Chương 406: Ngàn Núi Vạn Sông (1)

D

ưới bàn tay tuyệt vời của tỷ muội họ Vưu, Hạng Thiếu Long thấy mình đã quay về dáng vẻ ban đầu trong chiếc kiếng đồng, hai thiếu nữ ấy vì sắp ly biệt với gã, nên không còn nói cười như bình thường nữa.

Hạng Thiếu Long cũng vì chuyện của Từ Tiên mà buồn bã khôn nguôi.

Sự việc là do Hoàng Hồ tự nói ra, khi y về thành thì bị Lý Viên bắt lại ở cửa thành, lúc đi thì có hơn ba ngàn người, khi về chỉ còn lại bảy trăm người, rõ ràng là đã đánh nhau rất kịch liệt.

Khi bị tra khảo, Hoàng Hồ khai vì trong năm trăm tùy tùng của Từ Tiên, có gian tế của Lã Bất Vi, cho nên bọn chúng đã đột kích Từ Tiên ở ngay biên giới nước Ngụy tại một sơn cốc, chính Hoàng Hồ đã bắn ông ta một mũi tên, quân Tần liều chết chống lại. Hoàng Hồ cũng đã bị thương nặng, nên tháo chạy, có một số người cũng bị bắt làm tù binh, cho nên Lý Viên mới khổ não như vậy.

Long Dương quân vì chuyện này xảy ra ở biên giới nước Ngụy, sợ Lã Bất Vi lấy đó làm cớ, xuất binh đối phó với nước Ngụy.

Truy tận nguồn gốc, thì kẻ gây ra chuyện này chính là Ðiền Ðan và Lã Bất Vi.

Ðáng hận nhất là Ðiền Ðan, y cố ý gây nên phong ba bão táp, hy vọng có thể trở thành ngư ông đắc lợi.

Hạng Thiếu Long biết chuyện này xong, thì trong lòng vui mừng, ít nhất thì biết được Từ Tiên cũng chưa biết đã chết thật hay chưa.

Song gã đã quyết định ngày mai sẽ lên đường đuổi theo Ðiền Ðan.

Ðiền Ðan rời khỏi Thọ Xuân thì chỉ mang theo hơn một trăm tùy tùng, vì y phải tránh né trạm canh gác của nước Sở ở biên giới, tất sẽ đi đường vòng, cho nên bọn họ tuy trễ hơn hai ngày, nhưng vì có người Sở dẫn đường, cho nên có thể đi được đường tắt, vì thế cơ hội chặn lại Ðiền Ðan trước khi y vào nước Tề là rất lớn.

Khi gã muốn rời khỏi, thì hai thiếu nữ họ Vưu nén không được ngả vào lòng gã, dặn dò khi có cơ hội hoặc lúc đi ngang qua nhất định phải vào nước Ðiện thăm họ, rồi vừa khóc vừa tiễn gã ra.

Trang phu nhân chặn gã ở ngoài cửa, buồn bã nói,Ðêm nay biệt ly, có lẽ sẽ không còn ngày gặp nhau, Hạng lang ơi, sao chàng bạc bẽo với thiếp thân đến thế!"

Hạng Thiếu Long cười khổ não,Sự việc phát triển quả thật ngoài dự liệu, song phu nhân cũng đừng đau lòng nhu vậy, nước Ðiện cách nước Tần không xa, nói không chừng lúc rảnh rỗi, tại hạ có thể đến thăm các người."

Trang phu nhân cả mừng nói,Quân tử nhất ngôn!"

Hạng Thiếu Long nói,Ðừng khóc nữa, ta tin rằng chúng ta lại sẽ gặp nhau."

Trang phu nhân nói,Ngày mốt thiếp thân đã về nước Ðiện, chàng có thể nhân lúc quay về Tần, hãy ghé thăm chúng tôi, lúc ấy thiếp lại sẽ cười cho chàng xem."

Quyến luyến với nhau một hồi, cuối cùng Hạng Thiếu Long cũng lên đường.

Lý Viên đang nói chuyện với Long Dương quân, Hàn Sấm, Ðằng Dực, thấy gã đến thì kéo gã qua một bên nói,Ta đã gặp Yên Nhiên, trong lòng ngược lại cảm thấy rất thoải mái, quả thật chỉ có huynh mới sánh bằng với nàng, ta chỉ là kẻ có lòng nhiệt tình theo đuổi công danh lợi lộc mà thôi."

Hạng Thiếu Long không còn lời nào để đối đáp, vỗ vai gã nói,Chỉ là tại hạ may mắn một chút, gặp được nàng sớm hơn Lý huynh một bước! Sự thực nàng cũng khâm phục huynh lắm."

Lý Viên chép miệng,Chỉ về mặt phóng khoáng, rộng lượng, ta đã không bằng huynh, này, Tú Nhi muốn ta nói với huynh rằng, chúc huynh thuận buồm xuôi gió."

Hạng Thiếu Long nhớ lại Quách Tú Nhi, trong lòng buồn bã.

Ðằng Dực lúc này đến thúc,Chúng ta lên đường thôi!"

Mọi người cùng ra cửa, nhảy lên chiến mã, bọn Kỷ Yên Nhiên đều dùng khăn che mặt, không để người ta thấy nét diễm lệ của bọn họ.

Long Dương quân, Hàn Sấm và Lý Viên đều đến tiễn.

Do quân Sở dẫn đầu, đoàn người lục đục kéo ra cửa thành.

Lúc ấy trời chưa sáng, sắc trời vẫn còn mờ mờ, càng tăng thêm vẻ ảm đạm trong buổi chia ly.

Ai có thể nói chắc được có còn ngày gặp lại hay không?

Nhất là Tần và sáu nước đông nam trong tình trạng chiến tranh như thế này, nghĩ đến việc đánh nhau trên sa trường càng khiến cho người ta rầu rĩ.

Hạng Thiếu Long chán ghét chiến tranh, nhưng cũng biết đây là chuyện không thể tránh trong thời đại này.

Khi sắp đến hoàng cung, một đội nhân mã hộ tống một cỗ xe ngựa phóng ra, chặn bọn họ lại, thì ra là Lý Yên Yên đã đến.

Cấm vệ trưởng Ðộc Quý dong ngựa tới nói,Thái hậu muốn gặp Vạn gia, mời Vạn gia lên xe."

Hạng Thiếu Long gật đầu, leo lên xe của Lý Yên Yên, người ngựa cùng ra khỏi nội thành môn.

Lý Yên Yên lột mũ đeo của Hạng Thiếu Long, nhìn gã đăm đăm một hồi, vui vẻ nói,Hạng Thiếu Long dễ coi hơi Vạn Thụy Quang nhiều. Chả trách nào Tú Nhi nhớ tiên sinh mãi không thôi! ô, ta không phải nói nàng yêu vẻ tuấn tú của tiên sinh, mà là dáng vẻ và khí chất hiện nay của tiên sinh, càng phù hợp với lời nói cử chỉ anh hùng khí khái của tiên sinh."

Hạng Thiếu Long mỉm cười,Thái hậu chẳng phải đã bảo không đến tiễn sao, cớ gì đột nhiên thay đổi chủ ý đến Lý Yên Yên ngả vào lòng gã, ôm chặt lấy gã, thở dốc nói,Ðây chính là đáp án, chỉ cần nhớ đến có lẽ ngày sau không còn gặp lại nữa, Yên Yên cũng đã đau lòng, giả sử có một ngày Thiếu Long thấy không thể đấu lại Lã Bất Vi, thì cánh cửa của đại Sở ta luôn luôn mở cho chàng."

Mặt trời ngả về tây.

Ba chiếc thuyền lớn trôi xuôi về đông theo dòng Hoài Thủy, có thể thấy được cảnh hai bên bờ.

Hạng Thiếu Long đã tìm thấy Thiện Nhu đang đứng ở đuôi thuyền, ngạc nhiên nói,Nhu đại tỷ đứng đây làm gì?"

Thiện Nhu nói không hề khách khí,Muốn đứng một mình yên tĩnh đây không được sao?"

Hạng Thiếu Long thử ôm lấy vai nàng, chỉ thấy nàng liếc mình, chứ không phản kháng, thì yên tâm hôn lên má nàng, dịu dàng nói,Nếu lần này có thể giết chết được Ðiền Ðan, Nhu tỷ có chịu theo chúng tôi về Hàm Dương không?"

Thiện Nhu dựa vào lòng gã, thỏ thẻ,Ta đã quen cuộc sống rày đây mai đó, e rằng khó mà ở lại một nơi. Nếu ngày nào cũng gặp vẫn những người đó, thì thật là chán. Cuộc sống gia đình không phù hợp với ta."

Hạng Thiếu Long gật đầu,Ðiều đó ta hiểu, rày đây mai đó, quả thật là một cách sống rất hay."

Thiện Nhu ngạc nhiên nói,Ta nói vậy chẳng lẽ chàng không nổi giận?"

Hạng Thiếu Long cười,Tại sao phải nổi giận, điều nàng nói là chân lý ngàn năm không đổi, cứ mãi lặp lại một chuyện hoặc ăn những thứ như nhau, sơn hào hải vị cũng trở nên chán ngán, song nàng cũng phải đến Hàm Dương thăm Thiện lang và cháu của nàng, muội tử của nàng cũng rất nhớ nàng đó."

Thiện Nhu nói,Ta sẽ đến Hàm Dương, nhưng ta đã hứa với một người, xong chuyện thì phải về với y, sau đó hẵng nói."

Hạng Thiếu Long cười khổ não nói,Phải chăng là tình lang mới của nàng?"

Thiện Nhu hạ giọng nói,Vốn là không muốn nói với chàng, nhưng cũng không muốn gạt chàng. Sau khi chia tay, tình lang của ta đã từng mạo hiểm cứu ta, trị vết thương của ta, nên ta vì cảm kích mà yêu người ấy."

Hạng Thiếu Long trong lòng dâng lên cảm giác chua chát bẽ bàng, nghĩ lại, mình cũng có những nữ nhân khác nhau, vậy thì Thiện Nhu cũng sẽ có quyền lợi được hưởng ái tình của những nam nhân khác nhau, cười thoải mái nói,Vậy cứ tùy ý của đại tỷ! Cứ coi như nàng gả cho người ta, rồi sinh con, cũng đừng quên rằng phải đến Hàm Dương thăm chúng tôi. Nhưng phải trước khi bị quân nước Tần làm lễ đội mũ, nếu không sẽ không tìm thấy chúng tôi."

Đề xuất Tiên Hiệp: Trạch Nhật Phi Thăng (Dịch)
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN