Chương 357: Ðội Quân Đặc Biệt (4)

Tiểu Bàn thấy kiếm pháp của Hạng Thiếu Long thần binh như vậy, nên không hề lo lắng mà vui mừng nói rằng,Ðao kiếm không có mắt, hai vị khanh gia hãy cẩn thận!"

Hạng Thiếu Long trong lòng hiểu rõ, tiểu Bàn chính là muốn mình giết y.

Một ý nghĩ thoáng qua, gã nghĩ đến bí quyết để giành lấy chiến thắng.

Quản Trung Tà thì cho rằng mình sắp chết, cho nên không muốn cùng chết với mình, chỉ với điểm này, thì có thể khiến y thua to.

Còn một ưu điểm nữa, là bản thân đã thấy được Quản Trung Tà ra tay, mà đối phương không hề biết đến kiếm pháp của mình, cùng lắm chỉ là do kẻ khác kể lại, giả sử mình giở hết các chiêu thức của Mặc Tử kiếm pháp ra thì sẽ khiến y khó khăn lắm đây.

Nghĩ đến đây, thì đã quyết định.

Hai người tách ta, nhìn nhau bằng ánh mắt sắc bén.

Một cuộc quyết chiến sắp nổ ra.

Mọi người nghe tiếng, chạy đến chen lấn đông nghịt ở bên ngoài.

Bọn Kỷ Yên Nhiên thấy Ô Thư về trại lấy thanh Mặc Tử kiếm, nên cả kinh vội vàng chạy đến, đến chỗ Xương Bình quân ngồi xuống Cầm Thanh cũng đến, ngồi cùng với bọn họ, ai cũng lo lắng.

Chu Cơ tuy không lo lắng Quản Trung Tà sẽ làm bị thương Hạng Thiếu Long, nhưng mặt mũi ảm đạm, suýt nữa không dám nhìn.

Quản Trung Tà khiêm nhường nói,Có thể cùng Hạng đại nhân so tài, quả thật là một chuyện vui trong đời của Trung Tà."

Hạng Thiếu Long ung dung nói,Không biết Quản đại nhân lần này có sử dụng kiếm pháp tay trái chăng?"

Lời ấy vừa nói ra, nhất thời mọi người đều ồ lên.

Không ai ngờ Quản Trung Tà đã nhiều lần quá chiêu với cao thủ, nhưng vẫn chưa sử dụng bản lĩnh thật sự của mình.

Lần đầu tiên Quản Trung Tà mặt biến sắc, cười khanh khách nói,Nhãn lực của Hạng đại nhân quả thực phi phàm."

Ðiều mà Hạng Thiếu Long cần là nỗi kinh hãi của gã, nào bỏ qua, thanh Mặc Tử kiếm gác trên vai bắn lên, một tiếng đã thấy kiếm, kiếm chạy theo người, mượn sức nặng của thanh Mặc Tử kiếm, bắn thẳng vào diện môn của Quản Trung Tà.

Keng một tiếng.

Quản Trung Tà quả nhiên dùng tay trái rút kiếm, trầm eo tọa mã, gạt thanh Mặc Tử kiếm lên. Hạng Thiếu Long không tiến nữa mà lùi về sau, sử dụng một trong tam đại sát chiêu của Mặc Tử kiếm pháp là lấy thủ làm công, thanh mộc kiếm nhấp nhứ vô định, Quản Trung Tà thấy gã có vẻ muốn đánh tới mà cũng chẳng phải đánh tới, có vẻ thủ mà cũng không phải thủ, vả lại lúc nãy vừa mới bị gã làm cho phân tâm, nhất thời sinh ra cảm giác không thể nào hạ thủ, bất đồ lùi ra sau hai bước, thu kiếm về để thủ.

Mọi người thấy Hạng Thiếu Long xuất chiêu, quả nhiên không phải tầm thường, đều lên tiếng khen ngợi.

Hạng Thiếu Long lúc này đã tiến vào tâm pháp của Mặc Thị, không nghĩ gì đến chuyện thắng bại sinh tử nữa, đầu óc sáng láng, mọi động tĩnh của đối thủ đều nằm trong tầm khống chế của gã.

Mọi người thấy hai người đều uy phong lẫm lẫm, dáng vẻ như thiên thần, nên cảm thấy căng thẳng lắm.

Bọn Doanh Doanh lần đầu tiên tận mắt thấy thân thủ kinh người của Hạng Thiếu Long, đều trố mắt há mồm, nhất thời không biết nên ủng hộ bên nào mới phải.

Quản Trung Tà cảm thấy khí thế và lòng tin của đối phương không ngừng tăng lên, miệng mỉm cười, lạnh lùng quát một tiếng, phóng ra một kiếm nhìn có vẻ thô kệch nhưng thật sự rất tinh xảo.

Lần này chủ động xuất kích, mọi người lập tức thấy được kiếm pháp tay trái của y hơn hẳn tay phải.

Ðầu tiên là y có thể phối hợp hoàn chỉnh các bộ phận đầu, eo, tay chân, động tác đều xuất ra một lượt, tuy là tay trái sức yếu, nhưng người ta có thể nhận thấy y dùng toàn bộ cơ thể của mình để hoàn thành động tác, chứ không phải riêng một cánh tay trái.

Cảm giác dùng lực đạo của cả thân thể ấy cố nhiên kinh người, nhưng điều khiến cho người ta rúng động hơn là kiếm ấy của y nhanh như sấm bay chớp giật, tuy trông rất rõ ràng, có thể thấy được đường kiếm của đối phương nhưng không thể nào chống đỡ được.

Kiếm pháp như vậy, quả thật đã đạt đến cảnh giới tối cao trong kiếm đạo, trong chậm có nhanh, trong thô có xảo.

Khi mọi người đang lo lắng cho Hạng Thiếu Long, Hạng Thiếu Long dùng tay trái cầm kiếm, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, thanh Mặc Tử kiếm chém xuống trước mũi kiếm của Quản Trung Tà chỉ cách có ba thốn.

Đó chính là chỗ cao minh của Hạng Thiếu Long, nhờ vào thanh mộc kiếm nặng nề mà cứng như sắt đá, để chống đỡ với Quản Trung Tà, mặc dù lực tay của y có vẻ hơn gã, mà chém ra trong lúc này, chính là lúc lực đạo của đối phương yếu ớt, nhất thời thanh Trường Kích của Quản Trung Tà bị bạt ra.

Ðầu tiên Quản Trung Tà không ngờ Hạng Thiếu Long lại đổi sang dùng tay trái cầm kiếm, khiến cho chiêu sau vốn đã nghĩ ra nhưng không thể dùng được, càng không ngờ được lực đạo của thanh mộc kiếm lại nặng nề như thế, khi đang thất kinh, Hạng Thiếu Long đánh liền ba kiếm tới.

Quản Trung Tà vẫn không di chuyển, giữ vững ở giữa, đỡ lại từng chiêu, nhờ vào thể lực và tốc độ kinh người, để chống đỡ kiếm pháp như cuồng phong vũ bão của Hạng Thiếu Long.

Ai nấy đều ngây ngất, reo hò vang lừng, không biết là trợ oai cho bên nào.

Hai kiếm liên tiếp giao nhau, tiếng kiếm chạm nhau vang lên không ngớt.

Sau ba kiếm rồi lại bảy kiếm, khi khiến cho người xem đều ngạt thở, hai người lại tách ra, đứng nhìn nhau.

Hạng Thiếu Long cố nhiên cần có thời gian để thở, Quản Trung Tà đã bị thanh mộc kiếm nặng nề ấy cho nếm mùi vị, nên không dám mạo hiểm tiến tới.

Hạng Thiếu Long bất đồ trong lòng khâm phục.

Gã đã từng giao thủ với Mao Ngụy Mâu, lại thường luyện tập với Ðằng Dực, một kẻ có lực tay hơn người, cho nên ứng phó với hạng người như Quản Trung Tà quả thật rất tâm đắc, vừa rồi gã đã lợi dụng nguyên lý vật lý học, kết hợp phương thức đường parabol và đường trôn ốc vào trong kiếm thế, nhưng vẫn không thể buộc Quản Trung Tà lùi nửa bước, có thể thấy đối phương phòng thủ rất chắc chắn, y có thể đủ thấy sức gắng gượng của y thật là kinh người, điều đáng lo là mình phải nhân lúc đối phương lọt xuống hạ phong mà thừa thế tấn công, nhưng lúc này vẫn chưa có thể phá vỡ được thế kiếm của y, chỉ với điểm này thôi, mình khó có hy vọng thắng được y.

Song điều này chỉ là trong tình huống bình thường, kết quả trận đấu thường được quyết định bởi nhân tố tâm lý và sách lược mà gã lại là cao thủ về mặt này.

Quản Trung Tà cũng bị gã tấn công đến tối tăm mặt mũi, từ trước đến nay, kiếm pháp của y đều lấy công làm chủ, nhưng mười kiếm vừa rồi, lại chỉ có thể khó khăn chống đỡ, quả thật là chuyện lần đầu tiên y gặp phải.

Toàn trường đều im phăng phắc, lặng lẽ chờ đợi cuộc giao phong lần thứ hai của hai đại cao thủ.

Quản Trung Tà hồi phục lại nhanh hơn Hạng Thiếu Long, thanh Trường Kích hạ xuống dưới, người nghiêng theo kiếm thế, mũi kiếm hướng lên, chĩa về phía lồng ngực Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long lúc này cầm ngang thanh kiếm đứng yên, trông vững như núi, hú dài một tiếng, rồi tung kiếm ra, lách mình tiến về phía trước, một kiếm chém thẳng xuống trán Quản Trung Tà.

Toàn trường nhất thời reo lớn.

Hạng Thiếu Long có nỗi khổ chỉ mình mình biết. Gã vừa đấu sức với Quản Trung Tà, vẫn chưa hồi phục lại, nếu gắng gượng để chống đỡ, thì sẽ bị lực đạo của đối thủ làm chấn động vỡ vết thương, lúc ấy đối phương lại triển khai kiếm thế, muốn tìm lại ưu thế lúc trước thì khí hơn lên trời.

Nhưng kiếm này rất lỗ mãng, phải biết rằng y trước tiên lách mình là để tránh chỗ yếu hại, mà đối phương thay đổi kiếm thế thì mình chỉ cần có không gian, chính trong lúc này, thanh Mặc Tử kiếm của gã sẽ đâm thẳng một đường cùng với đối phương, tuy bản thân có thể không tránh khỏi bị trọng thương, nhưng lúc ấy đối phương thì mạng đã Ô hô.

Quản Trung Tà lần đầu tiên gặp lối đánh dùng mạng thí mạng như vậy, chính như Hạng Thiếu Long đã liệu định, y làm sao chịu hy sinh bản thân với một người sắp chết, nên vội vàng giơ kiếm lên đỡ.

Keng một tiếng, tiếng kiếm giao nhau chấn động toàn trường.

Quản Trung Tà phải chịu toàn bộ sức lực của Hạng Thiếu Long cùng với trọng lượng của thanh mộc kiếm.

Y chấn động toàn thân, không đỡ nổi đường lực đạo ấy, cuối cùng phải thối lùi một bước.

Hạng Thiếu Long liền nắm bắt lấy cơ hội này, nào chịu bỏ qua, sử dụng chiêu lợi hại nhất trong tam đại sát chiêu là có công lẫn thủ, đột nhiên kiếm quang mở rộng, biến hóa ảo diệu, tấn công tới Quản Trung Tà như trường giang đại hải.

Quản Trung Tà thấy trong chiêu của gã, hàm chứa sự biến hóa vô cùng, huýt dài một tiếng, dùng toàn lực để phản kích.

Những kẻ ngồi xem, bao gồm từ tiểu Bàn cho đến bọn thị vệ, đều la hét trợ oai.

Hạng Thiếu Long trỗi dậy sát cơ, quên luôn cả Mặc Tử kiếm pháp, từng chiêu cứ liên tiếp nhau, thân hình của y nhu hổ báo, nhanh nhạy như thần, chiêu nào cũng dùng mạng đồi mạng, quả thật hung hiểm vô cùng.

Quản Trung Tà tuy không muốn, nhưng chân vẫn cứ phải lùi về phía sau.

Khi lùi được bảy bước, vì sức lực của Hạng Thiếu Long đã hơi giảm xuống, nên mới lấy lại thế thượng phong, đỡ được thế công của Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long lại chém thêm một nhát nữa, đột nhiên lùi về phía sau, thản nhiên gác cây mộc kiếm lên vai.

Quản Trung Tà thở phào, đương nhiên không dám mạo hiểm tiến tới nữa.

Hai người lại trở thành thế đối địch.

Lã Bất Vi khó giấu nỗi kinh khiếp trên mặt, đứng dậy cao giọng nói,Ngưng lại!"

Nhất thời, ánh mắt của mọi người đều quay sang nhìn y.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Cổ Chí Tôn (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN