tất sẽ khiến cho Quản Trung Tà chưa bao giờ thấy đao pháp của người Nhật Bản này sẽ không biết được đường kiếm lộ của mình, từ đó có thể hù dọa đối thủ.
Rồi hai chân dạng ra, đứng theo kiểu chẳng phải hình chữ đinh, cũng chẳng phải hình chữ bát, hai tay cùng nắm lấy đốc kiếm, đầu tiên chĩa về phía Quản Trung Tà, rồi dần dần nâng lên, đến khi cao quá đầu, trở thành thế thủ ở phần thượng bàn, xem cũng ra dáng lắm.
Không những Quản Trung Tà ngạc nhiên, toàn trường đều vang lên tiếng trầm trồ, rõ ràng là bị ảnh hưởng bởi thế khởi thủ kỳ lạ của Hạng Thiếu Long. Quản Trung Tà chỉ cảm thấy dù tấn công tới như thế nào, thanh mộc kiếm của đối phương cũng sẽ từ trên đầu chém xuống nhanh như điện chớp, vả lại Hạng Thiếu Long hai tay cầm kiếm, thì nhát chém ấy sẽ chấn động cả trời đất, thế kiếm như sấm sét, nhất thời khiến cho y không dám phát ra nhát kiếm đã định sẵn trong lòng.
Kiếm pháp của y coi trọng khí thế, nhưng gặp thế thủ này của Hạng Thiếu Long, thì ý chí chiến đấu của y lập tức giảm xuống ba phần.
Hạng Thiếu Long đã biết đối phương trúng kế, nào chịu bỏ qua cơ hội tốt ngàn năm một thùa này, lạnh lùng quát một tiếng, lao về phía trước, thanh mộc kiếm trên đỉnh đầu chém thẳng về phía Quản Trung Tà nhanh như điện chớp, gã đang sử dụng vẫn là chiêu thứ nhất trong Mặc Tử kiếm pháp, chỉ có khác là hai tay cầm kiếm mà thôi.
Quản Trung Tà biết lúc này không thể thối lui được, nhưng cũng không thể mặt dày đến nỗi bắt chước theo gã cầm kiếm bằng hai tay, hừ một tiếng, vận lực theo cánh tay, giơ thanh Trường Kích lên đỡ, chém xéo vào thanh Mặc Tử kiếm.
"Bốp" một tiếng, thanh Mặc Tử kiếm hơi bắn ngược trở lại. Nào ngờ Hạng Thiếu Long được thế không chịu tha, chém liền năm kiếm xuống, khiến cho Quản Trung Tà chấn động mà lui đi mấy bước, nếu không phải thể lực của y quả thật hơn hẳn Hạng Thiếu Long, thì đã sớm không chống trả nổi, bị luồng lực đạo uy mãnh của Mặc Tử kiếm hất té xuống đất Tiếng reo hò trợ oai cho Hạng Thiếu Long vang lên không ngớt, có hơn bảy tám phần người trong trường đều hy vọng vị anh hùng trong lòng họ, có thể thắng được Quản Trung Tà.
vẻ mặt của Lã Bất Vi và Mạc Ngao đều trở nên rất khó coi, không ngờ Hạng Thiếu Long lại có một chiêu kỳ dị nhu vậy, khiến cho Quản Trung Tà, kẻ có thể lực hơn người, hoàn toàn không thể phát huy ưu điểm của bản thân.
Song Hạng Thiếu Long cũng cảm thấy lo lắng trong lòng, bởi vì lực phản công của thanh Trường Kích trong tay Quản Trung Tà cũng gây khó khăn cho gã lắm.
Lại thêm đối phương sử dụng lực chống đỡ, tuy lọt ở thế hạ phong, nhưng bản thân gã thì còn tốn sức hơn y rất nhiều.
Nếu không phải gã dùng lại kiếm nặng như Mặc Tử kiếm, thì muốn ép y lui nửa bước cũng đã là khó khăn lắm.
Hạng Thiếu Long biết được Quản Trung Tà vẫn chưa thấy được chỗ sơ hở của mình, nên quyết định rút lui, cười ha ha, lui về phía sau, đưa kiếm sang tay phải, chĩa về phía Quản Trung Tà lúc này đang run sợ, nói,Quản đại nhân quả thật bất phàm, xin đa tạ đã nhường."
Quản Trung Tà mất mặt lắm, thường mắt ánh lên tia sát cơ, lạnh lùng nói,Hạng đại nhân đã chiếm được thượng phong, cớ gì đột nhiên thu lại thế công, phải chăng vết thương ở đùi lại phát tác!"
Đề xuất Huyền Huyễn: Mục Long Sư