Chương 373: Kết Bạn Đồng Hành (2)

Bọn Trang Khổng thì ở trong trại ăn lương khô, từ chối lời mời của Hạng Thiếu Long.

Vầng trăng tròn treo trên cao, chiếu sáng xuống khắp nơi, ngọn núi tuyết ở đằng xa càng khiến cho cảnh vật trở nên bí hiểm, ma quái.

Ðột nhiên có tiếng sói truyền đến, khiến cho người ta cảm thấy trong chốn núi rừng yên tĩnh này, vẫn có nguy cơ trùng trùng.

Triệu Chi nói,Nếu vượt qua hai ngọn núi nữa, chúng ta sẽ đến vùng đồng bằng, thật là tốt, ước gì giờ đây trời lập tức sáng!"

Kỷ Yên Nhiên dựa vào Hạng Thiếu Long dịu dàng nói,Bọn họ đều rất căng thẳng."

Hạng Thiếu Long nhìn về phía bọn Trang Khổng, quả nhiên bọn họ đang ngồi trầm mặc, nhưng lại có chút bất an, gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhưng không tìm ra được lời gì để nói.

Người ta đã không chịu nói, hỏi cũng vô dụng. Giờ đây đã đến biên giới nước Sở, thân mình còn lo chưa xong, còn có bản lĩnh gì để lo đến chuyện của người khác.

Lúc ấy ở gần đó có tiếng sói tru, Ô Quang cười với Kinh Thiện,Bạn cũ của huynh lại đến nữa, bảo huynh khi động thủ đừng lưu tình, nếu không sẽ dùng răng để thân mật với huynh đó!“

Kinh Kỳ mặt đăm chiêu nói,Ta thấy bầy sói đó đến đây là để báo thù!"

Kinh Thiện cũng nhíu mày không nói.

ô Ngôn ngạc nhiên nói,Huynh nghĩ sói là người sao, sao lại biết nhớ thù?"

Kinh Kỳ nói,Chuyện này không hề giả chút nào, ngựa có tính ngựa, cho nên có thể nhận ra ai là chủ nhân! Sói cũng có tính sói, nên biết được ai chính là kẻ thù, điều này chẳng có gì là lạ cả."

Triệu Chi nhát gan nhất nên lo lắng nói,Vậy các ngươi sao không nghĩ ra cách ứng phó?"

Hạng Thiếu Long tim cũng đập thình thịch, nơi đây ba mặt đều là dốc nghiêng, cây cối lại um tùm, nếu có vài chục hoặc vài trăm con sói tới, quả thật chẳng phải chuyện chơi, nếu có một khẩu súng thì hay quá.

Trong số các thiết vệ, Ô Thư bình tĩnh đa trí nhất, mỉm cười,Nhị phu nhân đã ra lệnh nào dám không tuân lệnh?

Nhưng phải đợi chúng tôi ăn no xong, mới có sức thì có thể làm việc được."

Triệu Chi giận dỗi quay sang Hạng Thiếu Long nói,Tên tiểu tử Ô Thư này lại đang trêu người ta, Chi Chi đâu có nói là không để cho y ăn."

Hạng Thiếu Long cười ha hả nói,Ðùi dê cũng đã nướng chín, sao chưa lấy ra, nhị phu nhân của ta có được ăn, thì sẽ quên được mọi thứ."

Kỷ Yên Nhiên giận dỗi nói,Chi Chi là ma thèm ăn sao? Nói muội ấy thậm tệ đến thế, thiếp phải lấy công bằng về cho Chi Chi."

Sau bữa ăn, bọn Kinh Thiện đi đặt cạm bẫy, lại lo lắng lũ sói không đến, khiến mọi người vừa bực vừa buồn cười.

Bọn Kỷ Yên Nhiên thì đi cùng với Kinh Thiện, còn Hạng Thiếu Long thì ngồi lại một mình, lặng lẽ nhìn đống lửa, ngẫm nghĩ sự đời.

Ðến lúc này, Trang phu nhân vén lều bước ra, đi về phía Hạng Thiếu Long, người nàng mặc một bộ y phục màu trắng, đội mũ có đính hạt minh châu, mặt vẫn che rèm, Hạng Thiếu Long hơi ngạc nhiên nhìn nàng, khi nàng đến bên cạnh thi lễ ngồi xuống, mới nói,Trang phu nhân không ngủ sao?"

Trong khoảng cách gần gũi này, nhờ có ánh lửa, nên dù có rèm che cũng chẳng còn tác dụng, chỉ thấy khuôn mặt của nàng rất thanh tú, tuy không bằng Cầm Thanh, nhưng cũng đã là người đẹp hiếm có.

Trang phu nhân nhìn đống lửa, rồi quay sang Hạng Thiếu Long, buồn bã than rằng,Trong lòng có tâm sự, làm sao ngủ được?"

Mấy ngày hôm nay, Hạng Thiếu Long lần đầu tiên nói chuyện với nàng một cách gần gũi như vậy, bất đồ dâng lên một cảm giác lạ thường. Gật đầu nói,Chuyện của phu nhân, quả thực là không cần phải nói với tại hạ."

Trang phu nhân nhìn gã, hạ giọng nói,Tráng sĩ phải chăng đã thấy được dáng vẻ của thiếp thân?"

Hạng Thiếu Long hơi ngại ngùng nói,ở góc độ này, quả thật ít nhiều cũng có thể thấy được."

Nhưng trong lòng tim đập thình thịch. Những lời này giống như nam nữ đang trêu đùa nhau, chả lẽ nàng định dùng sắc đẹp để dụ dỗ cho mình làm cho nàng chuyện gì đó?

Vị Trang phu nhân này khiến gã nghĩ tới Bình Nguyên phu nhân và Tinh vương hậu, những nữ nhân sành sỏi nhu bọn họ, không thuần khiết như những thiếu nữ, họ biết dùng thân xác của mình làm nhiều chuyện, để đạt đến mục tiêu.

Trang phu nhân cúi đầu, u buồn nói,Tráng sĩ lần này đến Sở, quả thật là buôn bán hay sao?"

Hạng Thiếu Long không ngờ nàng lại trực tiếp như vậy, liền trả lời ngay,Người vì tiền tài mà chết, chim vì miếng ăn mà vong, Không phải vì hoàng kim, thì ai chịu vượt trăm sông ngàn suối, đội mưa đạp tuyết đến đây?"

Trang phu nhân lặng lẽ không nói, có lẽ đang nghĩ tới câu người vì tiền tài mà chết, chim vì miếng ăn mà vong, một lát sau mới ngẩng đầu lên nói,Hạng tráng sĩ xuất khẩu thành văn, lời nói khác lạ, quả là người chẳng tầm thường.

Huống chi hai vị phu nhân đều là tuyệt sắc của nhân gian, khí chất cao nhã, quý thuộc đều là những cao thủ, nếu bảo chỉ vì tiền tài mà phải bôn ba thiếp thân làm sao tin được?"

Hạng Thiếu Long vội vàng nói,Hoàng kim chẳng phải là tài vật hay sao? Phu nhân đã nói đùa."

Trang phu nhân nhìn kỹ gã, chậm rãi nói,Ðã là như thế, chỉ cần Hạng tráng sĩ đưa chúng tôi đến Ðiện quốc, chúng tôi sẽ báo đáp cho tráng sĩ hai ngàn lượng hoàng kim, thiếp thân có thể dùng lời thề độc, tuyệt đối không nuốt lời!"

Hạng Thiếu Long giật mình, nhớ lại Kỷ Yên Nhiên đã từng nói vì người Sở gặp trở ngại ở phía đông, nên chuyển sang mở rộng ở phía tây nam, mà người gánh vác trọng trách này là đại tướng Trang Triều, cùng họ với phu quân của Trang phu nhân này.

sau đó nước Sở dần yếu đi, Trang Kều cũng các chư hầu khác xưng vương, Trang Kều chẳng phải là Ðiện vương hay sao?

Ngạc nhiên một lúc, bình thản nói,Không biết phu nhân và Ðiện vương Trang Kiều có mối quan hệ gì?"

Trang phu nhân hạ giọng nói,Tiên vương là gia ông của thiếp thân."

Hạng Thiếu Long nghĩ thầm xem ra đây có lẽ là một bi kịch tranh đoạt ngôi vị, nào có lòng dạ để nghe, chép miệng,Ðề nghĩ của phu nhân, quả thật khiến cho người ta bùi tai, nhưng hai ngàn lượng hoàng kim này không dễ kiếm. Tại hạ lại không muốn hai người thê thiếp của mình vốn có lòng du sơn ngoạn thủy gặp cảnh nguy hiểm, xin thứ lỗi cho tại hạ lực bất tòng tâm."

Trang phu nhân nghe xong thì thở dài, dịu dàng nói,Ta chỉ thử tráng sĩ mà thôi! Hạng Thiếu Long đã có Ô gia đứng phía sau, cần gì phải để ý đến hai ngàn lượng hoàng kim nữa?"

Hạng Thiếu Long cười gượng,Té ra phu nhân đã biết tại hạ là ai, lại còn cố ý trêu đùa tại hạ."

Trang phu nhân cười khúc khích,Nhìn dáng vẻ của Hạng tráng sĩ, cố nhiên là hiếm có, Kỷ tài nữ càng không thể giấu được người khác, các người lại lừng danh thiên hạ, thiếp thân càng lấy làm lạ, cớ gì Hạng tiên sinh lại có thể tưởng rằng lừa được chúng tôi."

Rồi mỉm cười nói,Nếu là nam nhân bình thường, thiếp thân có thể dùng thân xác của mình để đổi lấy sự giúp đỡ của ngài, nhưng biết điều này vô ích đối với ngài. Nên hãy cứ tỏ lòng thực với nhau, chúng ta hãy làm một cuộc giao dịch mà cả hai bên đều có lợi, được chăng?"

Hạng Thiếu Long đột nhiên dâng lên cảm giác kỳ lạ, Trang phu nhân này không những giống Bình Nguyên phu nhân và Tinh vương hậu, mà cũng giống cả Triệu Nhã nàng làm ra vẻ rất tự tin, không sợ gã từ chối, khiến cho người ta có cảm giác kích thích.

Đề xuất Voz: Nghi có ma...xung quanh nhà!
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN