Chương 377: Cải Trang Thành Kẻ Khác (1)

Ð

ến hoàng hôn thì trời chợt đổ mưa, mưa được nửa canh giờ thì bắt đầu giảm xuống, nhưng vẫn không ngớt.

Bầu trời phủ đầy mây đen.

Hạng Thiếu Long cùng hai người vợ và Trang phu nhân, Vưu Thúy Chi, Vưu Ngân Chi, Trang Bảo Nghĩa, cùng dùng cơm trong khoang chính.

Từ ngày quen nhau, đây là lần đầu tiên dùng cơm với nhau, mối quan hệ của hai bên đã bắt đầu thân mật hơn một chút.

Trang Bảo Nghĩa chốc chốc lại nhìn Hạng Thiếu Long với ánh mắt ngưỡng mộ và khát vọng. Kỷ Yên Nhiên nén không được hỏi,Tiểu công tử đang muốn chuyện gì?"

Trang Bảo Nghĩa mặt đỏ ửng, cúi đầu nói,Bảo Nghĩa muốn bái Hạng tiên sinh làm thầy học kiếm thuật."

Trang phu nhân, Thúy Chi và Ngân Chi mỉm cười không nói, đợi Hạng Thiếu Long trả lời.

Hạng Thiếu Long không nỡ làm buồn lòng đứa trẻ ấy, huống chi cảnh ngộ của hắn lại thê thảm như vậy, mỉm cười nói,Công tử có chịu cực khổ được chăng?"

Trang Bảo Nghĩa ưỡn ngực hiên ngang nói,Bảo Nghĩa giỏi nhất là chịu cực chịu khổ, không tin có thể hỏi mẫu thân.

Trang phu nhân cả mừng nói,Có thể được Tây Tần đệ nhất kiếm thủ, sư phụ của Tần vương chỉ điểm cho Bảo Nghĩa, tiểu nữ tử cảm kích vô cùng! Bảo Nghĩa sao không lập tức hành đại lễ bái sư!"

Hành lễ bái sư xong, khi đã ngồi yên chỗ, không khí càng hòa đồng hơn, nhưng Hạng Thiếu Long biết mình có ba phần đạo nghĩa với Trang gia và trách nhiệm về mặt tâm lý.

Nghĩ lại trong tương lai Trang Bảo Nghĩa có thể trở thành Ðiện vương, lại không thể thoát được cái họa mất nước do tiểu Bàn gây ra, trong lòng cũng không biết có cảm giác gì.

Trang phu nhân chốc chốc lại liếc qua, hai thiếu nữ Thúy Chi, Ngân Chi cũng đưa làn thu ba.

May mà bọn họ đều thân phận cao quý, nếu không thì sẽ xảy ra chuyện liếc mắt đưa tình, lời lẽ bỡn cợt với nhau.

Hạng Thiếu Long thì không ngại những chuyện ấy, nhưng quan trọng hơn là phải tôn trọng Kỷ Yên Nhiên và Triệu Chi. Dù thần thái hay lời nói đều rất cẩn thận, không hề vượt quá, cho nên buổi cơm ấy cũng trông rất gượng gạo.

ô Quang lúc này bước vào ghé tai Hạng Thiếu Long nói,Bọn thuộc hạ phát hiện ra công cụ đục thuyền và mấy ống dầu hỏa ở dưới đáy khoang, xem ra bọn này muốn đục thuyền phóng hỏa."

Bọn Trang phu nhân đều dỏng tai nghe cuộc đối thoại giữa Ô Quang và Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long nói,Có nghe lén được bọn chúng nói chuyện không?"

Theo những thiết kế của Hạng Thiếu Long, bọn họ có các loại công cụ nghe lén, ví như có một loại tên là cách bích nhĩ, hình dáng như là một chiếc loa đồng, có thể gắn lên tường, khuếch đại âm thanh trong bức tường, rất dễ dàng nghe lén, Ô Quang nói,Ðương nhiên nghe được, cả tiếng tiểu tiện của bọn chúng cũng không thể giấu được bọn thuộc hạ!"

Các nữ nhân nghe mà đỏ cả mặt, Triệu Chi giận nói,Tiểu Quang ăn nói thật bừa bãi."

Hạng Thiếu Long cười nói,Mau nói ra!"

ô Quang thỉnh tội với Triệu Chi rồi nói,Ðầu lĩnh của bọn chúng là Thành Kỳ, hình như là người thân của đại phu Thành Tố Ninh, nghe khẩu khí bọn chúng đã sớm biết đây sẽ đến Thọ Xuân trong mấy ngày nữa, cho nên chờ ở đây cả tháng, phụng mạng giết sạch không còn một người. Thuộc hạ cũng muốn nói với bọn chúng những lời như thế!"

Trang phu nhân nghe mà mặt hơi biến sắc, cúi đầu không nói.

Hạng Thiếu Long nói,Còn gì nữa? Chúng có nói lúc nào ra tay không?"

ô Quang đắc ý nói,Ðương nhiên còn nữa, làm sao giấu nổi bọn thuộc hạ! Bọn chúng đã chuẩn bị thuốc mê, rắc vào trong nước, đợi chúng ta hôn mê, thì sẽ cưỡng bức tất cả nữ nhân, rồi sau đó phóng hỏa đục thuyền, thủ đoạn thật là độc ác.

Bọn ba người Trang phu nhân nghe hai chữ cưỡng bức, đều đỏ mặt cả lên.

Lần này cả Kỷ Yên Nhiên cũng mắng,ô Quang nhà ngươi thật là miệng mồm dơ dáy, thất lễ vô cùng!“

Ðiều Triệu Chi lo lắng là chuyện khác hỏi,Nước mà chúng ta uống có vấn đề gì không?"

ô Quang nói,Ðương nhiên không sao cả! Nước đã bỏ thuốc mê thì sẽ có mùi vị khác hẳn, cho nên phải dùng trà để át mùi, đợi chốc nữa khi bọn chúng dâng trà đãi phu nhân, thì ngàn vạn lần đừng uống!“

Lối nói chuyện thú vị của Ô Quang khiến cho Hạng Thiếu Long nhớ lại Ô Quả, bất đồ càng nhớ Triệu Nhã hơn, không biết Ô Quả có thể thuận lợi rước Triệu Nhã về Hàm Dương không? Mỹ nữ này quả thật nhiều nỗi đau khổ!

ô Quang bị Triệu Chi đuổi ra ngoài, Kỷ Yên Nhiên thì rối rít xin lỗi Trang phu nhân vì mấy lời thô tục của Ô Quang.

Trang phu nhân không để ý, ngược lại nói,Hạng người như Quang tiểu ca mới là người chân thật, những kẻ trang nghiêm đạo mạo, mồm đầy nhân nghĩa, thiếp thân đã thấy nhiều, bọn này là thường hại người nhất!“

Kỷ Yên Nhiên nói,Chuyện phu nhân về Sở lẽ ra là một bí mật, cớ sao Thành Tố Ninh lại biết được phong thanh, lại còn sai người ám hại các người nữa?"

Trang phu nhân buồn bã nói,Giờ đây ta cũng không rõ ai là kẻ địch nữa."

Lúc này quả nhiên có kẻ gõ cửa mà vào, quỳ xuống bẩm cáo,Tiểu nhân đặc biệt đến đây dâng lên đặc sản của thành Dương là trà an thần, mùi vị tuy hơi lạ, nhưng uống vào thì rất ngon, chính là phủ lệnh Khuất đại nhân đặc biệt hiếu kính phu nhân và tiểu công tử."

Cuộc chiến dường như chưa bắt đầu mà đã kết thúc.

Khi bọn Hạng Thiếu Long giả vờ uống trà xong thì bất tỉnh, bọn tặc tử lộ ngay bộ mặt nanh ác, các thiết vệ lập tức nhanh chóng khống chế toàn bộ bọn chúng, trói tất cả lại.

Chiếc thuyền rơi vào tay bọn họ.

Hạng Thiếu Long cùng Trang phu nhân lên trên khoang, sai thiết vệ bắt bọn hung đồ ấy đứng thành hàng ngang, tiến hành thẩm vấn. Hai bên bờ sông đen kịt, mưa tuy đã dừng, nhưng vẫn không hề thấy ánh sao.

Hạng Thiếu Long lạnh lùng nói,Ai là Thành Kỳ?"

Ba mươi tên tặc tử không ngờ bọn họ lại biết tên của Thành Kỳ, đều ngạc nhiên lắm, nhưng ai nấy đều ngậm chặt miệng, không nói, ra vẻ chả lẽ ngươi dám giết ta sao.

Hạng Thiếu Long thầm thở dài, hạ giọng nói với Trang phu nhân,Phu nhân xin hãy quay đầu đừng nhìn!"

Trang phu nhân kiên cường nói,Ta không sợ!"

Hạng Thiếu Long phất tay ra hiệu, Ô Thư đứng phía sau đá vào xương sống một người, kẻ đó lập tức loạng choạng, lao về phía trước rồi đổ ầm xuống.

Lúc này Kinh Thiện đang đứng bên cạnh Hạng Thiếu Long lao ra, dùng chân hất kẻ ấy nằm ngửa lại, rút xoẹt thanh kiếm, huơ huơ trước mặt nói,Cơ hội cuối cùng đấy, nói ai là Thành Kỳ?"

Người ấy vẫn không chịu khuất phục, phun phì một tiếng, lộ ra vẻ khinh khỉnh.

Kinh Thiện cười lạnh lùng, rút kiếm chém mạnh, kẻ ấy lập tức cổ họng phun máu, mất mạng ngay dưới kiếm.

Lúc này có hai tên hoảng sợ đến nỗi quy xuống đất, còn những kẻ khác đều run lập cập, ai nấy mặt đều tái nhợt, không ngờ đối phương lại độc ác vô tình đến thế.

Trang phu nhân nhìn mà mặt tái nhợt, không ngờ bọn họ lại giết người, người hơi nghiêng về phía Hạng Thiếu Long.

Kinh Thiện vẫn tỉnh như không, lau thanh kiếm dính đầy máu vào người của kẻ bị giết, rồi mới kêu người kéo cái xác ấy qua một bên.

Bọn tùy tùng của Trang phu nhân như Trang Khổng, mở to mắt, đứng sững ngay tại chỗ.

Tuy nói trong thời đại này, đối với một võ sĩ mà nói, giết người chẳng phải chuyện lớn gì, nhưng giống như Kinh Thiện, giết người rồi mà vẫn cứ bình tĩnh như không, quả thật khiến cho cả hai bên đều run sợ.

Năm ấy khi Hạng Thiếu Long chọn lựa thập bát thiết vệ, một trong những yêu cầu phải làm có ý chí kiên nghị, chỉ có không sợ giết người và không sợ bị người giết thì mới đủ tư cách ứng tuyển.

Trong thời đại chiến tranh mạnh hiếp yếu này, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân mình.

Hạng Thiếu Long chỉ một người, bình thản hỏi,Ai là Thành Kỳ?"

Người ấy hai chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất, nhưng mắt thì nhìn về phía một hán tử cao lớn.

Hán tử ấy biết đã lộ, bước về phía trước nói lớn,Không cần hỏi nữa, ta chính là Thành Kỳ, nếu các ngươi dám..."

"Bốp."

ô Quang tung chân cước đá ra, trúng vào hạ âm của y, y đau đến nỗi lập tức cong người, kêu không thành tiếng.

Hạng Thiếu Long cười,Lôi y xuống khoang dùng đại hình hầu hạ, xem y cứng miệng đến mức nào!"

Rồi bọn Ô Thư, Kinh Thiện hớn hở giải Thành Kỳ đi.

Còn những kẻ khác thì mặt tái nhợt, toàn thân phát run.

Hạng Thiếu Long nói,Chia bọn chúng ra mà thẩm vấn, sau đó hãy đối khẩu cung. Kẻ nào nửa câu nói dối, hoặc cố ý giấu giếm, lập tức giết chết không tha!"

Bọn Trang Khổng bước lên, cùng các thiết vệ dắt bọn tù binh ra từng góc thẩm vấn.

Trang phu nhân mềm nhũn, dựa hẳn vào Hạng Thiếu Long, nói nhỏ,Hôm nay ta mới thấy được thủ đoạn sấm sét ấy, tiên phu trước đây đối với người ta quả thật đã quá mềm lòng!"

Hạng Thiếu Long đỡ vai nàng, dịu dàng nói,Trước tiên hãy về khoang nghỉ ngơi! Ngày mai khi dùng cơm sẽ có tin thẩm vấn."

Trang phu nhân như có cảm giác lưu luyến muốn dựa vào Hạng Thiếu Long nữa, thì thầm,Xử trí những kẻ này thế nào?"

Hạng Thiếu Long cười khổ nói,Tại hạ quả thật muốn thả hết bọn chúng, nhưng đó là hành vi ngu xuẩn, nhất là bọn chúng đã thấy được thủ đoạn của chúng ta, sẽ sinh lòng nghi ngờ, Trang phu nhân chắc hiểu ý của ta chứ?"

Đề xuất Voz: Thằng Lem
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN