Chương 376: Thay Đổi Kế Sách (2)
Lúc ấy Trang phu nhân sai người đến gọi, bảo bọn họ ra phía sau, để nhân lúc rảnh rỗi, dạy cho bọn họ học tiếng Ðiện.
Bọn Hạng Thiếu Long chỉ đành cắn răng mà học vậy.
Thời chiến quốc này, tiếng Châu là phổ biến nhất, vương hầu các nước và những người có thân phận đều dùng tiếng này để nói chuyện.
Vì là các khu vực khác nhau, tiếng Châu tự nhiên pha tạp chất phương ngôn và dụng ngữ của các nơi.
Cho nên chỉ cần nghe khẩu âm thì có thể biết được đại khái đó là người ở nơi nào.
Khác nhau ít nhất là ba nước Triệu, Ngụy, Hàn bởi vì ba nước này được chia ra từ nước Tấn.
Người Tần thì vì bản thân có nền văn hóa mờ nhạt, lại gần với tam Tấn, cho nên khẩu âm hay cách dùng từ rất giống với tam Tấn. Khác biệt lớn nhất chính là nước Sở.
Cho đến lúc này người Sở vẫn bị gọi là Nam Man, cách dùng từ rất khác, cho nên bọn Hạng Thiếu Long phải học tiếng Sở mang âm Ðiện, vì thế rất cực nhọc.
Căn cứ địa của người Sở, chính là hai bên bờ Trường Giang và khu vực hồ Ðộng Ðình, từ đó tiếng về phía nam.
Thọ xuân thì nằm ở phía bắc Trường Giang, bên bờ tây sông Hoài Thủy, so với kinh đô cũ là Dĩnh, nằm ở góc tây bắc hồ Ðộng Ðình, cách một ngàn dặm.
Tuy cách xa người Tần, nhưng cũng rõ ràng không dám nếm mật nằm gai, hoặc dũng cảm đối mặt với mạo hiểm. Chả trách nào nước Sở tuy lớn, nhưng là nước mà người tam Tấn coi thường nhất.
Ði được năm ngày, thì vượt qua núi Ðồng Bách, đến một thành lớn ở phía tây sông Hoài Thủy là Thành Dương.
Mọi người tìm một lữ quán ở lại, rồi Trang Khổng ra ngoài tìm mua thuyền.
Sau khi sắp xếp cho Hạng Thiếu Long và bọn Kỷ Yên Nhiên vào trong phòng, Trang phu nhân bỏ đi.
Một lát sau Trang phu nhân quay lại, ngồi xuống, vui mừng nói,Ðã giải quyết được vấn đề thuyền bè, phủ lệnh đại nhân ở đây, biết ta là ai, rất vui lòng giúp đỡ."
Kỷ Yên Nhiên nhìn nàng mỹ nữ đầy phong vận này, hình như cảm thấy sự uy hiếp, nên bình thản nói,Tiểu muội đã từng ở Thọ Xuân một khoảng thời gian, không biết phải chăng giờ đây thế lực của bốn tộc người Ðấu, Thành, Viễn, Khuất là lớn nhất?
Hạng Thiếu Long lập tức nhớ đến Khuất Nguyên, thì ra người này là người trong bốn tộc lớn nhất nước Sở, chả trách nào có thể làm được quan lớn.
Trang phu nhân nhìn Hạng Thiếu Long rồi mới nói,Thế lực của bốn họ lớn nhất đã khác trước kia. Giờ đây tộc mới hưng khởi là của Lý Viên, đó là một tộc có thế lực lớn nhất ngoài bốn, vì Lý Yên Yên sinh ra thái tử, Lý tộc ngày một đi lên. Giờ đây Lý Yên Yên đã là thái hậu, nên ai cũng muốn lấy lòng người của Lý tộc!"
Hạng Thiếu Long thấy Trang phu nhân hiểu rõ tình thế ở Thọ Xuân như vậy, nén không được hỏi,Lý Viên phải chăng đã cưới con gái của Quách Tùng là Quách Tú Nhi?"
Trang phu nhân gật đầu nói,Ðúng vậy! Nghe nói ả đã mang thai, rất được Lý Viên sủng ái."
Hạng Thiếu Long nhớ lại chiếc vòng hình phượng đang đeo trên ngực, đó chính là vật mà trước khi Quách Tú Nhi phụng lệnh cha mà lấy Lý Viên, tặng mình.
Chuyện cũ đã qua.
Trong lòng có cảm giác đau đớn.
Trang phu nhân nhìn mặt gã một hồi, cúi đầu xuống, hình như biết được mối quan hệ giữa gã và Quách Tú Nhi.
Còn hai người vợ của gã thì đã biết gã và Quách Tú Nhi có mối quan hệ, ngược lại không thèm để ý, Kỷ Yên Nhiên nói,Quách Tùng có chuyện đến Thọ Xuân chăng?"
Trang phu nhân nhíu mày,Ðiều này thì ta không biết."
Hạng Thiếu Long thấy có điều gì đó khác lạ, lảng sang chuyện khác,Trong hoàng tộc có ai là Tú phu nhân chăng?
Hoa Dương phu nhân đã từng căn dặn tại hạ đem một món lễ vật đến giao cho bà ta, sau đó tại hạ lại không đến Sở."
Trang phu nhân gật đầu nói,Vốn không biết là ai, nhưng nếu có quan hệ với thẩm mẫu, thì đó chắc chắn là Thanh Tú phu nhân. Bà ta nổi tiếng xinh đẹp ở nước Sở, gả cho đại tướng Ðấu Giới, vốn rất được sủng ái, sau này Ðấu Giới say mê tiểu thiếp của đại phu Thành Tố Ninh, tên gọi Yến Phi, Thanh Tú phu nhân nổi giận dọn đến ẩn cư ở một biệt viện ở bên bờ Hoài Thủy, không cho Ðấu Giới bước chân vào cổng, nếu không sẽ lập tức tự tận, sự cương liệt của bà ta đã được người trong nước tôn kính. Từ đó Ðấu Giới không còn được Hiếu Liệt vương sủng ái nữa, song giờ đây y đi theo Lý tộc, nên đường quan vận đã khởi sắc."
Triệu Chi ngạc nhiên nói,ả Yến Phi đó đã là ái thiếp của đại phu Thành Tố Ninh, cớ gì lại dan díu với Ðấu Giới nữa?"
Trang phu nhân nói với vẻ khinh bỉ,Thành Tố Ninh là kẻ đê tiện, Ðấu Giới là kẻ trọng thần trong giới quân sự, chỉ mới nháy mắt thì y đã ngoan ngoãn dâng Yến Phi. Ngày nay sự nghiệp phục quốc của Trang gia chúng tôi, chướng ngại lớn nhất là bọn người Lý Viên, bởi vì Lý Lệnh là đường huynh của Lý Viên."
Hạng Thiếu Long bất đồ cảm thấy kích thích lắm.
Khi định lên tiếng, Ô Ngôn gõ cửa, bước vào lo lắng nói,Có điều không ổn, vừa rồi đã phát hiện có kẻ khả nghi đang điều tra chúng ta. Khi phủ lệnh Khuất Thân rời khỏi đây, đã nói chuyện với một kẻ khả nghi, sau đó những người này đều tản ra cả."
Trang phu nhân nghe xong thì vẻ mặt biến sắc.
Hạng Thiếu Long ung dung cười,Xem ra bọn chúng chuẩn bị đối phó với chúng ta trên thuyền, chỉ cần đục chìm thuyền, người của chúng có thể giết chết tiểu công tử ở dưới nước, đại kế phục quốc của các người cũng tan vỡ, suy nghĩ thật là chu đáo."
Trang phu nhân nói,Vậy phải làm sao đây? Thuyền phu và đà thủ đều là người của bọn chúng."
Kỷ Yên Nhiên nói,Rời khỏi Thành Dương, chúng có thể lấy thuyền mà không lấy người, xem Khuất Thân có thể làm gì được chúng ta?"
Sáng hôm sau phủ lệnh Khuất Thân thân chinh ra tiễn, con thuyền lớn giương ba cánh buồm, thuận nước mà đi.
Trên thuyền có cả thảy ba mươi thuyền phu, ai nấy khỏe mạnh, tuy dáng vẻ cung kính, nhưng vừa nhìn đã biết chẳng phải hạng lương thiện. Nhưng Hạng Thiếu Long chẳng coi ra gì, phái các thiết vệ luân phiên nghe ngóng động tĩnh của chúng suốt ngày đêm, vừa học tiếng Sở theo âm Ðiện, đồng thời cố gắng nghỉ ngơi để có thể sau khi đến Thọ Xuân, thì mau chóng trừ khử Ðiền Ðan, rồi lập tức chuồn mất.
Gã không lo lắm vì bị người ta phát hiện ra thân phận, bởi vì quen biết gã chỉ có Ðiền Ðan, Lý Viên và những kẻ có thân phận cao quý, cho nên rất ít cơ hội gặp được bọn chúng.
Khó khăn duy nhất, là làm thế nào để biết được hành tung của Ðiền Ðan mà thôi.
Cảnh sắc ở phía nam khác xa so với ở tây bắc, tú lệ như tranh, ai nấy đều ngẩn ngơ.
Ðây là lúc xuân hạ giao nhau, thuyền cứ theo dòng mà trôi. Cảnh sắc hai bên bờ liên tục thay đổi.
Cứ trôi theo dòng như vậy, chốc chốc lại thấy vài chiếc thuyền đánh cá, trông thật êm đềm, khiến người ta khó liên tưởng nổi đây là thời đại Chiến Quốc, các nước tranh hùng không ngừng.
Sau mỗi khúc cua, hai bên bờ cảnh sắc đều khác nhau, khiến người ta ngắm nhìn mà không chán.
Vì có người ngoài ở đây, Kỷ Yên Nhiên và Triệu Chi đều đội nón có che rèm, càng thêm phần bí hiểm.
Qua một khoảng thời gian, Hạng Thiếu Long râu đã mọc dài ra, không những thay đổi cả khuôn mặt của gã, mà còn khiến cho gã thêm phần mạnh mẽ.
Trong thời này, để râu là chuyện bình thường, nhất là quan văn, đều để râu dài, võ tướng thì để râu quai nón, cho nên mặt trắng không râu mới là chuyện lạ.
Khi Hạng Thiếu Long và hai người vợ đang ngắm cảnh trên bờ, Trang Khổng bước tới bên gã, hạ giọng nói,Trước khi vào địa phận huyện Kỳ Tư, có một đoạn sông rất sâu, có lẽ bọn tặc tử sẽ ra tay ở đây."
Hạng Thiếu Long trầm giọng nói,Khi nào thì đến đấy?"
"Ðến tối, Trang Khổng đáp.
Trang Khổng đi, Hạng Thiếu Long nhìn dòng sông mà thở dài.
Đề xuất Voz: Casino ký sự