Chương 374: Kết Bạn Đồng Hành (3)
Hít một hơi dài nói,Nói thẳng ra, tại hạ vẫn chưa thấy phu nhân có thể dùng thứ gì để giao dịch với tại hạ."
Trang phu nhân quả quyết nói,Hạng tiên sinh lần này đến Sở, mục tiêu phải chăng là Lý Viên hoặc Ðiền Ðan sao?
Nếu là Lý Viên, thiếp thân sẽ không lo ngài không chịu chấp nhận cuộc giao dịch này."
Hạng Thiếu Long nhất thời trố mắt, chuyện mình muốn đối phó với Ðiền Ðan, tuy là nhiều người biết, nhưng chỉ giới hạn trong giới quân sự ở Hàm Dương và hoàng tộc, nhưng Trang phu nhân cớ gì biết được bí mật này?
Trang phu nhân dịu dàng nói,Hạng tiên sinh nếu biết Hoa Dương phu nhân chính là thân thẩm(l) mẫu của ta, nhất định sẽ không giật mình như vậy."
Hạng Thiếu Long hít một hơi dài nói,Phu nhân phải chăng từ Hàm Dương đến đây?"
Trang phu nhân né tránh mà không trả lời, nói,Tiên sinh hãy cho thân thiếp biết trước chuyến đi lần này phải chăng là vì Ðiền Ðan, nếu đáp án là không, thiếp thân sẽ chẳng có điều kiện gì để trao đổi với tiên sinh, chuyện này hãy cứ chấm dứt ở đây."
Hạng Thiếu Long nghe ngữ khí của nàng như vậy, chắc là biết được nhiều chuyện về Ðiền Ðan, bất đồ có chút bùi tai, chép miệng nói,Phu nhân thật là lợi hại, sao không nói ra nghe thử xem?"
Trang phu nhân vui vẻ nói,Thiếp thân tin tưởng tiên sinh là chính nhân quân tử, dù cho biết được bí mật của thiếp thân, nếu không trao đổi giao dịch, thì cũng sẽ không tiết lộ ra, có phải vậy chăng?"
Hạng Thiếu Long cười khổ,Chã lẽ Hạng Thiếu Long lại hãm hại đàn bà trẻ con các người hay sao?"
Trang phu nhân nói,Sở dĩ thiếp thân biết được nhiều bí mật đến thế, đều là vì trong tâm phúc của Lý Viên có người của thiếp thân, tiên sinh giờ đây đã hiểu chưa?"
Hạng Thiếu Long vỡ lẽ ra, Trang phu nhân bản thân là người Sở, lại là tức phụ (I) của Trang Kiều, là người thân của Hoa Dương phu nhân, trong tâm phúc của Lý Viên có người của nàng, rất hợp lý, chả trách gì nàng biết được mình muốn đối phó với Ðiền Ðan.
Trang phu nhân mỉm cười nói,Hạng tiên sinh có thể vén rèm che mặt của thiếp thân, thiếp thân sẽ đối mặt mà cho ngài biết một bí mật mà nằm mơ cũng không thể thấy được."
Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Phu nhân là hoa đã có chủ, tại hạ làm vậy, e rằng không hợp với lẽ chăng?"
Trang phu nhân buồn bã nói,Tiên phu năm trước đã bị phản quân chém đầu, thiếp thân giờ đây chẳng thuộc về ai cả Nếu không, cần gì phải xa rời quê hương, đến trốn nơi nước Tần? Nếu không có Hoa Dương phu nhân bảo vệ, thiếp thân đã sớm bị người Sở bắt về."
Hạng Thiếu Long thở dài, vén rèm che mặt của nàng, một khuôn mặt vừa vui vừa giận, trông rất phong trần hiện ra trước mắt.
Mặt nàng hơi dài một chút, nhưng cổ trắng ngần, trông rất hấp dẫn.
Ðôi mắt của nàng quả nhiên long lanh, có thể khiến bất cứ nam nhân nào động lòng.
Nét cổ điển của nàng tuy kém Cầm Thanh nhưng lại hơn Cầm Thanh ở chỗ bạo dạn và hoang dã, khiến cho ai nhìn nàng cũng đều muốn chiếm lấy thân xác ấy. Chả trách nào nàng phải dùng vải để che mặt lại.
Trang phu nhân thấy gã nhìn mình không chớp mắt, hài lòng lắm, e thẹn nói,Tiên sinh có thấy dung mạo của thiếp thân xinh đẹp chăng?"
Hạng Thiếu Long ngầm sinh lòng cảnh giác, nàng tuy đã bảo rằng không dùng sắc đẹp để quyến rũ mình, nhưng thực sự thì cứ làm thế. Song vẫn không thể trách được nàng, nàng là phận nữ lưu yếu đuối, vì phục quốc và giành lại ngôi vị cho đứa con, ngoài cái vốn trời cho thì có thể dựa vào điều gì nữa. Bất đồ than,Phu nhân cớ gì phải tự khinh bạc mình đến thế, bà vẫn chưa nói bí mật to lớn ấy kia mà?"
Trang phu nhân trong mắt lộ vẻ kinh dị, dịu dàng nói,Ðến lúc này thiếp thân mới hiểu cớ gì cả quả phụ Cầm Thanh cũng không thể nén được lòng mình đối với tiên sinh. Chỉ cần nghe những lời của tiên sinh thì đủ biết tiên sinh chẳng phải hạng tầm thường."
Hạng Thiếu Long nghe mà hổ thẹn, cười gượng nói,Lấy phục quốc làm trọng, phu nhân ngàn vạn lần đừng coi trọng tại hạ, để rồi tự rước lấy phiền não."
Trang phu nhân che miệng cười,Ngài thật sự tự tin, người ta chưa mến ngài mà cũng hoảng sợ hay sao? Lại còn đưa ra lời cảnh cáo, chao ôi! Trên đời lại có loại nam nhân e ngại khiến cho nữ tử thích, nói ra chắc sẽ không có người tin."
Hạng Thiếu Long càng tiếp xúc với Trang phu nhân này, càng thấy được sự hấp dẫn của nàng, lúc này đều đột nhiên cảm thấy bọn Trang Khổng đều đã đi giúp Kinh Thiện, trong lều chỉ còn lại hai người bọn họ, thầm kinh sợ, nghiêm mặt nói,Tại hạ đang rửa tai cung kình nghe."
Trang phu nhân không cười nữa, nhẹ nhàng nói,Ðiền Ðan giờ đã đến kinh đô của nước Sở là Thọ Xuân."
Hạng Thiếu Long giật mình,Cái gì?"
Trang phu nhân ung dung nói,Ðiền Ðan vì có kẻ thù khắp nơi, cho nên bên cạnh bao giờ cũng mang theo một kẻ thế thân giống y như đúc, biết ngài không chịu tha cho y, ngày ấy đã lên đường cùng với Lý Viên, kẻ sau này ngài thấy chỉ là thế thân của y mà thôi!“
Hạng Thiếu Long nhất thời toàn thân đổ mồ hôi, chả trách nào trong Lễ Ðiền Liệp, Ðiền Ðan lại hạ mình như vậy, cố gắng tránh xuất hiện ở đám đông, té ra là trong đó có nguyên nhân này!
Mình cuối cùng đã đi sai một nước cờ, đấu không lại lão hồ ly này. Mình phải lập tức thông báo cho Ðằng Dực và Từ Ấy Tắc. Nghĩ tới đây, chẳng còn lòng dạ nào nữa. Sau này tên của mình phải đọc ngược lại, lần này quả thật thua trắng tay.
Ðột nhiên phu nhân ghé mặt đến sát gã, trong lúc Hạng Thiếu Long thần trí mơ hồ, Trang phu nhân hôn lên đôi môi gã, rồi mới quay về, nói,Chỉ cần ngài giúp ta phục quốc, ta có thể giúp ngài hành thích Ðiền Ðan."
Hạng Thiếu Long lặng người đi, nói,Bà thân mình khó giữ, làm sao giúp đỡ tại hạ?"
Trang phu nhân nghiêm mặt nói,Tên gian tặc Lý Lệnh sở dĩ có thể giết chủ bán nước, đều là bởi Hiếu Liệt vương đứng sau giúp đỡ. Nay Hiếu Liệt vương đã chết, ở Thọ Xuân đều có người của chúng tôi. Giờ đây tình thế không giống như lúc trước nữa, nếu không ta làm sao dám quay về nước Sở?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Tin tức về cái chết của Hiếu Liệt vương, bà chẳng phải biết được tin từ Lý Viên chứ?"
Trang phu nhân nói,Ðương nhiên không biết, Trang gia chúng tôi có gốc rễ lâu đời tại nước Sở, Trang Khổng đã từ nước Sở đến thông báo cho chúng tôi, rồi đón chúng tôi quay về."
Hạng Thiếu Long lạc giọng kêu lên,Cái gì? Hiếu Liệt vương quả thật đã chết sao?"
Trang phu nhân ngạc nhiên nhìn gã.
Hạng Thiếu Long vẫn chưa hết bàng hoàng, không ngờ mà đã vô tình giúp đỡ Lý Viên đã kịp thời quay về nước Sở để đoạt quyền, nếu không Lý Viên e rằng vẫn còn ở Hàm Dương.
Chuyện lạ trên đời, quả thật ngoài suy nghĩ của người ta.
Hít một hơi dài rồi mới quả quyết nói,Ðược! Nếu ta có thể giết chết Ðiền Ðan, thì sẽ toàn lực giúp đỡ con của bà lấy lại ngôi vị.
Đề xuất Voz: Nợ duyên, nợ tình