Chương 380: Kinh Đô Thọ Xuân (2)

Quân thượng xin hãy cứ về phủ trước, chúng tôi đã có chủ ý."

Xuân Thân quân ngạc nhiên nhìn về phía Hạng Thiếu Long.

Vạn Thụy Quang là danh tướng của Ðiện Nam, là lãnh tụ trứ danh của Ðiện Nam tộc, văn võ song toàn, ở nước Sở cũng có một địa vị nhất định, nhưng không ngờ y lại dám nói dám làm như vậy, tỏ vẻ muốn đoạt Ðiện vương phủ về Trang phu nhân cũng hơi giật mình, suýt nữa thì lên tiếng cản lại, may mà nhớ Hạng Thiếu Long không phải hạng tầm thường, chắc đã có thủ đoạn không tầm thường, nên không nói gì.

Xuân Thân quân không hổ là một trong tứ đại công tử thời Chiến quốc, trầm ngâm một lúc rồi nói,Hành vi ngang ngược của Lý Sấm Văn, có rất nhiều người bất mãn, người trong Lý tộc cũng thế. Sứ thần của các nước chư hầu cũng đã đưa thư kháng nghị, nhưng đều bị tiên vương gạt qua một bên. Vạn tướng quân nếu muốn đoạt lại vương phủ, không ai dám nói nửa lời. Nhưng gia tướng trong phủ Lý Sấm Văn cao thủ như mây, một khi xảy ra xung đột thì hậu quả khó lường, Vạn tướng quân xin hãy nghĩ lại. Mà bổn tướng quân thì không tiện trực tiếp tham gia."

Hạng Thiếu Long trong lòng cả mừng, nếu tình thế là như vậy, thì không thể bỏ qua cơ hội dương oai cho Trang gia, khi mọi người đều cho rằng bọn họ có đủ sức phục quốc, bởi vì nước Ðiện là kẻ đứng đầu trong chư hầu của nước Sở, dù cho kẻ nắm quyền là Lý Viên, khi so sánh lực lượng, vẫn có thể không thua y.

Lạnh lùng nói,Quân thượng xin hãy sai người báo với Lý Sấm Văn, nói chúng tôi phải lập tức lấy lại Ðiện vương phủ, đó là tiên lễ hậu binh."

Xuân Thân quân ngạc nhiên, rồi gật đầu nói,Vạn tiên sinh quả nhiên là một đấng hào kiệt, Hoàng Các này rất khâm phụ c, người đâu!“

Phương Trác tự động nhận lệnh, bước ra phía trước thi lễ nói,Chuyện này hãy do tiểu nhân đi!"

Hạng Thiếu Long trong lòng cười thầm, đương nhiên biết Phương Trác đi báo cho Lý Sấm Văn triệu tập cao thủ, để đánh với bọn họ một trận.

Nhưng vì có hai người Trang phu nhân và Trang Bảo Nghĩa, rất mẫn cảm với chính trị, dù cho Lý Sấm Văn có bao nhiêu gia tướng, cũng không dám lấy nhiều hiếp yếu, khi một đấu một, thì gã sẽ nắm chắc phần thắng.

Ðiện vương phủ nằm ở trung tâm thành Thọ Xuân, gần với hoàng cung, trên đường dẫn tới không phải là tân quán của sứ tiết nước ngoài thì cũng là hành phủ của các nước chư hầu, cho nên Ðiện vương phủ bị Lý Sấm Văn chiếm đoạt, quả thực là chuyện trái tai gai mắt, đây cũng là một thủ đoạn dùng để triệt hạ các nước chư hầu của Hiếu Liệt vương.

Giờ đây Hiếu Liệt vương đã chết, hành vi này của Lý Sấm Văn lập tức mất chỗ dựa, gián tiếp tạo điều kiện cho Trang gia đoạt lại phủ.

Từ trước đến nay, triều đình nước Sở đều đổ tội mưu phản ở nước Ðiện cho Lý Lệnh, không hề có liên quan gì đến nước Sở. Ðương nhiên bề mặt không thừa nhận địa vị của Lý Lệnh, để tránh sự chống đối của các nước chư hầu khác.

Nếu các nước chư hầu đều đi theo nước Tần, thì nước Sở sẽ mất đi phên dậu ở phía tây nam, thế nước lúc ấy sẽ rất nguy ngập.

Vì tình thế này, Hạng Thiếu Long quyết ý sẽ làm lớn chuyện, kẻ đầu tiên phải khai đao chính là Lý Sấm Văn.

Vì không thể động thủ giết người, cho nên Hạng Thiếu Long đã mượn của Xuân Thân quân một số mộc côn, giấu trong xe của Trang phu nhân, đi về phía Ðiện vương phủ.

Ðến ngoài Ðiện vương phủ, chỉ thấy cánh cửa lớn đã mở, hơn hai trăm võ sĩ xếp hàng đứng trước sân, bày ra trận thế để đối phó với bốn chục người của bọn họ, trong đó có bao gồm cả phụ nữ và trẻ con.

Ðây là lúc sau giờ ngọ, người đi trên đường rất nhiều, không hiếm những công khanh đại thần sống ở gần đó, hoặc sứ của các nước chư hầu, thấy Ðiện vương phủ bày binh bố trận như vậy, thì đều vây quanh đứng nhìn, trong chốc lát người đông nghịt, không khí rất náo nhiệt.

Hạng Thiếu Long cưỡi ngựa đi trước, dắt theo mọi người tiến vào Ðiện vương phủ.

Có người đứng ở trên bậc tam cấp, quát lớn,Kẻ kia hãy dừng bước, cớ gì xông vào phủ của ta?"

Bọn Hạng Thiếu Long ung dung nhảy xuống ngựa.

Chỉ thấy hai trăm người bên đối phương đã nai nịt gọn gàng, chặn lại tất cả đường tiến của bọn họ, chủ lực thì tập trung trước cửa phủ.

Ngẩng đầu lên nhìn tấm biển Lý Lệnh doãn phủ, cười lạnh lùng,Kẻ nào chiếm phủ đệ của Ðiện vương ta, hãy báo danh cho Vạn Thụy Quang này!“

Kẻ mặc võ phục ấy rõ ràng chính là Lý Sấm Văn, trông rất có uy thế, nhưng đáng tiếc mặt đầy tục khí, hai mắt tihí, tay nắm đốc kiếm mà cười ha ha rằng,Thực là tức cười, Ðiện vương vì không biết trị nước, năm năm trước đã bị dân chúng nơi ấy giết chết, còn tìm đâu ra Ðiện vương?"

Hạng Thiếu Long càng yên lòng hơn, dù cho người trong Lý tộc cũng không dám to gan công khai thừa nhận Lý Lệnh, để tránh cho các nước chư hầu cùng nhau nổi loạn.

Lúc này bọn Trang phu nhân vẫn còn trong xe, có hai thiếu nữ Kỷ, Triệu bảo vệ bên cạnh, bọn Trang Khổng thì phụ trách giữ xe ngựa, giúp cho bọn họ khi động thủ thì không còn lo lắng gì.

Hạng Thiếu Long quắc mắt, quát lớn,To gan lắm, bị quân nhà ta đang ở đây, ai dám nói Ðiện vương không có! Tên cuồng đồ nhà ngươi dám chiếm Ðiện vương phủ, có dám cùng ta đến trước đại vương lý luận chăng, để xem lệnh phù văn thư quốc tỷ, chứng minh bị quân ta là chủ của nước Ðiện?"

Lý Sấm Văn cười gằn,Ngươi mới là hạng ngông cuồng, ai biết ngươi có phải là loạn thần tặc tử hay không, đem bằng chứng giả đến đây để lường gạt? Hãy cút ra khỏi cửa cho ta, nếu không ta sẽ đập gãy chân chó của các ngươi."

Nhất thời ở ngoài đường ồ lên, mọi người đều tỏ ra bất mãn với hành vi ngang ngược của Lý Sấm Văn, cũng có thể biết được người này lúc bình thường ngang ngược bá đạo, đắc tội với nhiều người, nên rất ít kẻ ủng hộ y.

Hạng Thiếu Long biết đã đến lúc, cố ý làm ra vẻ hoảng sợ nói,Nếu ngươi không tin, ta có thể đến gặp mặt thái hậu, đại vương để giành lấy công bằng!“

Lý Sấm Văn nào chịu tha cho người ta, cười lớn,Ði dễ dàng như vậy sao? Ta sẽ trói các ngươi đến gặp thái hậu."

ở ngoài phủ lại nổi lên một trận ồn ào.

Lý Sấm Văn quả thực rất quá đáng.

Hạng Thiếu Long đã sớm biết Lý Sấm Văn sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, càng biết hơn y có ý muốn cướp đoạt những thứ quốc tỷ, lệnh phù mà lúc nãy mình nói, cười lạnh lùng phất tay ra hiệu.

Lúc này hai hàng võ sĩ trong Lý phủ bắt đầu tiến về phía họ.

Lúc này bọn Ô Thư lập tức rút ra những thanh trường côn ở dưới xe ngựa, Lý Sấm Văn lúc này mới cảm thấy không ổn, quát lớn,Ra tay!“

Hạng Thiếu Long trong tay đã cầm ngọn côn, cởi phăng tấm trường bào bên ngoài, lộ ra bộ võ phục, ngọn côn trong tay xoay tít xông về phía trước, bên địch có mấy tên bị đánh bay cả kiếm.

Rồi có tiếng kêu thảm, bọn võ sĩ bao vây bị các thiết vệ phản kích, té lăn nháo nhào, tiếng xương tay xương chân gãy răng rắc vang lên, hàng ngàn người đứng xem trước nay đã ghét Lý Sấm Văn, nhất thời tiếng hô vang động, càng tạo thêm thanh thế cho phía Hạng Thiếu Long.

Bọn võ sĩ ỷ vào ưu thế số đông của mình, nhưng thực lực của bản thân lại kém xa Hạng Thiếu Long và các thiết vệ, lại thêm loại mộc côn nặng nề chiếm ưu thế, nên dù cho bọn chúng có đông hơn vạn lần, trong lúc lúng túng đã lập tức rối loạn.

Hạng Thiếu Long và các thiết vệ dùng thủ pháp đánh nhanh như sấm sét, đã đánh ngã được hơn bảy mươi tên võ sĩ, rồi kết lại thành trận thế, đánh về phía Lý Sấm Văn và hơn một trăm võ sĩ còn lại ở trên bậc tam cấp.

Lý Sấm Văn nào ngờ bọn họ lợi hại đến thế, điên cuồng múa thanh trường kiếm, liều mạng xông lên cản địch.

Hạng Thiếu Long dẫm bừa trên thân của kẻ địch, ngọn trường côn quét ngang, gạt bay được trường kiếm của hai tên, lúc ấy đã lên đến bậc cao nhất của tam cấp.

Bọn Ô Thư thì quát tháo, thấy người là đánh, những kẻ lao lên không phải gãy chân thì máu đổ. Hơn mười tên bị đánh sống dở chết dở tại chỗ.

Khi Hạng Thiếu Long xông về phía Lý Sấm Văn, những tên võ sĩ khác hoảng sợ, vội vàng tản ra.

Lý Sấm Văn thấy thế thì cả kinh, được mười tên gia tướng yểm trợ, lui vào trong phủ.

Hạng Thiếu Long tung chân đá bay một tên, cả người lẫn côn ào vào trong đại đường.

Ngoài phủ còn ít nhất là hơn một trăm tên võ sĩ.

Khi Lý Sấm Văn quay người lại, Hạng Thiếu Long cùng bọn Ô Thư, Ô Quang, Ô Ngôn, Kinh Kỳ đã xông đến vây lại.

Mấy tên võ sĩ liều mạng lao ra chắn cho Lý Sấm Văn đều bị đánh ngã.

Lý Sấm Văn đứng sững ngay tại chỗ, trong tay tuy vẫn cầm thanh trường kiếm, nhưng không biết nên ra tay hay buông tay chịu trói.

Hạng Thiếu Long thu lại ngọn côn mà đứng, cười nói,Thì ra ngươi không phải là cuồng đồ, mà là hạng nhát gan!"

Lý Sấm Văn mặt biến sắc, cuối cùng đút kiếm vào bao, còn cố nói,Ta là lệnh doãn của đại Sở, nếu ngươi dám động vào nửa cọng lông của ta..."

Nói chưa xong, Hạng Thiếu Long đã phất tay, hai ngọn côn đập mạnh vào đùi y, khiến xương gãy răng rắc, Lý Sấm Văn kêu rống lên, té nhào xuống đất.

Hạng Thiếu Long hạ lệnh,Ðem tất cả những kẻ cuồng đồ chiếm Ðiện vương phủ của ta, ném ra ngoài đường!"

Bọn thiết vệ dạ ran.

Đề xuất Voz: Tiếng Chuông Gió
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN