Chương 361: Trước Cơn Sóng Gió (2)
Chu Cơ, Cầm Thanh, và bọn Kỷ Yên Nhiên không có mặt trong buổi đi săn sáng nay, còn tiểu Bàn và bọn Xương Văn quân thì giả vờ cũng đi săn nhưng xuất phát được một lúc thì đã quay về.
Những người khác thì chưa biết chuyện gì, vẫn cứ tiếp tục tìm hứng thú của mình.
Lúc quay về Lã Nương Dung cố ý dong ngựa đến gần Hạng Thiếu Long, nhìn Lý Tư, khiến cho Lý Tư phải vội vàng giả vờ lùi về phía sau, mới nói,Hạng Thiếu Long, phải chăng ngài cố ý không thắng để tránh phải cưới một người mà ngài chán ngán như ta?"
Hạng Thiếu Long cảm thấy đau đầu lắm, ả này tánh tình cương liệt, mà lại thay đổi thất thường, đã bảo rằng không chịu gả cho mình, lại biết rằng mình không sống qua tối đêm nay, nhưng lại vẫn cứ thắc mắc mình phải chăng chán ghét ả! Nhưng dù thế nào đi nữa, mà cũng từ điều này mà biết rằng nàng không phải hoàn toàn không có ý với mình, nếu không cần gì phải hỏi đi hỏi lại như vậy?
Cười gượng nói,Có muốn cũng không được, nghiêm túc mà nói coi như ta đã thua. Bởi vì Quản đại nhân quả thực đã khiến cho vết thương ở đùi ta lại vỡ, chỉ là ta vì sợ mất tư cách theo đuổi tiểu thư nên mới không nói ra mà thôi!
Tam tiểu thư có hài lòng chưa?"
Lã Nương Dung bị gã nhìn đến đỏ cả mặt, như thế thì vui ra mặt. Nhưng lại trở nên buồn bã, cúi đầu, cắn môi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Hạng Thiếu Long biết rõ nàng đang chịu sự giày vò của lương tri, lại càng e ngại nàng nén không được mà cho mình biết chuyện bị hạ độc, hay chuyện khác, Lã Bất Vi ở phía trước vẫy tay gọi Lã Nương Dung đến, bên cạnh còn có Mạc Ngạo, rõ ràng có một nỗi sợ như Hạng Thiếu Long.
Lã Nương Dung nhìn gã, thở dài, dong ngựa lên phía trước.
Rồi Xương Văn quân đến bên gã, thở dài, cười gượng nói,Chuyện Doanh Doanh Hạng đại nhân không cần để ở trong lòng Ðêm qua ta đã đề cập chuyện giữa tiểu muội và huynh, tiểu muội lại cứ từ chối, chao ôi! Chuyện này xem ra không thể miễn cưỡng được, nhưng huynh đệ chúng tôi đều rất cảm kích huynh."
Hạng Thiếu Long không những không cảm thấy bị tổn thương, mà còn cảm thấy thoải mái nữa.
Nhủ thầm Quản Trung Tà đã đem lại sự thoa mãn và khoái lạc cho Doanh Doanh về mặt xác thịt. Cho nên khi chưa gần gũi với mình, nàng không thể nào quyết định được.
Không ngờ không những phải phân thắng bại với Quản Trung Tà trên chiến trường, mà còn phải so tài cao thấp với y trên tình trường nữa.
Chao ôi!
Thẳng thắn mà nói, gã đâu còn lòng dạ nào để mà ghen tuông như trước nữa? Doanh Doanh thích gả cho ai thì cứ gả cho kẻ ấy, Hạng Thiếu Long gã nào để chuyện ấy trong lòng!
Về đến lều, Hạng Thiếu Long vừa sắp xếp cho thân vệ bảo vệ cho đám thê thiếp, Lộc Công đã sai người đến tìm gã.
Trong lều Lộc Công, Từ Tiên, Vương Lăng và vài vị tướng lĩnh tâm phúc đang bí mật bàn bạc, trong đó có Bạch Xung, kẻ đã thua dưới tay Châu Tử Hoàn.
Lộc Công vui vẻ bảo gã ngồi xuống, thân thiết vỗ vai gã mà rằng,Biểu hiện đêm qua của Thiếu Long rất tuyệt vời, khiến cho Quản Trung Tà ấy trở tay không kịp, lại không cho tên lão tặc ấy ngăn lại cuộc tỉ võ, chiếm được thượng phong. Khiến ai nấy đều thán phục, nếu ngươi có thể đem quân ra xa trường, thì sẽ là một mãnh tướng vô địch!"
Vương Lăng nhíu mày nói,Thiếu Long đêm qua cớ gì không thừa cơ trừ khử luôn Quản Trung Tà? Nếu đêm nay y lại nấp trong bóng tối bắn tên hại người, e rằng nhiều người trong chúng ta ở đây sẽ mất mạng."
Hạng Thiếu Long biết rõ tuyệt kỹ hai mũi tên hạ được bốn con thủy điêu của Quản Trung Tà, đã chấn động cả đại Tần. Còn mình đêm qua có thể áp đảo được Quản Trung Tà chỉ là tạm thời, cho nên trước mắt không tiện nói ta mình vốn không đủ bản lãnh để giết chết Quản Trung Tà, cười gượng nói,Mạt tướng vì vết thương ở đùi lại phát tác, cho nên đành phải dùng thế thủ, nếu không Quản Trung Tà dù tiễn thuật cao minh đến đâu cũng đừng hòng có cơ hội bắn tên nữa!"
Rồi nói những suy đoán của tiểu Bàn về Cao Lăng quân, đồng thời bảo rằng,Lần này kế hoạch đối phó với kẻ địch toàn do chính bị quân nghĩ ra, chúng ta chỉ theo lệnh mà thực hiện thôi!"
Lộc Công chép miệng,Lão phu trước sau đã hầu hạ năm vị quân chủ của đại Tần chúng ta, nhưng chưa ai bằng với bị quân, còn nhỏ tuổi mà đã tỏ ra là một vị bá chủ, đại Tần ta đã có hy vọng! Không biết lão phu có thể còn sống đến ngày bị quân thống nhất thiên hạ chăng?"
Hạng Thiếu Long nghe mà trong lòng cảm thấy an ủi, biết tiểu Bàn có những biểu hiện xuất sắc trong những ngày qua, lại chứng thực được y không phải là tạp chủng của Lã Bất Vi, khiến cho đám tướng lĩnh của nước Tần trở nên trung thành hơn. Chỉ cần những điều này, thì y sẽ ngồi vững trên chiếc ghế vua Tần.
Từ Tiên cũng khen,Tuổi tác của bị quân tuy còn nhỏ, nhưng giải quyết mọi chuyện rất hợp lý, điều hiếm có là ngài can đảm gan dạ, thâm tàng bất lộ. Ðại Tần ta đã có hai vị quân chủ liên tiếp bị kẻ gian hạ độc chết, giờ đây đã có một vị minh chủ, là phước của đại Tần chúng ta!“
Vương Lăng cũng chen vào khen hai câu rồi mới nói,Ðối phó với Cao Lăng quân vẫn còn dễ dàng, nhưng vì có Mạc Ngạo âm thầm bày kế cho Lã Bất Vi, đến lúc ấy có thể lại sẽ có những thủ đoạn mà chúng ta không ngờ đến được, quả thực rất khó đề phòng, tại sao Thiếu Long lại có thể lơ là Lã Bất Vi đến thế?"
Hạng Thiếu Long nói,Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, chúng ta giờ đây đã biết rõ âm mưu của Cao Lăng quân, còn Lã Bất Vi có bao nhiêu nhân thủ, đều nằm trong lòng bàn tay chúng ta, đến lúc ấy Mạc Ngạo sẽ chết vì chất độc phát tác, còn chúng ta thì vẫn an toàn. Dưới sự dẫn dắt của bị quân, dù cho Tôn Võ có sống lại, cũng khó mà giúp cho Lã Bất Vi đắc thủ."
Từ Tiên trầm giọng nói,Chúng ta phải chăng nên đặt ra cạm bẫy, để Lã Bất Vi lộ ra đuôi cáo, rồi luôn thể trừ khủ y? Nếu có bằng chứng đầy đủ, Mông Ngao cũng không còn lời gì để nói."
Khi Hạng Thiếu Long chưa biết trả lời thế nào, may mà Lộc Công nói,Nếu phải cùng lúc đối phó với Lã Bất Vi, thì sự tình sẽ phức tạp hơn, chúng ta e rằng không thể ứng phó được. Giờ đây bọn Thái Trạch, Vương Quan, đều đi theo tên trọng phụ ấy, một khi hạ y không được, ngược lại sẽ bị y quay lại cắn, lại có thái hậu đứng về phía của y, chuyện tốt e rằng sẽ biến thành chuyện xấu. Từ tướng! Ngài tốt nhất hãy nhẫn nại thì hơn, đứng quên rằng thế lực của phía Ðỗ Bích cũng không thể xem thường!"
Vương Lăng nói,Giờ đây Mông Ngao đang cầm quân ở bên ngoài, y lại trung thành với Lã Bất Vi, nếu nghe có chính biến sẽ tạo phản, lại cắt ba quận ở phía đông để tự lập mình, chúng ta sẽ càng phiền toái hơn."
Từ Tiên thở dài, không nói gì được nữa.
Hạng Thiếu Long càng lúc càng hiểu rõ vận mệnh là gì. Thấy rõ cơ hội giết Lã Bất Vi ở trước mắt, nhưng không thể làm gì được!
Sau khi mọi người thương lượng tình tiết xong, Lộc Công, Từ Tiên và Vương Lăng cùng nhau đến gặp tiểu Bàn. Còn Hạng Thiếu Long vì để tránh tai mắt, nên không đi theo mà một mình rời khỏi.
Vừa bước ra khỏi trại, thì gặp hai thiếu nữ Lộc Ðan Nhi và Doanh Doanh, hai người có lẽ vì đã có nhiều thu hoạch sáng nay nên xem ra rất hớn hở.
Thấy Hạng Thiếu Long đi một mình thì mắt sáng lên.
Lộc Ðan Nhi tinh nghịch thi lễ nói,Xin chào đại kiếm khách!“
Doanh Doanh vì từ chối gã, nên có lẽ lúng túng nói,Ta đang muốn tìm ngài."
Rồi quay sang Lộc Ðan Nhi nói,Ðan Nhi! Ðể ta nói vài câu với đại kiếm khách nhé?"
Lộc Ðan Nhi nói,Tỷ không thể độc chiếm y được!" rồi bịt tai nói,Nói đi!"
Doanh Doanh chẳng thể làm gì được nàng, kéo Hạng Thiếu Long bước ra xa, thì thầm,Người ta không phải là không muốn gả cho ngài, chỉ là sự việc quá nhanh, cho người ta chút thời gian để suy nghĩ được chăng?"
Hạng Thiếu Long nhủ thầm nàng muốn cho Quản Trung Tà chút thời gian để suy nghĩ mới đúng, rồi nhìn nàng chăm chăm, Doanh Doanh giậm chân nói,Ðừng nghĩ bậy, không phải chuyện mà ngài đang nghĩ đâu!"
Hạng Thiếu Long chép miệng,Nếu nàng muốn từ chối một chuyện, đương nhiên phải tìm cớ. Sau này nếu ta không màng đến nàng nữa, Doanh đại tiểu thư tốt nhất đừng trách ta vô tình!"
Doanh Doanh giật mình, khi đang nhìn gã, Lộc Ðan Nhi xông tới, kéo Hạng Thiếu Long nói,Nào! Chúng ta ra bờ sông câu cá, hôm nay có phải mọi người đều bất bình thường cả, cả tiểu Tuấn cũng bảo không có thời gian đi theo chúng ta, Hạng đại nhân hãy thay thế y vậy."
Hạng Thiếu Long dù rảnh rỗi, cũng không muốn đánh bạn cùng bọn họ, huống chi trong tình huống cứ mỗi khắc trôi qua, là thêm một phần căng thẳng, nói xong mấy lời tốt đẹp thì chuồn mất.
Đề xuất Voz: Vũng Linh Du Ký