Chương 402: Cuộc Chiến Sau Cánh Cửa (2)
Hoa Kỳ chờ đã lâu, nghe thế thì quát lên một tiếng như sấm sét, hai búa giơ lên, uy mãnh vô cùng, liên tiếp múa tít lao về phía Kinh Thiện, quả nhiên là một dũng tướng hiếm thấy, ai nấy đều biến sắc, cả Lý Viên cũng lo lắng cho Kinh Thi ân, Na Thái Thái thì ôm ngực, dáng vẻ rất căng thẳng.
Kinh Thiện không hề sợ hãi, rút thanh trường kiếm ra, khéo léo như độc xà xuất động, nhanh nhạy như gió cuốn mây bay. Mặt gạt mặt đỡ, mặt chém mặt đâm, mỗi nhát kiếm đều nhằm vào sơ hở của đối phương, lại thêm bộ pháp nhẹ nhàng như nhảy múa, đã đỡ được tất cả các chiêu số của đối phương.
Tiếng kiếm búa giao nhau vang lên không ngớt, Kinh Thiện lúc tiến lúc thoái, Hoa Kỳ không hề chiếm được thượng phong.
Người Dạ Lang và bọn Xuân Thân quân lập tức biến sắc, không ngờ Hạng Thiếu Long chỉ tùy tiện phái ra một người, nhưng kẻ đó cũng có thể ngang sức ngang tài với Hoa Kỳ, kẻ được gọi là đệ nhất dũng sĩ của Dạ Lang. Mà sức lực của kẻ này lại hơn cả Hoa Kỳ, làm sao mà không kinh hãi cho được.
Hoa Kỳ lúc này nhuệ khí đã giảm, lại thêm búa nặng nên khí lực đã chậm trở lại. Làn kiếm của Kinh Thiện đột nhiên mở rộng, ép Hoa Kỳ phải lùi hai bước.
Hoa Kỳ tái mặt, gầm lên, liều chết phản công.
Kinh Thiện cười lớn, nhích về phía trước nhanh như điện chớp, dùng đốc kiếm đâm vào huyệt thái dương bên trái của đối phương, rồi gạt cánh tay cầm búa bên phải của Hoa Kỳ ra, sau đó lại rùn người xuống, để cho búa bên trái của Hoa Kỳ chém phớt qua đầu, thanh trường kiếm trong tay như một luồng điện, từ phía dưới đâm xéo lên ngực của Hoa Kỳ.
Hoa Kỳ hồn bay phách tán, hai cây búa văng ra, ngã người ra sau.
Kinh Thiện đút kiếm vào vỏ, lạnh lùng nhìn Hoa Kỳ đang lùi về phía sau. Dạ Lang vương đứng phắt dậy, gào lên,Hài nhi!"
Người Dạ Lang xông ra, đỡ Hoa Kỳ, chỉ thấy ở nơi ngực, một vòi máu phun ra. Kinh Thiện bình thản quay về trong chiếu, khi đến chỗ của Na Thái Thái, thì bị ả ôm lại, hôn gã một cái thật kêu rồi mới buông ra.
Lúc này bọn Xuân Thân quân, Hoàng Chiến đều rời chiếu đến nhìn Hoa Kỳ.
Ðột nhiên Dạ Lang vương gầm lên một tiếng rúng động cả đại đường, đứng dậy, rút mâu ra,Vạn Thụy Quang! Thù giết con, ta buộc ngươi phải trả lại gấp ngàn vạn lần."
Mọi người đều lộ vẻ khinh bỉ, bởi vì lúc nãy y vừa nói sống chết có số, không thèm truy cứu, giờ đây lại lập tức nuốt Xuân Thân quân kéo Dạ Lang vương vào trong chiếu, Hoa Kỳ được khiêng ra ngoài, chỉ thấy máu nhỏ giọt trên nền nhà, khiến ai cũng kinh hoàng.
Không khí vui vẻ của buổi tiệc không còn nữa, nhưng không ai trách cứ Hạng Thiếu Long, bởi vì đây là do Dạ Lang vương và Xuân Thân quân tạo nên. Lúc đó ai cũng biết tuồng hay vẫn còn ở phía sau.
Thả Lan vương phá vỡ không khí bế tắc, ngửa mặt cười lớn nói,Vạn tướng quân có hạ thuộc thần dũng như vậy, đáng vui đáng mừng, thu phục nước Ðiện, sẽ là chuyện của ngày sau."
Dạ Lang vương nhìn Thả Lan vương bằng đôi mắt hung tợn đầy lửa, giận đến nỗi không nói ra lời.
Hoàng Chiến từ hậu đường bước ra, tay đặt trên đốc kiếm, đến giữa sảnh thì trầm giọng nói,Vạn Thụy Quang! Lần này đến lượt ta và ngươi."
Lý Viên ngạc nhiên nói,Chuyện này thật là kỳ lạ, rõ ràng là chuyện giữa hai nước Dạ Lang và Ðiện, cớ gì Hoàng công tử giống như bị người ta hại chết cha mẹ. Ta cũng ngứa tay lắm, hay là đến lượt ta bồi tiếp công tử chơi đùa."
Lời này vừa nói ra, bao gồm cả Xuân Thân quân trong đó, ai nấy đều biến sắc, biết Lý Viên đã chính thức đối đầu với xuân Thân quân.
Hoàng Chiến tự biết kiếm thuật không bằng Lý Viên, chỉ có nhịn cơn tức này, lạnh lùng nói,Chuyện này không liên quan đến Lý tướng, Vạn Thụy Quang! Ðịnh nhờ người khác thay ngươi xuất chiến sao?"
Hạng Thiếu Long mỉm cười,Hoàng công tử đang thịnh nộ, thật không tiện cho tỉ võ, huống hồ tại hạ đã từng nói, trừ phi quân thượng đồng ý, nếu không tại hạ tuyệt không động thủ với công tử."
Ai nấy đều nhìn về phía Xuân Thân quân.
Xuân Thân quân lại có nỗi khổ chỉ mình mình biết.
Giờ đây nếu không động thủ thì thôi, đã động thủ thì sẽ gây ra chuyện sinh tử.
Thủ hạ của Vạn Thụy Quang đã lợi hại như thế, bản thân y càng cao thâm khó lường.
Nhưng giờ đây Dạ Lang vương đã mất đi một đứa con, mình lại không cho Hoàng Chiến xuất chiến, làm sao ăn nói với y.
Bất đồ thầm tiếc không ra tay đột kích trước, giờ đây trong tình huống này, nếu dùng thủ đoạn ám sát, sẽ khiến người trong thiên hạ coi thường.
Sự thực thì đêm nay y tuy có sắp xếp, nhưng chủ yếu chỉ là phòng bị, không hề có ý giết chết Hạng Thiếu Long và Lý Viên tại chỗ, chỉ hy vọng có thể kéo đến ngày mai, thì phối hợp với Ðấu Giới phát động cùng lúc. Nếu không giết chết Lý Viên như thế này, đảm bảo Lý Yên Yên sẽ lập tức ra lệnh cho cấm vệ quân phát động phản công.
Khi đang suy nghĩ, Hoàng Chiến đã lên tiếng,Xin phụ thân cho phép hài nhi xuất chiến!“
Xuân Thân quân thầm thở dài phải gật đầu,Hài nhi hãy cẩn thận!"
Trong trường mọi người đều lập tức phấn chấn, đại đa số là đều mong muốn thấy đầu của Hoàng Chiến rơi dưới kiếm của Hạng Thiếu Long.
Kẻ này trước nay ỷ thế phụ thân, hoành hành ngang ngược ở Thọ Xuân, hai tay đã nhuốm đầy máu tanh, nhưng không ai làm gì y được mà thôi!
Hạng Thiếu Long cười ha ha, hiên ngang bước ra, khi bước ra khỏi chiếu, dùng tay vỗ ba lần dưới đốc kiếm, phát ra ám hiệu chuẩn bị ám tiễn.
Ðồng thời bình thản nói,Xin quân thượng hãy thu lại mệnh lệnh thì tốt hơn, Hoàng công tử giờ đây lòng tràn trề hận thù, sát khí đằng đằng, tại hạ dù muốn lưu tình, cũng khó mà làm được."
Mọi người đều cảm thấy gã huênh hoang quá đáng, nhưng chỉ thấy gã đứng thản nhiên như vậy, biết gã có bản lãnh thật sự, so với Hoàng Chiến thì khẩu khí như vậy là đương nhiên.
Hoàng Chiến không đợi Xuân Thân quân trả lời, gầm lên,Ai cần ngươi lưu tình."
Rồi rút kiếm chém thẳng về phía trước.
Hạng Thiếu Long biết y trước nay vẫn ỷ thế ngang ngược, trong mắt không có ai, cho nên mới cố ý trêu tức gã, lúc này thấy kế đã thành công, liền thâu nhiếp tinh thần, rút thanh Huyết Lăng ra khỏi bao.
"Keng."
Chấn động toàn trường.
Hạng Thiếu Long vẫn cầm kiếm đứng yên, còn Hoàng Chiến thì cả người lẫn kiếm loạng choạng lùi ra sau, rõ ràng không chịu nổi một kiếm này của Hạng Thiếu Long.
Hạng Thiếu Long cười lớn nói,Hoàng công tử! Hãy dừng ở đây nhé!"
Xuân Thân quân đứng dậy quát lớn,Chiến nhi!"
Bọn gia tướng đứng ở phía sau Xuân Thân quân đều đặt tay lên đốc kiếm, khiến cho không khí trong nội đường càng căng thẳng hơn.
Bọn Kinh Thiện nhân lúc ánh mắt mọi người đều tập trung ra giữa sảnh, ngầm lắp mũi ám tiễn ở dưới gầm bàn.
Khách khứa đều trố mắt ra.
Phải biết rằng Hoàng Chiến trước nay là mạnh khỏe ở nước Sở, dưới tay Lý Viên thì chính là y, nào ngờ vừa mới chạm mặt nhau đã rơi xuống thế hạ phong, thử hỏi ai không ngạc nhiên.
Lý Viên nhãn lực cao minh, biết Hoàng Chiến vì tức giận nên hơi thở phập phồng, mà kiếm này của Hạng Thiếu Long rất cao minh, thời gian chém đúng vào lúc đối phương khó giữ thăng bằng nhất, nên mới đạt đến hiệu quả thần kỳ này. RÕ ràng sức của Hạng Thiếu Long quả thật hơn hẳn Hoàng Chiến.
Đề xuất Voz: Đôi Mắt Bồ Câu