Chương 403: Cuộc Chiến Sau Cánh Cửa (3)

Hoàng Chiến thối lui đúng mười hai bước, rồi mới đứng vững được, nào ngờ Hạng Thiếu Long lặp lại,Hoàng công tử! Cứ dừng ở đây nhé!"

Hoàng Chiến nào chịu rút lui trong tình huống nhục nhã này, gầm lên,Ta sẽ giết ngươi!“

Rồi xông lên.

Hạng Thiếu Long đang lúc đối phương xông tới, đột nhiên rê về phía trước, dùng một chiêu có thủ lẫn công tấn công tới, lấy cứng đấu với cứng.

Ðột nhiên có tiếng reo và tiếng vỗ tay của nữ tử. Thì ra chỉ có một mình Na Thái Thái làm trò.

Vì đây không phải là một cuộc tỉ võ bình thường, cho nên ai nấy đều im hơi lặng tiếng, vì thế tiếng reo và tiếng vỗ tay của Na Thái Thái rất chói tai, song lúc này không ai thèm để ý đến nàng nữa.

Tiếng kiếm giao nhau không ngớt vang lên.

Hai người lướt qua nhau, Hạng Thiếu Long đột nhiên dừng bước, đứng xoay lưng lại với Hoàng Chiến, đút kiếm vào bao.

Hoàng Chiến vẫn lao về phía trước năm bước nữa, rồi mới kêu thét lên một tiếng, thanh trường kiếm rơi xuống đất, tay phải ôm lấy tay trái, khuỵu xuống đất, lúc này mọi người mới biết tay phải của y đã bị chặt đứt, cả thanh kiếm cũng rơi theo xuống đất.

Hạng Thiếu Long ngửa đầu lên trời cười lớn,Ai muốn giết Vạn Thụy Quang ta, thì hãy coi gương kẻ này!“

Xuân Thân quân quát lớn,Vạn Thụy Quang!"

Hạng Thiếu Long không thèm quay đầu lại,Tại hạ đã sớm khuyên quân thượng không nên để lệnh lang xuất chiến, đáng tiếc quân thượng quá mong giết tại hạ, cho nên chuốc phải hậu quả này, quân thượng không thể trách ai được."

Dạ Lang vương đứng phắt dậy, quát lớn,Giết y!“

Xuân Thân quân cũng quát lớn,Oan có đầu nợ có chủ, xin các vị hãy rời khỏi đây!"

Rồi đưa tay cầm chén rượu, ném mạnh xuống đất.

Bốp một tiếng.

Chén rượu vỡ tan.

Sau lưng Xuân Thân quân mười mấy người xông ra, bảy người bảo vệ bên cạnh y, còn tám người kia xông ra đỡ Hoàng Chiến.

Tất cả những gia tướng khác thì xông ra từ bốn hướng, chặn lại phía trước, tạo thành một bức tường người, ngăn cách bọn Hạng Thiếu Long, Lý Viên và những khách khứa khác, trở thành thế bao vây.

Ngược lại những gia tướng của Xuân Thân quân vốn là đứng sau hai người Hạng Lý thì lùi ra hai bên, hơn hai mươi người đến nơi chiếu của Thả Lan vương, khiến cho bọn họ khó mà nhúng tay vào được.

Tiếng rút kiếm xoẹt xoẹt không ngớt vang lên.

Xuân Thân quân cười lớn sau bức tường người,Không ngờ phải không? Nếu ngươi lập tức buông kiếm đầu hàng, nói không chừng ta sẽ tha cho mạng chó của các ngươi."

Lý Viên vẫn ngồi yên trong chiếu, làm ra vẻ không nhìn thấy ánh kiếm lấp lánh, cười lạnh lùng nói,Quân thượng quả thật lớn gan, làm thế không sợ tổn thương khách khứa hay sao? Hay là muốn tạo phản?"

Hạng Thiếu Long vẫn đứng ở giữa sảnh, dáng vẻ vẫn ung dung, cười ha ha nói,Hoàng Các nhà ngươi quả thật là sai nhiều lắm."

Xuân Thân quân cười,Các ngươi xem đây!"

Bình bình hai tiếng vang lên, có tiếng cửa khóa lại.

Hạng Thiếu Long thấy bọn Long Dương quân, Hàn Sấm tay đều đặt lên đốc kiếm, quát lớn,Các vị xin đừng nhúng tay vào hoặc đứng dậy, chuyện này tại hạ sẽ giải quyết riêng với Hoàng Các, động thủ đi!"

Lúc này bọn bốn mươi tám người Kinh Thiện vẫn ngồi ở trong chiếu, ai nấy vẫn yên lặng, khiến cho người ta cảm thấy thật mạo hiểm.

Xuân Thân quân quát,Ra tay!"

Bình một tiếng.

Cánh cửa ngầm phía sau bọn Kinh Thiện bật ra, trong chốc lát mấy mươi tên đại hán cầm trường mâu tấn công vào phía bọn Kinh Thiện.

Khách khứa đều không ngờ bọn Xuân Thân quân lại dùng cách này. Na Thái Thái kêu lên thất thanh đầu tiên.

Bọn Kinh Thiện lúc này mới ra tay.

Bốn mươi tám người đều lộn mèo dưới đất tản ra rồi có bốn mươi tám luồng bạch quang từ tay phóng ra, thì ra đó là những ngọn phi đao đã giấu sẵn trong tay áo.

Tiếng kêu thảm vang lên, bọn người trúng đao ngã gục xuống đất.

Lần này lại đến lượt cung nỏ, một loạt tên bắn ra chính xác, khiến cho bọn người vừa mới xông ra từ cánh cửa ngầm, trong lúc không phòng bị, ngã hàng loạt xuống đất, thế công lại bị hóa giải.

Bốn mươi tám người lại tiếp tục dùng thủ pháp nhanh như điện chớp để lắp tên, không ngừng bắn ra, không những ép bọn người vừa mới xông ra từ cánh cửa ngầm thoái lui, mà còn mấy tên gia tướng vốn đứng trong sảnh đường phải lùi ra sau chiếu, định dùng khách khứa mà che chắn.

Trong chốc lát, dưới đất đầy máu tươi, và kẻ địch đang rên rỉ, trông rất tởm lợm.

Hạng Thiếu Long và Lý Viên đồng thời xông về phía Xuân Thân quân, bị hơn mười tên gia tướng của y liều mạng chống trả.

Bọn bốn mươi tám người Kinh Thiện, Ô Thư tản ra khắp sảnh đường, giữ ở những nơi hiểm yếu, chỉ dùng ám tiễn để bắn những kẻ lớn gan muốn xông lên, khách khứa đều ngồi im, không dám động đậy, sợ bị liên lụy.

Lý Viên một kiếm đâm thẳng vào ngực Hoàng Bá, khi tung cước đá thi thể của y ra, Thiện Nhu rít lên lanh lảnh,Tất cả hãy dừng tay, nếu không ta giết chết Hoàng Các."

Cả hai bên lập tức nhìn về phía Xuân Thân quân, mới phát giác y đã bị một nữ tỳ ép vào góc tường, ngọn trủy thủ sắc bén đang đè ngang trên cổ, mặt mũi xám ngoét như xác chết, toàn trường lập tức dừng tay.

Hạng Thiếu Long và Lý Viên xông lên phía trước, giữ hai bên Thiện Nhu.

Thiện Nhu rít lên,Ném trường kiếm xuống."

Bọn gia tướng nhìn nhau, đều lúng túng. Hoàng Chiến bị trọng thương, Hoàng Bá bị giết, chẳng còn ai có thể làm chủ.

Dạ Lang vương điên cuồng,Giết cho ta."

Thủ hạ của y đứng bật dậy, hai loạt tên đã sớm bắn tới, bao gồm cả Dạ Lang vương trong đó, hơn mười người đã bị trúng tên.

Những kẻ khác không dám động đậy.

Thiện Nhu lại quát,Còn chưa buông kiếm!"

Không biết là ai dẫn đầu, tiếng trường kiếm ném xuống đất kêu leng keng vang lên.

Bọn Kinh Thiện dồn toàn bộ gia tướng của Xuân Thân quân ra phía sau, còn Thiện Nhu, Hạng Thiếu Long, Lý Viên thì kẹp Xuân Thân quân ra ngoài cửa lớn.

Lý Quyền và Thành Tố Ninh cũng bị lôi ra, cột chung với Xuân Thân quân.

Tinh binh đoàn quả nhiên rất có hiệu quả, tiến thoái đều rất có trật tự, không hề sơ suất.

Mọi người đều trố mắt nhìn cảnh tượng quá bất ngờ này.

Lý Viên ghé tai Hạng Thiếu Long nói,Giờ đây tại hạ mới hiểu được thế nào là bắt giặc trước tiên hãy bắt vua, tiểu đệ đã bội phục Hạng huynh!"

Hạng Thiếu Long cười thầm, quay sang nhìn Thiện Nhu, cười,Ðại tỷ thật lợi hại."

Thiện Nhu hừ một tiếng, ra vẻ rất đắc ý.

Xuân Thân quân rên rỉ,Các ngươi muốn thế nào?"

Hạng Thiếu Long nhìn khách khứa thi lễ nói,Khiến cho các vị phải hoảng hốt, Vạn Thụy Quang này rất lấy làm áy náy, xin các vị hãy cứ rời khỏi nơi này, nhưng xin hãy đợi một lát, để cho bọn chúng tôi dọn đường trước."

Nói chưa xong, thì trên mái nhà có tiếng gào thét, lát sau mới yên lặng trở lại, ai nghe cũng biến sắc.

Rồi gõ cửa, bọn Ô Ngôn phụ trách giữ cửa mở ra, Lâu Vô Tâm xông vào,May mắn không nhục mệnh!"

Lý Viên cười,Các vị có thể rời khỏi đây, chúng tôi có thể áp trận cho các vị."

Rồi vui mừng nhìn Hạng Thiếu Long, hai bên đều biết đêm nay đã hoàn toàn thắng.

Đề xuất Voz: Ở trọ vùng cao
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN